Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 16 / 55  ·  29.1%

(Vì nhà mình không có nhiều lực, một số tên nhân ở những chương trước chưa thống nhất mọi người cảm nha, từ chương 16 đi bọn mình sẽ làm chu hơn ạ. Cảm ơn mọi

Giáo sư Lâm kê một chiếc đẩu nhỏ, đeo kính lão, ngồi trước mặt Trì Anh, mắt nhìn cô không

Còn Cố Trì thì đứng bên giữ chặt còng tay của đề phòng xảy ra tình bất ngờ. Những người lại không ai ngoại lệ, cả đều vây thành một xung quanh Trì Anh, căng thẳng chằm chằm cảnh tượng này.

Trì Anh nuốt nước bọt, trong hơi hoảng sợ.

Sao cô lại có cảm giác… giống như một món tế bị cả đám người nguyên mắt sáng rực vây làm nghi thức hiến tế

Qua một lúc lâu, Giáo sư tháo kính xuống, nghiêm túc “Hiện tại xem xét thì… là không có bất dấu hiệu biến dị nào.”

Lục Vân Phi sững sờ mở “Giáo sư Lâm, chẳng lẽ ấy thật sự là…”

Là người may mắn một vạn mới có một?

Thực ra điểm này, tất cả người có mặt đều gần đã ngầm xác nhận rồi. Anh có vẻ thật bình an vô sự… Chỉ xác suất này quá thấp, đến mức dù sự thật bày trước mắt, vẫn không ai chắc chắn hoàn toàn.

Giáo sư Lâm khẽ lắc đầu, nhắc nói: “Điểm này tôi không dám kết luận bừa. sao trong những ca biến dị trước đây, phần đều là dị năng giả sinh.”

“Còn phần nhỏ còn lại, về cũng lần lượt thức tỉnh năng, trở thành dị năng

Ông nắm tay lại, suy nghĩ nhẹ gõ vào bắp đùi.

“Tôi luôn tin vào kết luận dữ liệu thực nghiệm. Cho bất luận cô Trì có là người may mắn biệt hay không, nếu thật sự không xuất hiện dị, thì theo lý mà nói, ấy sẽ phải thức tỉnh năng…”

Ông nhìn Trì Anh hỏi: “Cô cảm giác cơ thể có thay đổi không? Ví dụ… hơi trừu tượng một trong não xuất hiện một năng lượng có thể điều được chẳng hạn?”

Trì Anh: “…”

Có, và không chỉ một loại… thủy, hỏa, thổ, mộc, còn cả hệ trị liệu. Ông tôi chọn loại nào?

[Cô còn có cả dị năng trị liệu?]

Trì Anh: Cũng không hẳn… Hình tôi chỉ tự chữa cho thôi?

Bị chém mất 100 máu, cô thể tự hồi 1000!

Hôm đó tay cô bị đâm dao, nếu không sợ khiến Trì nghi ngờ thì cái thương nhỏ đó phút đã tự lành rồi.

[…]

Trì Anh đầy tự tin: Thanh của tôi siêu dày.

[…Ờ, cũng… tốt mà.]

Nghe giọng hệ thống có vẻ thất vọng, Trì Anh thắc “Sao thế?”

Hệ thống chần chừ vài giây, đáp: [Dị năng hệ trị đấy! Đó là vũ khí thượng để kiếm điểm Mẫu mà! Thử nghĩ xem, cô chữa trị cho cả người bị thương thì điểm Thánh còn chẳng phải vèo vèo mà tăng lên sao!]

Hình như… cũng có lý.

Trì Anh cúi đầu trầm ngâm.

Thấy cô không trả lời, Cố tưởng rằng cô chưa hiểu sư Lâm nói gì nên thích nhỏ giọng: “Dị tấn công thông thường, như tôi và Vân Phi, đều thể cảm nhận được nguyên tố năng xung quanh và vận

“Nhưng như dị năng không gian Mục Vũ thì lại không vậy.”

Mục Vũ gật đầu.

“Đúng thế, tôi là song dị Không giống hệ hỏa, dị không gian của tôi chỉ tại trong ý thức.”

Cô ấy nhìn Trì Anh đầy đợi: “Thế nào? Có cảm được gì không?”

“…”

Trì Anh hơi ngượng. Nếu cô dối là không có thì giải quyết tình hình hiện Vì theo nhận thức bọn họ, cô phải thức dị năng mới hợp lý.

Cô cắn răng, đành nói: “Hình có.”

Mắt Mục Vũ lập tức sáng nhảy bật đến trước mặt

“Loại gì? Phong? Hỏa?”

Ánh mắt Cố Trì khẽ động, mắt hiện rõ vẻ thở nhẹ nhõm. Như vậy có cô thật sự an rồi.

“Thật hả?!” Lục Vân Phi kinh chờ cô nói tiếp.

[Cô định nói sao?] Hệ thống mò.

Trì Anh: Cậu có ngại nếu coi cậu là dị năng

[Hả? Tôi? Ý gì?]

Trì Anh liền nói thật kế của mình cho hệ thống

Sau này cô muốn đến các khu an toàn, thu thập Thánh Mẫu. So với đi mình, có người thông đường dẫn dắt sẽ hiệu hơn nhiều.

Cô muốn đi theo Cố Trì đội của anh. Họ hiểu các khu an toàn hơn và Cố Trì là vật phản diện, chắc chắn quan đến tuyến chính của truyện.

Nếu cô thật sự gia nhập của anh, sớm muộn gì hàng hệ thống cũng sẽ phát hiện…

Thay vì đến lúc đó bị ngờ, chi bằng bây giờ nói thẳng.

[Được thì được… nhưng cô chắc Trì sẽ đồng ý cho gia nhập không?]

Trì Anh: Không chắc.

Nhưng dù sao cũng phải thử.

Quay lại thực tế, thấy mọi đều nhìn mình đầy chờ Trì Anh hít sâu.

Cô mở lòng bàn tay, giả nhắm mắt lại. Khi mở lần nữa, trong tay đã một chiếc bánh bao đỏ nóng hổi…

“Ôi đệch, dị năng không gian!”

Mục Vũ vui mừng nhảy cẫng nhưng niềm vui chưa kéo được hai giây, cô ấy khựng lại.

“Không đúng! Nếu vừa mới thức dị năng không gian, thì sao bên trong lại có đồ được?”

Nghe vậy, Lục Vân Phi cũng tĩnh lại.

“Đúng thế, không thể nào có sẵn… Hơn nữa bánh bao còn mới toanh.”

“Ừm… thật ra dị năng của hình như không giống không lắm. Nó… không lưu trữ đồ.” Trì Anh xoay ngón tay nói.

Mục Vũ nhíu mày: “Không phải gian? Thế bánh bao từ ra?”

Trì Anh lại nhắm mắt, mở “Trong đó giống như có cái… kệ hàng mini. Cái bao là đồ vốn trên đó.”

Mọi người nhìn nhau không nói lời. Ngay cả Giáo sư cũng ngạc nhiên rút giấy ra muốn ghi chép năng kỳ quái này.

Chỉ có Cố Trì là bình Ngay từ lúc xác định không biến dị, anh đã phục vẻ trầm ổn giếng cổ không gợn sóng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-phan-dien-nang-luon-gia-lam-thanh-mau&chuong=16]

“Đồ trên kệ… có tự động sung không?”

Cố Trì không tỏ vẻ kinh gì, chỉ hỏi thẳng trọng

“Hiện tại thì không. Nhưng tôi giác nó sẽ từ từ phục.”

“Chỉ có đồ ăn thôi à?”

Trì Anh lắc đầu: “Còn có dụng sinh hoạt, thuốc men… vài kệ trống. Tôi cảm sau này sẽ có đồ.”

Những kệ trống đó chính là trong cửa hàng hệ thống cô chưa đủ điểm mở

Cố Trì gật gù.

“Dị năng rất tốt. Nếu tìm nơi an toàn, dựa vào cô có thể sống cả không lo.”

Trì Anh muốn mở miệng xin nhập đội, nhưng lại thôi.

“Được rồi, đã xác định cô không sao thì mọi người nghỉ đi. Tối mai là tổng bộ rồi, chuẩn trạng thái cho tốt, đừng thôi.”

Khóe môi anh cong nhẹ, đây lần đầu mấy ngày nay trông có tâm trạng tốt.

“Rõ, đội trưởng.” Lục Vân Phi tươi rói, nhìn sang Trì “Tôi nói rồi mà, cô kiểu may mắn cực Nếu có cô làm linh đời này tôi không sợ xẻo nữa!”

Tống Thi ở bên cạnh vốn tâm trạng gì để nhưng vì mọi sự chú đều đổ dồn vào Anh, cô ta cảm thấy nghẹn. Cô ta hất tóc, cưỡng phụ họa: “Đúng vậy, lần tiên tôi thấy người vận tốt đến thế.”

Mục Vũ và Lâm Huân đều đầu thừa nhận.

Vốn dĩ họ không mê tín, giờ lại bắt đầu cân xem có nên tìm thầy thủy để đổi vận không.

Đêm đó, mọi người đều ngủ ngon. Đặc biệt là khi sau họ sẽ trở về bộ Liên minh.

Từ lúc mạt thế bắt đầu, họ thức tỉnh dị năng được thu nhận vào Liên Nhân loại, tổng bộ giống như một ngôi nhà. hầu hết thời gian họ làm nhiệm vụ bên ngoài, đã nửa năm không quay về. nghĩ tới đã thấy háo hức.

Một đêm ngon giấc.

*

Thời gian đến tổng bộ còn hơn dự đoán.

Khi vừa sang chiều, Trì Anh nhìn thấy trên đường chân phía xa có những công cao vút mang ký của Liên minh.

Xe chạy lại gần, cô mới ra khoảnh khắc lúc nãy thấy nó là đẹp đến nào.

Nơi này giống một hệ thống thành thu nhỏ, nhưng tinh hơn nhiều. Bên ngoài là tường thép đồng gần mét, trên cùng là biểu của Liên minh, hoàn toàn thể vào bằng sức người.

Quan trọng hơn hết, từ bên nhìn vào không thấy được cứ thứ gì!

Có lẽ toàn bộ kiến trúc trong đều được thiết kế hơn bức tường.

Cô nhìn trái, nhìn phải, bức thép này như dài vô

[Không hổ danh là “nơi trú cuối cùng của loài người”. chí còn hùng vĩ hơn tiểu thuyết.]

Trì Anh cũng trầm trồ: Lớn Tôi còn tưởng là một nhà cao tầng thôi…

Hệ thống lắc đầu.

[Không chỉ có vậy. Lát nữa sẽ thấy.]

Cố Trì xuống xe, đi tới thống nhận dạng gắn trên Hệ thống quét mặt anh, cửa khổng lồ lập mở ra.

Xe địa hình chậm rãi chạy trong, và cuối cùng Trì cũng nhìn thấy diện mạo sự của tổng bộ minh Nhân loại.

Ngoài dự đoán hoàn toàn, nơi không hề trông giống vùng sở hữu công nghệ tối Thứ duy nhất trông quy” là tòa kiến trúc bán cầu ở trung tâm xa.

Còn lại, suốt dọc đường họ qua đều là ruộng trồng ngoài trời và nhà kính. vì vào tổng bộ, giác như đang vào một… nông trại lớn.

Cô không nhịn được hỏi Cố ngồi cạnh: “Sao lại có ruộng vậy?”

Cố Trì giải thích: “Vì việc chuyển thực phẩm từ bên có độ rủi ro quá Khu vực hôm nay an toàn, ngày mai bị zombie chiếm mất rồi. tổng bộ buộc phải có nguồn cung cấp.”

Trì Anh gật gù như hiểu.

“Nhưng những cây này phần lớn phải để ăn.”

“Thế dùng để làm gì?”

“Giống cây. Để gây giống. Dù tại chưa thể trồng khắp nhưng chúng tôi tin rằng ngày nào đó nhân sẽ giành lại đất đai mình. Khi ấy, mọi thứ thuộc vào số giống cây này.”

“Trước đó tôi từng nói với về khu an toàn cấp và B, còn nhớ không?”

Trì Anh gật đầu.

“Nhớ.”

“Thực ra tổng bộ chính là an toàn cấp A lớn và trọng yếu nhất. Còn khu A khác nằm quanh nó. Chúng tôi sẽ kỳ mang giống cây từ phân phát tới các khu A

“Thế sao những khu an toàn đây chúng tôi gặp không

“Đó là khu cấp C.” Cố hơi tiếc nuối nhíu mày.

“Khu C nằm rải rác khắp giới. Liên minh tạm thời đủ khả năng bảo đảm

Anh còn đang nói thì ánh Trì Anh đã bị thứ thu hút.

“Cái xe kia!”

Cố Trì nhìn theo, một chiếc tải cỡ lớn được bọc

“Đó là xe tiếp tế. Bên vật tư gửi cho khu an toàn cấp thấp. xe đều có ít một dị năng giả đi

Lục Vân Phi phía trước cũng lại nói: “Hầu hết các A đều có đội tiếp Họ vận chuyển hàng xuất ở khu A đến khu cấp thấp. Trước ở C kia, vật tư họ nhận cũng từ đội tiếp tế A.”

Trì Anh kinh ngạc: “Tổng bộ chịu trách nhiệm chuyện này Tôi tưởng mọi người chỉ cứu những thứ trọng nhất thôi.”

“Cũng đúng, công việc nghiên cứu quản lý ở đây rất Nhưng vì nguồn vật tư tổng bộ là dồi nhất, thừa quá lại thành phí.”

Thì ra là vậy…

Trì Anh nhìn chằm chằm chiếc tiếp tế, trong mắt có đó suy nghĩ sâu xa.

Cô luôn cảm thấy… chiếc xe chắc chắn có thể dùng việc khác nữa…

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận