Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 17 / 55  ·  30.9%

“Có chuyện gì vậy?” Cố Trì khi thấy cô mãi chưa trung lại.

“À…” Trì Anh lắc đầu, “Không gì. Chúng ta sắp tới Chỗ cao nhất phía trước phải

Cô nhìn qua kính trước của tòa kiến trúc bán cầu lồ phía xa rõ ràng đã ngay trước mắt, nhưng xe chạy quãng đường dài mà không thấy cảm giác gần hơn.

“Đúng vậy.” Lục Vân Phi đáp.

Sau khi vào tổng bộ, toàn cơ thể anh thấy thư hẳn, một tay vẫn nắm vô hoàn toàn không còn vẻ cẩn thường thấy.

Anh dựa lưng vào ghế, giọng thoải mái: “Cái chỗ trông quả cầu mà cô nhìn thấy, chính là căn cứ mà chúng thường quay về sinh

“Đừng tưởng bây giờ cảm giác thực tế còn phải đi đoạn nữa. Căn cứ lớn hơn tưởng rất nhiều. Xung quanh căn những nhà kính cấp, trồng đủ loại thực vật hiếm.”

Anh chợt nhớ ra điều gì, khởi nói tiếp: “Ê, cô bao giờ thấy nơi đội trưởng chứ?”

Trì Anh lắc đầu.

Chẳng những chưa thấy nơi đó, khi đến đây, cô còn gặp bao nhiêu người.

Cô nghiêng đầu nhìn Cố Trì, hiểu tại sao Lục Vân lại nhắc tới chỗ ở của

Lục Vân Phi khoe khoang: “Ôi công nghệ cao kinh khủng! cạnh nhà đội trưởng có một kính trồng đủ loại cây thuốc thực vật kỳ lạ. chỉ được thấy một lần thôi bị anh ấy đuổi ra, là chỉ có thể là hùng vĩ thôi!”

Môi Cố Trì khẽ nhếch xuống, thể không đồng tình lắm. giải thích với Trì Anh: “Đừng cậu ta nói linh tinh. Chỗ do tổng bộ bổ, lúc tôi mới được phong chỉ huy cấp cao, ban coi như đặc quyền

“Ban đầu? Vậy bây giờ thì còn nữa sao?”

“Ừ. Sau này vì dự án cứu của Giáo sư Vu, thiết bị trong nhà kính lại đại nhất, vừa vặn đáp ứng cầu của ông ấy, tôi cho ông ấy mượn chỗ để trồng vài loại dược

“Ồ~”

“Nhưng, thực ra bên trong còn vài thứ do tôi tự đủ loại trái cây, rau củ thấy trong thời kỳ tận thế, đều trồng một chút.”

Trì Anh ngẩng mắt, lại thốt một tiếng “ồ”.

Đây là… khoe hả?

Lâu lắm không nghe Cố Trì gì nữa, Trì Anh cứ chủ đề đã kết thúc, thì vô tình liếc ra ngoài cửa bỗng nhiên lên tiếng:

“Ta nhớ là bên trong vừa một ít chanh.”

“…Ồ.” Trì Anh ngẩn người nhìn

Ý gì đây? Có phải là… cô được nếm thử không?

“Ừ? Đội trưởng, chanh gì cơ…” Vân Phi biến thành cậu tò mò, quay đầu nhìn anh.

“…Không có gì đâu.”

“Ha! Đội trưởng, có chuyện lại giấu tôi! Tôi cũng chanh, pha một ly nước chanh. sau tận thế đến giờ, vitamin tôi thiếu nghiêm trọng!”

Cố Trì nhướn mắt, lạnh lùng “Cậu nghe nhầm rồi, không chanh đâu.”

“Chà, đội trưởng thật nhỏ mọn trước sao tôi không thấy keo kiệt thế này.”

Nghe hai người nói chuyện, Trì bỗng thấy có chút khó

Cô cẩn thận liếc sang Cố đang nhăn mặt, cảm giác chịu càng rõ rệt.

Thực ra, sự thật cũng chẳng gì đáng giấu, chỉ là trước khi bị yêu cầu nói nguyện”, cô có đề cập muốn chanh mà thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-phan-dien-nang-luon-gia-lam-thanh-mau&chuong=17]

Nhưng Cố Trì lại nói dối, thể cố tình không muốn biết chuyện này… khiến cô tự cảm thấy không thoải mái.

Nhận ra Trì Anh đang nhìn Cố Trì quay ánh mắt ngoài cửa sổ lần nữa. Dù chẳng thấy gì, anh vẫn cảm ánh nhìn từ phía khó mà bỏ qua.

Anh nhận ra mình vừa nói mím môi, trong lòng hơi bội, cảm giác lạ lùng mà chịu.

Quả nhiên bị cô gái này cho lệch nhịp, chẳng hiểu lại hành xử kỳ quặc… Chỉ mấy quả chanh thôi, sao phải dối nhỉ…

Xuống xe, ngay tại lối vào ngoài căn cứ đã có mười người đứng chờ, trong đó có vài người mặc áo phòng nghiệm.

Người đàn ông đứng đầu tiên lên, chào hỏi Cố Trì.

“Chỉ huy Cố, chào mừng trở

Cố Trì gật nhẹ đầu.

Rõ ràng người đàn ông này chỉ đơn thuần tới đón sau màn xã giao ngắn ngủi, ta đi thẳng vào vấn đề:

“Vị thủ lĩnh mà trước đây đã báo về tổng bộ… đã được mang về chứ?”

“Ừ, đang được đặt trong không của Mục Vân. Tôi có vài viên đá lạnh vào, đề cơ thể nó bị thối rữa.”

Anh quay sang Mục Vân: “Mục lấy thi thể Trương Bân họ sẽ chịu trách nhiệm bàn

Người đàn ông cùng hai người áo phòng thí nghiệm gật với nhau, lập tức khiêng giá chỗ Mục Vân.

“Giáo sư Vu vẫn đang trong thí nghiệm, nhưng chúng tôi thông báo cho ông ấy biết trở về.”

“Không vội.” Cố Trì liếc nhìn sư Lâm, người được Lâm đỡ, ra hiệu cho người đàn “Đây là Giáo sư Lâm của sở thí nghiệm số ông đã nhận được tình hình cứ. Nhờ các anh sắp ổn thỏa cho ông

“Tất nhiên, Giáo sư Lâm cũng có đóng góp to lớn nghiên cứu của chúng tôi, chắc không thể qua loa.” Người đàn nghiêm trang đáp.

Anh ta chú ý thấy Trì đang đi cạnh Cố Trì, mắt thoáng chút kinh ngạc nhưng nói gì.

Sau khi sắp xếp xong Giáo Lâm và Trương Bân, Cố nhấc chân, chuẩn bị dẫn các đội vào bên trong căn cứ.

“Đội trưởng Cố…” Người đàn ông cạnh lại lên tiếng.

Cố Trì nghiêng đầu nhìn.

“Chỉ huy Diệp, hai ngày trước đã trở về.”

“….” Cố Trì nhướn mắt, “Vậy

“À, anh đừng hiểu lầm. Tôi muốn nói, hôm qua chỉ Diệp mang về một cô gái, như năng lực của cô ấy biệt lắm.”

Trì Anh bước theo phía sau, bước tiến lên.

Chỉ huy Diệp? Là nam chính…

Cố Trì không để lộ cảm gì, chỉ nhạt nhạt đáp rồi đi thẳng lên cầu thang.

Người đàn ông bỗng cảm thấy bực mình.

Nghe đâu mối quan hệ giữa người này vốn không tốt, phải nói nhiều?

Tuy nhiên, cô gái mà Diệp Hàn mang về, năng lực sự quá đặc biệt, anh ta kìm được mà phải nhắc tới câu.

Các đồng đội khác đều ở riêng trong căn cứ, về là lập tức quay về của mình để tắm rửa xếp đồ đạc. Dù ngoài có dị năng băng của Trì giúp đảm bảo vệ cơ bản, nhưng trải thời gian dài ngoài cơ thể vẫn rất giữ được cảm giác sạch sẽ khô ráo.

Trì Anh thì không có phòng nên cô theo sát Cố suốt đường.

“Cô sẽ ở phòng này, tôi lấy chìa khóa cho cô.” Trì quay lại nói với Trì người đi phía sau.

Trì Anh nhìn tấm biển gắn cửa có chữ “Cố Trì”, im lặng một lúc.

Cố Trì tiếp lời: “Yên tâm, là phòng trước đây tổng phân cho tôi, từ đó đến vẫn trống, chưa dùng đến.”

“Ồ~”

Có vẻ sợ Trì Anh thấy chịu, anh im lặng vài rồi lại giải thích: “Tôi ở bên cạnh, căn phòng này đủ cho sinh hoạt hằng của tôi. Từ khi đặt đồ vào đây, tôi chưa hề nữa.”

“Ban đầu tôi định xin tổng cấp một phòng mới cho nhưng cô không phải thành viên của tôi, vài ngày nữa chắc sẽ rời đi, không lâu. Hơn nữa, việc xin phòng cần thời gian…”

Nghe anh giải thích nhiều như Trì Anh lại hơi ngượng

“Không sao, không sao, tôi chỉ chiếm chỗ của anh thôi.”

“Cái nhà kính mà Vân Phi đến, ngay ngoài phòng này.”

Nghe vậy, Trì Anh liếc quanh vòng.

Bốn phía đều là tường gạch hoặc là đủ các phòng nghiệm công nghệ cao mà họ đi qua… chỗ nào ra chỗ xây nhà kính chứ?

“Ở phía sau, bên ngoài căn Phòng của cô có hai cửa, vào trong sẽ thấy cánh kia. Nhà kính nằm ngay bên cánh cửa đó.”

“À, vậy hả!”

Trì Anh chợt hiểu. Đôi mắt sáng lên, không khỏi háo Căn phòng này, thật sự quá vị.

Cố Trì nhìn cô trong giây thấy gương mặt cô hơi vì phấn khích, rồi hạ mắt

“Ừ.”

Rồi hai người im lặng.

Bầu không khí thoáng chốc trở hơi kỳ quái.

Trì Anh đứng chờ một lúc, không thấy Cố Trì nói thêm. Cảm giác hưng phấn lúc cũng bị bầu không khí này giảm đi khá nhiều.

Cô ngập ngừng một chút, cuối cũng không nhịn được, hỏi: chìa khóa, anh chưa đưa tôi…”

Cố Trì: “…”

Chìa khóa được tìm ra cho Trì Anh, rồi Cố mới quay về phòng mình.

Khép cửa lại, anh cởi áo và nằm trên giường vài

Thật hiếm có cảm giác thoải thế này.

Anh gối tay, nhìn trần nhà ánh mắt hơi trầm tư.

Có lẽ do dạo gần đây nghỉ ngơi đầy đủ? Cứ giác phản ứng của mình chậm bình thường nhiều. Cô bé đang lấy chìa khóa, anh bên cạnh mà như cây gỗ đứng lặng suốt một lúc.

“Cốc cốc!”

Có tiếng gõ cửa.

Cố Trì thở nhẹ, đứng dậy cửa.

Bên ngoài, một người đàn ông tuổi, chống gậy, mỉm cười anh.

“Giáo sư Vu, sao thầy lại đây?” Cố Trì cười nói: ra tôi phải sang thăm thầy phải.”

“Hừ hừ, tôi vừa xong thí nghe học trò nói cậu về, tiện đường ghé qua.” Nói giáo sư Vu bước chậm vào

“Tôi nghe nói, cậu mang về cô gái?”

Cố Trì khựng lại một chút, đáp: “Trên đường gặp, định một khu an toàn để bố cho cô ấy.”

“À ra vậy, tôi còn tưởng…” sư Vu thở dài, “Cô mà Diệp Vô Hàn mang về, có gặp không?”

Cố Trì cau mày, đây thứ hai anh nghe chủ này kể từ khi về.

Anh lắc đầu: “Không gặp.”

“Tôi cũng không rõ cụ thể, nghe học trò nói cô có dị năng rất đặc biệt.”

Cố Trì không nói gì thêm. và Diệp Vô Hàn vốn khi giao tiếp, cũng chẳng quan năng lực của đồng đội anh thế nào.

Chợt anh nghĩ tới Trì Anh.

Cô gái đó có năng lực sự khá đặc biệt, mặc hiện tại nghe có vẻ chỉ một kho vật phẩm không bao cạn, nhưng giáo sư vẫn cảm thấy năng lực của ấy chắc chắn sẽ còn triển thêm.

Giáo sư Vu dùng đầu gậy nhẹ xuống sàn, không nhắc về chủ đề đó nữa.

“Dị năng của Diệp Vô Hàn đây đã đạt cấp bảy, có biết chuyện này không?”

“…Chưa nghe nói. Tôi và anh từ lâu đã không còn cùng đường.”

“Tin cậu đã về chắc cậu cũng biết rồi. Tôi đoán, đến ngày mai, cậu sẽ gặp cậu ta.”

Cố Trì cảm thấy hơi khó Anh ta và Diệp Vô một người ở Viện nghiên cứu một người nghiên cứu dị năng người, chỗ ở cách xa như vậy, làm sao có gặp nhau được?

Thấy anh đang suy nghĩ, giáo Vu nhìn với vẻ ẩn “Cậu ấy vừa đột phá dị lên cấp bảy, lại đúng lúc trở về…”

Cố Trì lúc này đã hiểu

Diệp Vô Hàn và anh vốn không ưa nhau từ lâu… đây khi phong anh làm chỉ cấp cao cũng là anh ta trước một bước, hầu mỗi lần năng lực vượt cấp đều sớm hơn anh một Giờ anh ta đã phá cấp bảy, làm có thể kiềm chế

Anh hạ mắt, cảm thấy phiền

Chà, thật là rắc rối.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận