Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 25 / 55  ·  45.5%

“Đội trưởng, ý anh là...” Vân Phi chợt hiểu ra.

“Ừm. Thủ lĩnh lần này ra thông minh hơn Trương Bân còn biết dùng mưu kế nữa.”

Khóe môi Cố Trì cong trông như đang cười. Nhưng nếu vào đôi mắt sẫm màu của người ta sẽ thấy lạnh lẽo đang âm ỉ trong.

Lục Vân Phi chỉ cảm một luồng khí lạnh chạy dọc lưng.

“Ý gì?” Lâm Huân cau bên cạnh.

Những người còn lại cũng hồ.

Lục Vân Phi nặng nề “Đội ngũ của Liên minh đều huấn luyện bài bản, không thể mạo hiểm đi ngang một khu vực thành phố triển như thế này… là, thành viên của tiếp tế đã truyền tin cho Liên minh, có thể chết từ lâu rồi.”

Anh hít một hơi sâu, thiết bị liên lạc đi ra bên.

“Tôi đi liên lạc với bộ trước đã.”

Lâm Huân đứng tại chỗ nghĩ hồi lâu, vẫn chưa hiểu “Nhưng nếu người của đội tiếp đã chết, vậy ai người truyền tin?”

Cố Trì trầm giọng nói: dùng cách này để gây sự ý của Liên minh, dụ người cán đến ‘bỏ rọ rùa’... cậu nghĩ còn có là ai?”

Lâm Huân ngước mắt lên ngạc, “Thủ lĩnh zombie?”

Nghe câu trả lời này, cả mọi người có mặt đều lòng lạnh đi.

“Đội trưởng…” Lục Vân Phi tới, vẻ mặt có chút nghiêm “Đội tiếp tế đó đã mất lạc. Hơn nữa thiết định vị hình như cũng phá hủy, không thể vị chính xác vị xe tiếp tế.”

“Vậy thì, quả nhiên là...” nghiến răng.

“Đội trưởng, e rằng chúng cần Liên minh chi viện.”

Cố Trì suy nghĩ một trầm ngâm nói: “Số lượng dị giả cấp cao của Liên minh nhiều, hơn nữa về bản đều có nhiệm vụ không thể chậm trễ. dị năng giả còn Tổng bộ đều điều đến chi viện cho chúng rủi ro ngược lại sẽ lớn

“Vậy chúng ta phải làm

Cố Trì không nói gì, liếc nhìn Trì Anh.

Có lẽ họ không cần viện... Với năng lực của một cô ấy, đã đủ để sánh với tất cả dị giả của cả Liên minh

“Đội trưởng?” Thấy anh cứ chằm chằm Trì Anh mà không gì, Lục Vân Phi không nhịn lên tiếng hỏi.

“... Không cần chi viện. người cứ canh gác ở vòng trước, đừng đi sâu vào, xem phát hiện gì không.”

Tống Thi sửng sốt, theo năng hỏi: “Cố ca, còn anh sao?”

Cố Trì mặt không đổi nói dối: “Tôi và Trì Anh tiến vào gần trung tâm hơn chút, còn lại thì như mọi người thôi. Yên tôi biết chừng mực, không mạo hiểm.”

Tống Thi mới yên lòng.

“Chia nhau hành động.”

Sau khi chia ra, Cố dẫn Trì Anh đi thẳng vào tâm thành phố.

“Chúng ta đi đâu?”

“Trung tâm thành phố.”

Trì Anh khó hiểu, “Không nói chỉ đi vòng vòng ở ngoài thôi sao?”

“Tôi nói dối đấy.”

Trì Anh mở to mắt.

“Không nói như vậy, họ định sẽ bám theo. Nếu gặp thủ lĩnh hoặc bầy zombie, với lực của em dù không giải quyết được, rút lui an toàn nằm trong tầm tay, tôi mới đưa em cùng.”

Trì Anh im lặng vài rồi nói: “Anh có thường xuyên dối kiểu này không?”

Cố Trì: “...”

Trì Anh bĩu môi, đã có câu trả lời.

Cố Trì lảng tránh, quay nhìn thấy gì đó, liền đi vào một tiệm xe điện ven đẩy ra một chiếc điện nhỏ.

“Biết lái không?”

Trì Anh lắc đầu.

“Vậy tôi chở em.”

“Cái này còn dùng được tò mò hỏi.

“Được, có điện,” Vừa nói, Trì vừa bật đèn xe điện hiệu cho cô.

“Lên xe.”

Cố Trì ngồi phía trước, Anh cũng leo lên, hai tay vào yên sau để giữ thăng

“Chúng ta đi thẳng đến tâm thành phố.” Anh quay đầu Trì Anh, “Zombie ở đây ít cũng phải vài vạn em đối phó được không?”

Trì Anh hơi ngẩn ra, cười: “Triệu con cũng không thành đề.”

Cố Trì cong môi.

Xe vừa khởi hành, Trì ngồi phía sau, thảnh thơi thoải

Đoạn đường này còn khá vẻ, hầu như không có zombie đường. Cô thỉnh thoảng ném ra luồng phong nhận, không chút sức lực nào, thậm còn có tâm trạng sát cảnh tượng đổ của thành phố phồn này.

Sau khi đi thêm khoảng mươi phút vào sâu bên trong, không thể lơ là được nữa. lượng zombie tăng lên bội, và chúng rõ ràng chú ý đến chiếc điện đang lao nhanh lượt xông tới lấy họ.

Cố Trì cao, che khuất nhìn phía trước của cô. Trì thu tay đang vịn vào yên lại, chuyển sang đặt vai Cố Trì, nhân tiện dậy, nhấc hai chân đặt ở chỗ để lên yên sau.

Cứ như vậy, cô gần ngồi xổm trên xe, mắt nhìn đỉnh đầu Cố Trì, thấy rõ một lũ zombie phía

Cố Trì lái xe rất chuỗi hành động biên độ lớn Trì Anh không làm thân xe lắc chút nào.

Trì Anh khẽ hít một

Ngay lập tức, trên toàn con đường họ đang đi, hai tường đất cực kỳ dày bỗng mọc thẳng lên, kéo ra xa.

Con đường vốn rất rộng này bị hai bức tường chắn chỉ còn lại một khoảng rộng đầy hai mét. Hai tường này đã ngăn cách lớn lũ zombie đang về phía họ.

Chiếc xe đang chạy rất định bỗng dưng hơi rung lên cái.

Cái sự xa xỉ trong sử dụng dị năng này khiến Trì kinh hồn bạt vía. Anh quen với việc tiết ước gì có thể cô dị năng băng hệ mình thành kim để Chỉ tiếc là nhiệt mùa hè quá cao, kim băng kịp đâm vào đầu zombie đã chảy mất. Hơn nữa... năng kiểm soát dị năng hệ của bản thân anh chưa đạt đến trình độ

Ánh sáng xanh lục trong Trì Anh sáng lên, và dần nên đậm đặc hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-phan-dien-nang-luon-gia-lam-thanh-mau&chuong=25]

Giờ phút này, cô đang soát gió, kiểm soát luồng gió qua toàn bộ thành phố này. gào thét rít lên về phía những dị hình xí kia, lướt qua họng chúng, để lại vệt máu đen cắt toàn bộ cổ.

Cố Trì trơ mắt nhìn chỉ trong vài hơi thở ngắn những con zombie đang tràn ngập nơi chỉ còn lại đoạn cơ thể bị cắt hoàn toàn.

Ở những nơi khác của phố này, có hàng ngàn vạn zombie đang gặp phải cảnh tượng tự.

Và anh từ đầu đến chỉ lo lái xe, không hề thiệp bất cứ điều gì.

Nhưng kỳ lạ thay, anh không hề có bất kỳ cảm phản kháng nào, ngược lại, bàn nắm chặt tay lái hơi run rẩy vì kiệt ngay cả hơi thở khẽ run lên.

Lần đầu tiên trong đời ý định chửi thề.

Chết tiệt, sảng khoái thật!

“Sắp tới chưa?”

Trì Anh đã ngồi lại trí cũ, thậm chí còn lười ngáp một cái.

“Ừm, vị trí hiển thị thiết bị liên lạc ở ngay trước. Kẻ đó muốn dụ chúng đến, hẳn là đích khác.”

“Ồ ~ được.”

Khặc khặc khặc!

Khặc khặc khặc…

Chưa đến gần đã nghe tiếng gầm gừ phát ra từ họng vô số zombie.

Tốc độ lái xe của Trì hơi chậm lại, “Ngay phía rồi. Cô cẩn thận một chút, lĩnh rất có thể ngay giữa chúng. Nếu nó đó, thì cách tấn của những con zombie chắc chắn sẽ khác zombie thông thường, đừng lơ là.”

“Hiểu rồi.” Trì Anh vỗ anh, “Anh đợi ở đây.”

“Tôi sẽ về nhanh thôi, hành động thiếu suy nghĩ.”

Cố Trì: “...”

Có cảm giác mình như kẻ vô dụng.

Anh dừng xe, Trì Anh người xuống. Làn gió nhẹ bao quanh cô, dường như muốn nhẹ nâng cô lên.

Cô dễ dàng nhảy lên chiếc ô tô đã bị bỏ

Virus zombie bùng phát quá ngột, trên đường phố đâu đâu là những chiếc xe mất trật bị đâm vỡ tan Trì Anh giống như một mèo có cơ thể kỳ linh hoạt, vì cách nhảy rất xa, gần như không cần chạm đất, thế đặt chân lên nóc những xe này.

Cô liếc thấy một đám đen kịt, đầu không ngừng nhấp ở phía xa.

À…

Tìm thấy rồi.

Chàng trai trẻ với khuôn trắng trẻo, thanh tú đang nghịch rượu trong tay, ngồi trước cửa sát đất lặng lẽ đội quân zombie bên ngoài.

Rượu trong ly đã được đó hàng giờ, nhưng không vơi đi chút nào, rõ ràng không hợp khẩu vị chàng trai.

Bạch Thanh khá chán nản người ra sau, chiếc ghế xoay thân anh ta lập tức quay đi.

Anh ta cúi đầu, kiêu nhìn những con zombie đang quỳ dưới chân mình.

Khặc khặc khặc! Khặc khặc

Đám zombie bên ngoài đột trở nên xao động.

Bạch Thanh nhướng mày, đứng khỏi ghế, đi đến trước cửa sát đất. Anh ta nheo mắt cuối cùng nhìn thấy gái đang tiếp cận từ với tốc độ cực

Hửm? Chỉ có một người sao?

Anh ta hơi cau mày, nhanh chóng thả lỏng.

Khóe miệng Bạch Thanh nở nụ cười độc địa.

“Khách của chúng ta đã rồi. Tuy không đông lắm, nhưng... thức chào đón vẫn phải chu

Khặc khặc…

Những con zombie phía sau ra tiếng đồng tình.

Bạch Thanh giơ tay lên, đãng ra lệnh cho đội quân bên dưới. Chúng dường như đột có phương hướng, đồng nhìn về phía cô gái, vạn con zombie từng tiến về phía cô.

“Chậc chậc, thực sự hy dáng vẻ lúc chết của cô sẽ không quá khó coi...”

Anh ta nheo mắt nhìn lâu, nhưng vì khoảng cách quá anh ta không thể nhìn rõ cảm trên mặt Trì

Bạch Thanh lắc đầu tỏ tiếc nuối.

Thật đáng tiếc... không thể thức được vẻ mặt kinh hoàng nhân loại lúc này.

Và Trì Anh, người ta dự đoán đang hoảng sợ, này lại đang nghiêng đầu suy xem nên dùng dị nào để giải quyết lũ này nhanh nhất.

Mặc dù số lượng zombie rất lớn, nhưng thủ lĩnh kiểm chúng rõ ràng chưa học được pháp của con người, tập hợp chúng lại với Tuy trông đáng sợ, nếu dùng dị năng lửa, số lượng zombie bị thương sẽ rất lớn.

Ừm... lửa hình như vẫn chậm.

Trì Anh giơ tay lên, sau cô, lá cây trên mặt những mảnh giấy vụn bay lượn bị một lực nào thu hút, bay về phía hấp dẫn đó.

Gió vốn là vô hình, những chiếc lá bị cuốn lên lại mang đến cho nó hình đó là một Phong khổng lồ được phóng đại gấp ngàn lần.

Tóc Trì Anh bị gió bay ra sau, áo trên cũng gió thổi phần phật.

Ngón tay cô khẽ động, Nhận khổng lồ lập tức được ra với tốc độ như sấm rít lên xuyên qua đám zombie.

Tiếng gió gào thét, cùng tiếng “khặc khặc” làm rung chuyển đất của đội quân zombie chợt bặt. Cả thành phố vào sự tĩnh lặng chưa có.

Nhìn lại, vạn con zombie không có ngoại lệ, đầu lìa cổ.

Hệ thống thoải mái thốt một tiếng thở dài: [Chứng sợ xộn đã được thỏa mãn.]

Ở phía bên kia, Bạch trong tòa nhà thương mại cao bỗng dưng ôm chặt lấy cửa trừng mắt nhìn cảnh trước mắt với vẻ không tin được, mắt gần nứt ra.

Làm sao có thể…

Khặc khặc khặc!

Tiêu rồi, tiêu rồi!

Tất cả zombie phía sau ta đều mất hết bình tĩnh.

Bạch Thanh cuối cùng cũng loạn, trong đầu chỉ có một nghĩ.

Chạy!

Anh ta vội vàng quay lại, hoang mang lo lắng suy làm thế nào để không bị nhân loại kia phát

Đang lúc hoang mang mất khóe mắt anh ta liếc thấy mặt trắng trẻo không khác gì thường của mình trong cơ thể đột nhiên khựng

“A, chẳng phải đã sao.”

He he, đã không thể võ, anh ta vẫn có thể trí chứ...

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận