Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 55  ·  7.3%

Cố Trì vẫn cảm có chỗ nào đó kỳ nhưng hoàn toàn không ra manh mối.

Nhìn thấy Lục Vân và mấy người kia còn động hơn cả bản mình, anh cũng không thêm gì nữa.

“Đội trưởng, anh mau xem làm sao mà anh phá lên cấp bảy Tôi nghe người ta từ cấp sáu trở đều phải dựa vào tính… chẳng lẽ hôm qua anh nhiên ngộ ra điều gì?”

“…Không phải.” Cố Trì lại một chút, “Chỉ là một giấc, rồi… thế

“Trời đất! Đội trưởng anh như này hơi bị khoang kiểu quý tộc’ đấy nha?” Ngay cả Vũ cũng không nhịn trêu chọc, chỉ trên mặt vẫn đầy vui mừng.

“Đúng rồi, đối với người bọn tôi, đội trưởng còn giấu giấu giếm nữa! Chắc chắn là bí quyết đột phá đó!” Lục Vân Phi vai Cố Trì cười hề hề.

“Nếu nhất định phải Cố Trì hơi nhíu mày, như trong lúc ngủ, hồ cảm giác một luồng sức mạnh vào cơ thể. Nhưng cũng không chắc lắm.”

Câu trả lời này nhiên chẳng ai tin, nhiều họ chỉ nghĩ Cố trời sinh thiên phú trội, ngộ tính cực nên mới dễ dàng phá như vậy.

Ví dụ như Tống cô ta chính là người suy nghĩ này.

Cô ta mỉm cười, mọi người đều ríu rít quanh Cố Trì hỏi tấp, cô ta chỉ bên cạnh, ánh mắt chứa tình ý lặng nhìn anh. Cấp bảy… Người duy trên đời đạt tới cấp bảy!

Một người đàn ông vậy, sao cô ta có không rung động?

Như cảm nhận được mắt của cô ta, Cố bỗng ngẩng đầu nhìn

Có lẽ cảm thấy nhìn của cô ta quá bỏng, anh liền cau Tống Thi giật mình, thu lại vẻ say nở nụ cười chúc nhẹ nhàng, rồi cúi đầu.

Tim cô ta đập nhanh, nhưng không phải vì hổ — mà là sợ hãi.

Tình cảm nhỏ bé cho Cố Trì tuyệt đối thể để anh phát Khoảng cách giữa họ đã quá xa. Nếu nhận ra điều gì, chắn sẽ cố ý tránh né ta!

Theo đội đã hơn năm, cô ta hiểu quá tính cách của Cố

Giờ cô ta đã sự tốt bụng của Cố chỉ dành cho những đồng đội thân cận Chỉ khi ở lại ta mới có năng nhận được chút đối xử biệt từ người đàn ông ấy.

Cố Trì liếc nhìn ta một cái, nhưng khoé lại bị người đang góc phòng thu

Cô gái được nhặt hôm qua — một mình đó, nhìn bọn họ, mày mắt cong cong, nụ cười ngọt lịm.

Anh nhìn cô một rồi thu ánh mắt về

Ảo giác sao?

Sao lại cảm thấy… mặt cô ấy như có “đợi người ta khen”?

Cố Trì nghiêm túc định suy nghĩ kỳ lạ lòng. Quả nhiên là gái đó quá quặc, nên giờ mỗi nhìn cô ấy, anh sinh ra những suy nghĩ chẳng ai.

[Ký chủ, cô còn cả năng lực giúp người thăng cấp dị năng

Trì Anh lắc đầu, Không phải tôi.

Cô chỉ khôi phục năng của Cố Trì về thái đầy mà thôi. ra, người này sử dị năng chính xác mức đáng sợ, bản đã ở ngay sát ngưỡng đột rồi. Cô chỉ tiện tay giúp chút, đẩy anh một cái.

[Thì ra là vậy.]

Mọi người ồn ào lúc, lúc này cũng bắt chuẩn bị lên đường. Huân, đồ đạc đủ chưa?”

Lục Vân Phi hỏi đàn ông cao to bên

“Ừ, súng ống gì mang theo rồi. Mấy món thì để trong không của Mộc Vũ.”

“Được. Vậy mau xuất

Lâm Huân, Mộc Vũ Tống Thi từ trước đến vẫn ngồi cùng một do là mấy đàn ông đều cho hai cô gái trong nên ở cùng nhau thì hợp Có chuyện gì thì đôi khi ông như họ cũng không

Tống Thi vốn muốn cùng Cố Trì, nhưng vì người khác đã đồng đồng ý sắp xếp tại, cô ta cũng tiện từ chối, tránh mọi người nghi ngờ. Thế là an bài được quyết định như

Cố Trì nhìn sang duy nhất còn lại bên Trì Anh, rồi nói: cứ tiếp theo chúng đi qua là khu toàn cấp C. Bình sẽ có người đến đưa vật cơ bản, qua một thời gian thể sẽ được điều đi nhất với khu cấp

“Chúng tôi sẽ để ở đó.”

Trì Anh gật đầu.

“Tổng cộng là ba đường. Cô đi cùng xe Mộc Vũ bọn họ.”

Trì Anh liếc qua vừa đúng lúc thấy Tống đang bỏ đồ vào liền lắc đầu.

“Tôi muốn đi cùng

Cố Trì khựng lại: sao?”

Trì Anh muốn nói vì cô không thích Tống Một hai ngày thì chịu được, chứ nếu nghe người kia “nửa nửa châm chọc” suốt ngày, cô thật sự không chắc có nhịn nổi hay không.

“Bởi vì… chật.”

Cô nghĩ vậy, nhưng cùng lại không nói ra thật.

Cố Trì: “…”

Được rồi.

Mặc dù anh hoàn không cảm thấy bốn người có gì mà chật, Cố Trì vốn không tâm mấy chuyện nhỏ vậy. Điều kiện có đáp ứng dễ dàng thì với chẳng có gì đáng bận lòng.

“Cô ngồi ở phía

Nói xong, anh đặt của mình vào cốp sau

Mà lúc này, Tống vừa lên xe thì lập mất bình tĩnh. Cô quay đầu, gắt gao chằm chằm Trì Anh, vừa dễ dàng nói yêu cầu được đi cùng Cố

Vị trí cô ta chờ đã lâu như vậy, cùng lại bị một ngoài cướp đi trong mắt… Răng cô ta như muốn nghiến nát.

“Tống Thi?”

Giọng Mộc Vũ kéo ta trở lại. “Sao thế? mặt cô không được lắm…”

“Có sao? Ừm… chắc tối qua không ngủ ngon, tối qua ồn quá

Cô ta tỏ ra có điều khó nói. “Ồ, này gió lớn thật. nay cô phủ thêm lớp bên ngoài túi ổn.”

Mộc Vũ đầu óc giản, hoàn toàn chẳng nhận ý tứ của Tống

Tống Thi thầm chửi câu, nhưng miệng vẫn giữ cười dịu dàng: “...Ừ.”

Bên phía Cố Trì.

Lên đường được một Cố Trì ngồi ở ghế Lục Vân Phi lái

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-phan-dien-nang-luon-gia-lam-thanh-mau&chuong=4]

Trong xe chỉ có sổ bên phía Cố Trì mở, Trì Anh nhìn anh thỉnh thoảng lại một lưỡi băng ra Thỉnh thoảng gặp chỗ nhiều xác sống, anh còn bảo Vân Phi dừng xe, đợi dọn sạch rồi mới tiếp tục

Cô chú ý thấy lưỡi băng hôm nay to hẳn một vòng so hôm qua khi cô anh ở siêu thị, dị năng bao phủ đó cũng đậm hơn rõ rệt.

Cô cúi đầu, che ý cười bên khóe môi.

Phụt.

Người này thật thú

Lục Vân Phi vốn phải dạng người ngồi yên bình thường Cố Trì nói thì thôi, nhưng trong xe có thêm người, được một lúc anh ta bắt đầu tám chuyện Trì Anh.

“Ê, vẫn chưa hỏi lúc đó sao cô lại hiện ở cái chỗ thế?”

Trì Anh trả lời hệt như với Tống Thi: biết. Những chuyện trước tôi không nhớ rõ

“Không nhớ? Tại sao

“Tôi cũng không rõ. lúc có ý thức, tôi ở đó rồi.”

Nói vậy cũng không

“Vậy còn ba mẹ Cũng không nhớ?”

“Không.”

Cố Trì nhìn cô kính chiếu hậu.

Lục Vân Phi lẩm khó hiểu: “Cô đúng là lạ thật…”

Trì Anh chỉ cười không nói thêm.

Đoạn đường hôm qua nghỉ ở một nhà máy thành. Hôm nay xuất chưa bao lâu đã trong nội thành, nhiên, nơi này từ đã biến thành thành phố của sống.

Cố Trì cất giọng: vào đã. Kiểm tra lượng lượng của xe.” Lục Phi dừng xe, nhìn điều khiển: “Còn một Tôi nạp đầy luôn.”

Nói xong, anh mở đàm trong xe, gọi Lâm bảo bên đó cũng sung năng lượng.

Trì Anh nhìn lên trước, chỉ thấy Lục Vân lấy từ túi bên ra một viên tinh màu đen, trông rất tinh hạch của xác

Nhưng khác ở chỗ, hạch của xác sống thì đỏ tươi, còn cái đen như mực.

Lục Vân Phi mở phía dưới bảng điều khiển, vào mấy viên tinh rồi đóng nắp lại.

Khi anh ngẩng lên lại bảng điều khiển, thanh lượng đã hiển thị đầy.

Trì Anh âm thầm hệ thống trong đầu: Đó gì thế? Trông giống hạch của xác sống?

[Không hoàn toàn. Lớp đúng là tinh hạch, nhưng lượng bên trong thì

[Sau tận thế, các lưu trữ dầu mỏ đều xác sống chiếm cứ, ống vận chuyển cũng kiểm soát. Hơn nữa, loại nhiên liệu này khó mang theo. Con người phát tinh hạch xác sống có thể lượng lớn năng lượng, nên chúng làm vật chứa…]

Trì Anh: Bảo sao qua thấy họ hấp thụ dị năng trong tinh rồi cũng không ném

[Nhưng công nghệ này chưa thể phổ cập. Chỉ một bộ phận dị giả trong Liên Minh loại mới dùng được. của Cố Trì chắc là loại đã được Liên Minh tạo.]

Trì Anh: Liên minh loại?

[Đúng vậy. Sau tận các nhân tài hàng đầu loài người liên kết nhau và lập nên Minh Nhân loại. Một những bộ phận cốt nhất của liên minh chính là Nghiên cứu Virus – nơi Cố và đội ngũ của anh đang phục vụ.]

Trì Anh: Ừm, con đúng là lúc nào cũng cường như thế…

Xe khởi động. Số tang thi trong khu vực thành đông hơn nhiều, Vân Phi cũng không nói chuyện, tập trung xe, cần liên tục các bầy tang thi lớn.

Trì Anh ngồi buồn, khoát quay đầu nhìn cảnh ngoài cửa kính.

Những con tang thi hiện ra bọn họ liền cuồng lao tới. Tốc xe rất nhanh, nhưng trước bị chặn lại ngày càng nhiều xác

Không chỉ Cố Trì băng nhận liên tục chém mà ở chiếc xe trước của Lâm Huân, Vũ cũng không hề kém, ngọn lửa của quét sạch cả vùng tang thi.

Ai nấy đều bận Trì Anh tạm thời không mở miệng làm phiền.

Cô bèn gọi hệ ra, hỏi về khu vực thành.

Hôm trước hệ thống nhắc qua, nhưng khi đó không quá để tâm cũng không hỏi thêm.

[Điểm hiện tại của là 400 điểm, có thể khóa mục vật tư bản.]

Giao diện thương thành ra, hàng hóa phong phú phần lớn đều bị mờ, chứng tỏ cô mở khóa được.

Trì Anh lướt qua vòng.

Cô hiện chỉ đổi nước uống và đồ ăn bản. Nước đóng chai: điểm/chai. Thức ăn thì hơn, bánh quy nén 3 điểm/gói. Gạo, bột những thứ dùng được lâu thì điểm.

Cô nhìn tiếp phần mở khóa.

Phía trên lần lượt thuốc cơ bản, đồ hộp, yếu phẩm, hạt giống…

Hạt giống?

Trì Anh chớp mắt. làm gì vậy?

[Hạt giống là thứ thể thiếu nếu con người khôi phục cuộc sống thường. Vật tư càng càng ít đi, trong hạt giống có thể xuất lương thực vô hạn.]

[Điều loài người thiếu phải vật tư, mà là giống có chất lượng tỉ lệ nảy cao.]

Hiểu xong, Trì Anh tục kéo xuống.

Phía sau là thuốc các loại dao súng.

Và trên cùng…

Trì Anh nhìn vài

Một chai thuốc… màu lục nhạt?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận