Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 13 / 55  ·  23.6%

Cố Trì nhìn cô, hồi sau mới nói: “Hôm nay quả có chỗ kỳ lạ.”

“Vậy…”

“Hiện tại, trong Liên minh chưa có ai từng thấy hình thật sự của thủ lĩnh Với tình hình bây giờ, người Trương Bân chưa xuất bất kỳ dấu hiệu biến nào của zombie cấp

“…”

“Nhưng…” Cố Trì đổi giọng, sẽ đặc biệt chú ý đến Bân. Trước khi làm rõ hôm nay, tôi sẽ không đội tiếp tục mạo hiểm đường.”

Nghe vậy, trên mặt Trì cuối cùng cũng nở nụ cười. mắt cô sáng lên, như có một nắm sao trời vào trong, lấp lánh dịu

Cố Trì liếc sang, bỗng hơi không tự nhiên. Anh quay đi.

“Cô về trước đi, nhớ khoảng cách với cậu ta. Và hy vọng cô có thể bí mật với những thành khác.”

Cánh mũi Trì Anh khẽ nhưng không lên tiếng đồng ý Cô hơi lo lắng, nếu nói cho người khác biết, họ sơ ý mà không bị…

“Yên tâm, tôi sẽ bảo họ.”

Như hiểu được nỗi băn của cô, Cố Trì mở miệng an.

Lúc này Trì Anh mới đầu.

*

“Đội trưởng, anh dẫn cô đi nói chuyện gì mà lâu Lục Vân Phi thấy họ đi một lúc lâu, liền hí hửng tám chuyện.

Anh ta không chú ý sắc mặt Tống Thi bỗng sa xuống, chỉ tự lẩm bẩm: lâu vậy nhỉ…”

Cố Trì liếc sang Trì cạnh mình, chỉ đáp: “Chỉ nói câu linh tinh.”

Nói xong, có vẻ cảm hơi qua loa, anh bèn bổ “Hôm nay gặp quá nhiều Trì Anh bảo cô ấy

“…”

Trì Anh trợn to mắt.

Cô không hề nói vậy!

Tống Thi khẽ cười lạnh lòng, nhưng ngoài mặt vẫn dịu “Bọn tôi thì quen rồi, lúc sơ ý lại quên cô sợ hãi. Cũng phải lần đầu thấy cảnh như vậy, hoảng cũng bình mà?”

“Mà thật ra không trách ấy được, tôi hôm nay nhìn zombie đó còn thấy run này!” Mục Vũ vẫn còn khiếp đảm.

“Đội trưởng, rốt cuộc chuyện là sao? Trước tôi chưa từng cảnh zombie tập kích đông vậy.”

Cố Trì lắc đầu.

“Chỉ ngồi đây đoán cũng tìm ra nguyên nhân.”

Trì Anh theo bản năng sang Cố Trì, vừa lúc bắt ánh mắt anh đang nhìn Trong mắt đôi bên đều lên sự thấu hiểu.

“Các người ở lại đây. chuẩn bị ra ngoài xem xét.”

Anh bỗng quay đầu, nhìn phía giáo sư Lâm đang ngồi sau: “Giáo sư, tôi muốn Trương Bân theo. Ngài đồng chứ?”

Mọi người đều kinh ngạc anh. Còn ở hàng ghế cuối, mặt Trương Bân thoáng qua tia hung ác.

Chẳng lẽ hắn ta đã hiện gì rồi?

Giáo sư Lâm hiếm khi thấy đầu óc mình theo không đám trẻ tuổi, liền hỏi nghi hoặc: “Đi thì được… sao nhất định phải mang ta theo?”

Cố Trì đã đoán trước ứng của họ, liền bình thản “Tôi nghi đám zombie đã qua lần biến dị thứ Hiện tại trong đội, người lĩnh vực này chỉ giáo sư và Trương Bân. phải đảm bảo an tuyệt đối cho ngài, nên trong người có thể mang theo, chỉ Trương Bân là lựa chọn duy

“Đội trưởng, tôi muốn đi Lục Vân Phi lên tiếng một lười biếng.

“Vậy tôi cũng đi!” Mục giơ tay theo.

Những người còn lại cũng anh, ánh mắt kiên định. Ý quá rõ, một đội thì chịu.

“Đi cùng?”

Giọng Cố Trì bỗng trầm trở nên cực kỳ nghiêm khắc: mức năng lượng dị năng các người hiện tại, đừng hỗ trợ tôi, các người khiến tôi phân tâm vệ. Bên ngoài không hề quan, nhưng với cấp dị năng của tôi, sống trở không thành vấn đề.”

“Các người ở lại đây hồi phục dị năng.”

Giọng anh cứng rắn, lạnh

Bị anh quát thẳng như mọi người im bặt, không ai hé răng.

Cố Trì nói đúng, họ đi theo chỉ khiến anh thêm nặng. Thà anh đi một còn nhẹ nhàng hơn.

Trì Anh đứng bên cạnh họ, yên lặng “ăn dưa”. Dù Cố Trì là phản diện chắc chắn không chết dễ Cô chỉ cần đứng đây ngoãn đợi anh quay là được.

[Sợ là chuyện đó… không đâu.]

Trì Anh: Hử?

[Cô biết vì sao Cố trở thành đại phản diện trong không?]

Trì Anh lắc đầu trong thử đoán: Vì lập trường khác nam nữ chính? Hay vì ta kiểu phản diện “vì nghĩa”, sẵn sàng hy sinh khác?

Rất nhiều phản diện được thích thường thuộc loại này, không xấu hoàn toàn…

Mà theo ấn tượng hiện Cố Trì trông không giống loại diện cực đoan khiến ai ghét.

[Không phải đâu.]

Trì Anh: Vậy là gì?

[Ở giai đoạn đầu, Cố chỉ là một nhân vật chính rất ngay thẳng. Anh ta thành phản diện là vì… chừng, trong một lần làm vụ, anh ta vô bị zombie cắn.]

Trì Anh mở to mắt ngạc.

[Anh ta không biến thành cấp thấp, mà tiến hóa thẳng thủ lĩnh zombie, sở hữu tuệ và mưu lược cực Sau khi trở thành thủ anh ta giấu kín phận, rồi dùng danh nghĩa Trì”, một sĩ quan cao để thâm nhập trụ sở minh loài người.]

Trì Anh: Ồ hố.

[Ở giai đoạn sau, anh dùng thân phận “Cố Trì” để hoại kế hoạch của nam chính cùng toàn nhân loại. đến cuối truyện, nữ chính phát hiện Cố Trì sớm biến dị thành thủ zombie và đó cũng plot-twist lớn nhất của toàn câu chuyện.]

Trì Anh: … Trì Anh: ý ngươi là… có khả năng Bân chính là con zombie cắn anh ấy sao?

[Điều này cũng không rõ, sách không giải thích thời điểm Trì bị cắn. Nhưng nếu không muốn Cố Trì biến thành thủ lĩnh zombie, tôi nên đi cùng ấy. Cô không phải rất sao? Chắc chắn sẽ để chuyện xấu xảy ra.]

Trì Anh suy nghĩ một nhẹ nhàng giơ tay lên: “Tôi…tôi đi cùng.”

“…”

Cố Trì giật cơ miệng. gái này lại muốn chen vào gì nữa đây?

“Không được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-phan-dien-nang-luon-gia-lam-thanh-mau&chuong=13]

Trì Anh không chớp mắt anh, hoàn toàn không sợ anh chối. Cô còn nắm trong một con át chủ bài!

Nếu để cô ở lại không chắc cô sẽ không nói sự thật với người khác. đó, đồng đội của anh chắn sẽ vì lo lắng chạy ra.

Cố Trì nhìn cô vài đọc được trong mắt cô ý của lời đe dọa, vừa vừa muốn cười.

Anh nghiến răng nhẹ.

“Vân Phi, đưa cô ấy khẩu súng.”

“Cố ca! Anh muốn đưa ấy đi cùng à? Sao lại

“Có mục đích khác.”

“Mục đích gì?” Tống Thi sát hỏi.

Cố Trì liếc cô một không trả lời.

Anh nào có mục đích cơ chứ? Chỉ là… thêm rối lên thôi!

Lục Vân Phi thì khá tình, anh nói: “Đưa Trì Anh cũng được. Dù sao đội cũng bảo vệ được cô mà cô gái này vận cực cao, đi theo chắn sẽ giúp đội trưởng về an toàn.”

“Mê tín là không nên.” Vũ cười, nhưng cũng không phản

Dù sao từ khi Trì gia nhập đội, hình ảnh cô một vật may mắn đã sâu vào tâm trí mọi

Trước đó, cô đã tìm đồ tiếp tế ở siêu thị, đó dị năng của Cố cũng được bứt phá. Khi cứ số 36 bị zombie vây, cô cũng là đầu tiên phát hiện ra sư Lâm và Trương

Tống Thi nghiến răng, đành cục tức trong lòng xuống.

*

Trì Anh thẫn thờ ngồi ghế sau xe, nhìn Cố Trì gục từng con một lũ đang bao vây dưới tòa mà không thốt lên nổi câu.

Cố Trì tranh thủ liếc gương chiếu hậu trong xe, thấy buồn cười.

“Lúc nãy dọa tôi, cô không hề sợ hãi như bây

Trì Anh: “…”

“Vậy sao cô lại muốn theo tôi?”

Tại sao cơ chứ?

“Chỉ… là muốn đi theo Nếu lỡ anh bị zombie tấn từ phía sau thì sao?”

Cố Trì cười mỉa mai: cô đi theo cũng có tác gì? Bị tấn công, cô giúp tôi giết zombie à?”

Trì Anh: “…”

Cô thực ra… hoàn toàn thể.

Cố Trì mở cửa xe, Trương Bân trên ghế phụ: “Anh nhận ra chúng có triệu biến dị lần hai không?”

Trương Bân lắc đầu.

“Không, không có gì khác so với mấy con zombie chúng gặp trước đây.”

“Ừ… thì thật khó hiểu. nghĩ lý do gì khiến chúng xử bất thường?”

“…Tôi cũng không rõ lắm.”

“Là một nhà nghiên cứu thí nghiệm, chắc anh đã nghe Vũ từng công bố lý về tiến hóa của zombie chứ?”

Trương Bân phát ra một “hô” khàn khàn, nhưng nhanh chóng tiếng ho át đi.

Cố Trì bước ra ngoài, đầu nhìn hắn ta, nói chậm “Trước đây ở phòng thí số 36, chúng ta không hiện dấu vết của thủ zombie.”

“Tôi nghĩ, những con zombie công chúng ta có chủ đích này chắc cũng là lệnh thủ lĩnh.”

“Vâng… vâng.”

Cố Trì trông như đang sự cùng cậu tìm hiểu nguyên ánh mắt chăm chú.

“Nếu giả thuyết này đúng, chúng ta chẳng thể đối phó hàng ngàn con zombie… Lối duy nhất là tìm ra lĩnh. Anh đi cùng tôi xem tình hình được

“…”

Trương Bân cười gượng, gật

Cố Trì quay sang Trì “Tôi và anh ấy đi xem hình, cô ở lại trên nhé.”

“…Ồ.”

Trì Anh ngồi trong xe, đổi với hệ thống về thông thủ lĩnh zombie.

“Thủ lĩnh mạnh cỡ nào?”

[Chưa thể xác định. Giống nam chính Diệp Vô Hàn, trong cậu ấy đã là dị giả cấp 8 cuối kỳ, đối đầu thủ lĩnh zombie Cố Trì vẫn phải vả lắm.]

Trì Anh chớp mắt. Vậy năng của Cố Trì mới vừa cấp 7… nếu gặp loại như vậy, chắc chắn không được.

“Còn thủ lĩnh yếu nhất sao?”

[Ngay cả yếu nhất, dị giả cấp 4 như Lục Vân cũng chẳng có cửa thắng. 5 thì có thể chiến trận.]

Trì Anh nhíu mày.

Nghe có vẻ, Cố Trì không có 100% cơ hội thắng.

Một lúc sau, như đã tâm, cô mở cửa xe.

“Thôi, cứ đi xem cho

*

Khu trung tâm thành phố tanh, trên đường phố ngoài xác zombie và biển hiệu, rác vung vãi khắp nơi, không dấu vết của sự nhộn trước đây.

Những con zombie từng bao họ dường như bỗng dưng biến hết.

Trì Anh theo tiếng “hô dày đặc nhất của lũ zombie đi, khắp nơi đều là những con bị bắn nổ thỉnh thoảng còn gặp vài còn thở, cô tiện chém vài nhát cho xong.

Càng đi về phía trước, càng cảm thấy bất an. Trên đi, số zombie bị Băng đâm thủng ít nhất cũng tới vài trăm, gần cả con.

Cố Trì mấy ngày nay dĩ chưa kịp hồi phục dị giờ lại tiêu hao nhiều vậy…

“Hô hô!”

Góc phố vang lên tiếng hưng phấn.

Trì Anh cắn môi, tăng bước chân.

Khi Trì Anh tới nơi, Trì đang quỳ một gối trên ở góc phố, như kiệt Máu của lũ zombie nhuộm cả đôi chân, cánh tay khuôn mặt gần như còn chỗ nào sạch sẽ.

Trương Bân được che chắn sau, còn Cố Trì thì đối với một đội quân zombie đảo phía trước.

Phía sau anh, Trương Bân từ đưa tay ra. Ngón tay không còn bình thường như mắt Trì Anh, mà giống bình thường, chuyển sang màu xanh.

Hắn ta gần như chạm gáy Cố Trì.

Trì Anh nheo mắt lại. mắt đen sáng của cô thoáng lên những tia sáng màu lục lấp lánh.

Đó là sức mạnh của

Cơ thể cô đột nhiên bao phủ trong vòng xoáy sức của gió, cuốn theo những giấy vụn và lá cây quanh. Khoảng cách ban đầu mười mét với Cố chỉ trong chớp mắt đã thu ngắn lại.

Khoảnh khắc sau, tay cô chặn được gáy Cố Trì. Ngón sắc nhọn của Trương Bân vào, chảy ra từng giọt ấm nóng.

Hít…

Cô thở phào nhẹ nhõm.

May quá đến kịp lúc.

[Ký chủ!!!]

Trì Anh giật mình bởi hét của hệ thống. Cô thậm không nhận ra một lưỡi Kiếm, ngay khi cô chắn gáy Cố Trì, đã xuyên đầu Trương Bân.

Cô trả lời hệ thống: sao vậy?

[Ủ ủ ủ, ký chủ điên rồi à, lỡ ngươi nhiễm zombie biến dị thành zombie sao ủ ủ ủ…]

Trì Anh: …phì.

[Cô còn cười nổi sao?]

Trì Anh: Chắc là ngươi từng chơi game đúng không?

[…Chưa.]

Cô cười thầm trong lòng.

Trì Anh: Cậu biết không, trong game nào mà chẳng có dịch hiệu ứng cơ chứ?

Trạng thái miễn dịch là chuẩn của boss đó!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận