Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 10 / 55  ·  18.2%

Trước mắt Trì Anh sáng rực.

Có tác dụng!

Cô nhìn thấy người nữ tóc xoăn ăn hết một ba ổ bánh mì, rồi cho con mình ăn nửa còn lại. Một chút còn sót lại bị ép xuống đệm.

Tấm chăn trải dưới rất bẩn, nhưng lúc này chẳng quan tâm đến điều đó.

Khi giấu xong phần cuối cùng, người phụ nữ khẽ đầu nhìn Trì Anh, thấy mắt cô long lanh dõi mình, lòng bỗng ấm

Cô vội cúi đầu, đi đôi mắt còn ướt nhòe nước mắt.

Thấy cô ăn xong, Anh cũng đứng lên, khom lưng, lẽ rời khỏi góc phòng. đêm tối, cách đó một xa, hầu như chẳng để ý tới hành động của Trì Anh dễ dàng tiến đến cạnh một cô gái trẻ người gầy.

Cô gái nhận ra Anh, tưởng rằng cô chỉ muốn chỗ vì không quen ngủ góc bẩn. Dù sao, từ nhìn của cô, Trì giống như một tiểu thư chưa chịu khổ ở mạt thế, việc quen ngủ ở chỗ bẩn cũng điều bình thường.

Cô không phải là vô ơn. Nếu hôm nay không ăn, cô sợ mình sự sẽ đói chết. Người đưa cho cô một ăn, dù có yêu cầu gì, chắc chắn cũng không từ chối.

Cô đứng đó, gương lạnh lùng, chờ Trì Anh đưa yêu cầu.

“Ừm…”

Bất ngờ, một miếng đó mềm mại được nhét vào cô.

Quá bất ngờ, cô mình, gần như phản xạ nôn nhưng miệng và mũi nhanh nhận ra thứ trong miệng gì.

Đồ ăn! Và là mì tươi mà cô đã lâu được thấy!

“Shh…” Trì Anh đưa tay lên môi ra hiệu im

Cô không nán lại, không nhìn biểu cảm của cô nhanh chóng tìm người tiếp để phát đồ ăn.

[Điểm Thánh Mẫu +1, tích lũy +100.]

[Điểm Thánh Mẫu +1,

Sau khi phát xong phẩm cho 13 phụ nữ trong an toàn, điểm tích lũy Trì Anh đã tăng hơn nghìn điểm.

Khu an toàn này bán nguyệt khá lớn, bên trong phòng cố định. Khoảng giữa nam và nữ hơn mét, chia ra hai đông và tây, ban đêm nghỉ chỉ có vài tấm ván ngăn cách.

Còn nhóm của Cố thì dựa vào bức tường phía không có vách ngăn, cách so với mọi người trong an toàn.

Trì Anh do dự chút, nhưng vẫn không đến khu nam giới.

Dù không phải ai là “ác nhân” như chị gái nói, nhưng hoàn cảnh của tốt hơn nhiều so với này. Ít nhất họ bị đói đến mức khô xương thịt.

Cô đi vòng quanh khu an toàn, rồi theo đường quay trở lại, đứng lại cạnh người phụ nữ tóc

“Rốt cuộc cô…”

Người phụ nữ có đoán được ý định của Trì định hỏi nhưng sau đó nghĩ ngợi và thôi không ra.

Trì Anh lặng lẽ xuống bên cạnh cô, dịch ra mép tấm đệm rồi nằm Cô ngửa đầu, nghe thấy quanh những tiếng xào rất nhỏ, biết đó là âm do người khác nuốt thức ăn ra.

Cô có thính giác tốt, nên những âm thanh nhỏ vậy cũng nghe rõ mồn

“Ê, sao tôi lại thấy mùi thơm… giống như mùi vậy?”

Phía bên kia vách bỗng có một giọng nam vang

“À, hình như có có phải từ phía tây truyền không?”

Phía tây chính là mà Trì Anh và mọi người ở.

“Này! Mấy cô bên có phải các cô lén giấu đồ tiếp tế lấy từ tôi không hả!”

Người nói này Trì rất quen, chính là “Báo Đốm” Lục Vân Phi mắng vào ngày hôm nay.

Tim cô chợt đập hơi nhíu mày, đắn đo không nên dùng cục băng thẳng vào mấy người đó làm họ bất tỉnh không.

Cô có năng lực hệ, tuy việc kết băng không nhưng với thực lực của thì tạo vài cục băng chuyện không khó.

Nhưng suy nghĩ một Trì Anh lại thôi không làm. chẳng may cô không kiểm lực và đánh chết người sẽ rắc rối lắm.

“Hừm, tôi còn ngửi là người bên các cô đấy! mấy cô lén lấy tế từ Liên Minh, giữa khuya mà ăn hả?”

Người lên tiếng lần là một phụ nữ.

Trì Anh ngạc nhiên về phía phát ra giọng nói, giọng còn xa, không nhìn rõ đó là

“Gì cơ, trước giờ lấy đồ tiếp tế của chúng chưa đủ à? Giờ lại đêm, ngủ cũng bị mấy cầm nhiều phần nghi sao?” Lần này là giọng một gái trẻ.

Cô gái bật khóc, tục nói: “Có phải nhất định lật mấy tấm vách này đêm hôm canh chúng tôi chịu thỏa mãn sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-phan-dien-nang-luon-gia-lam-thanh-mau&chuong=10]

Đôi mắt Trì Anh to tròn xoe. Người khác nghe rõ, nhưng cô thì nghe rõ. Cô biết rõ ràng khi cô gái này cô ta ăn uống rất hăng, bây giờ lại ra vẻ uất oán giận thế này?

[Cái kiểu diễn xuất đặt vào thời trước khi mạt xảy ra, chắc chắn đoạt luôn.] Hệ thống cũng không được mà thốt lên câu.

“Trước khi các cô chẳng lẽ nên kiểm tra xem mới là kẻ trộm mấy trước không? Trộm kêu bị trộm thì được, nhưng tưởng mọi người đều ngu ngốc.” nói lần này rõ ràng trầm hơn hai giọng trước, là một phụ nữ khác đang con.

Trì Anh thì thầm “Ai là kẻ trộm vậy?”

“Chính là người vừa ban ngày còn đánh nhau với trong đội các cô, ‘Báo Mấy ngày trước, nửa đêm lén lấy ba miếng nén và sữa ngũ cốc, ăn hết thì bị phát hiện.”

Người phụ nữ tóc khẽ tặc lưỡi một tiếng.

“Phì, mấy thứ đó cho vài người ăn cả ngày

“Đồ nói xạo! Tôi…” Đốm đỏ mặt, muốn phản bác.

“Báo Đốm, thôi đi Thời nay còn có bánh đâu? mấy người đó đói quá, óc lơ mơ, còn nói nữa, hahaha!”

Đây là cách để hắn có một lối thoát.

Người phụ nữ tóc thở phào.

Xong rồi, qua khỏi

Cô hơi lo lắng vào cái khăn quấn, đứa trẻ đó đã ngủ say.

Hôm nay trốn được, mai thì sao? Chỉ cần mấy Báo Đốm nắm đồ tiếp thì những người như họ không bao giờ có hội sống sót…

Cô nhìn về phía Anh, trong mắt lộ rõ vẻ lắng.

Ngày hôm sau.

Cố Trì thức dậy thu dọn đồ đạc. Anh lấy chải đánh răng từ trong lô, bôi kem đánh răng, bị tìm chỗ rửa

Dù là mạt thế, trong điều kiện đảm bảo sinh bản, anh vẫn chưa từ bỏ bản năng làm bình thường để giữ sinh.

Rửa mặt xong, anh qua các đồng đội vẫn đang giấc, không đánh thức họ. còn tối, xuất phát lúc quá sớm, tầm nhìn chưa rõ ràng.

Anh đi vòng quanh an toàn để quan sát.

Trong tòa bán cầu, quanh có vài cái thang, leo sẽ kết nối với những sổ và cửa sắt ra ngoài.

Chán rảnh, Cố Trì dậy. Anh tìm thang gần nhất, lên, mở cửa sổ hít trời. Hai chiếc xe của đậu ngay phía dưới.

Trời vẫn tối, trăng mờ, ánh sáng lạnh vẫn treo cao, chưa bị lớp mây che khuất, khiến nó trông hơn bình thường.

Cố Trì bỗng nghĩ Trì Anh. Nhận ra điều này, nhíu mày, lòng hơi bực

Hít một hơi không sớm mai ẩm ướt, anh nghiến tự nhủ:

Anh không thể bảo tất cả mọi người, càng không cứu tất cả mọi người.

Cốc cốc.

Có người tới.

Cố Trì quay lại, thấy một người phụ nữ từ an toàn vừa leo thang phía sau. Anh không quen cô.

Người phụ nữ chỉnh mái tóc xoăn hơi rối, mím như muốn nói điều

“Có việc gì à?”

“Nếu các người chuẩn đi, có thể cho cô gái đi cùng không?”

Cố Trì hơi sững, hiểu tại sao cô lại đưa yêu cầu này. Anh hạ nói: “Xin lỗi, nhưng tôi thể đưa cô ấy cùng.”

“Cô ấy còn mạnh anh tưởng rất nhiều…” Người phụ nghĩ tới việc Trì Anh qua lấy ra thức ăn đâu đó, nói chắc

Cô đã chắc chắn cô gái nhỏ này chính là năng lực đặc biệt người ta đồn đại.

“Xin lỗi.”

“Dù không thể đưa ấy đi cùng, xin các người nhất hãy đưa cô ấy khu B đi…” cô hơi ruột, “Cô gái đó lại đây, hậu quả ra sao, người chắc còn rõ hơn tôi.”

Với ngoại hình và dáng như vậy, sớm muộn gì sẽ bị mấy kẻ tính xấu dòm ngó.

Cố Trì nắm chặt Anh không nói gì, đi vòng người phụ nữ và thẳng thang.

“Đội trưởng!” Lục Vân nhìn thấy anh tiến tới, reo vui mừng.

Tiếng gọi này đánh vài người đàn ông xung quanh phía đông. Bị giật mình, lầm bầm mấy câu chửi

Lục Vân Phi cũng nôn nóng quá, không kiểm soát âm lượng, giờ thì cợt cười hề hề với mấy bị đánh thức: “Xin nha.”

Cố Trì cũng thấy tại sao anh ta lại hưng đến vậy, tiến lại gần nhận ra phía sau Lục Phi còn có một bị anh ta che mất nửa

Trì Anh nhìn thấy cong khóe môi: “Chào buổi sáng.”

Cố Trì dừng lại nhịp.

“…Chào buổi sáng.”

“Anh Cố, anh thật định đưa cô ấy đi sao?” Thi bước đến bên, giọng nhàng, nhưng ẩn ý không tình.

Cố Trì ngẩng mắt.

“Ai nói với cô

Mắt Tống Thi hướng Trì Anh, ý tứ rất rõ

“Ai bảo cô rằng định đưa cô ấy đi?”

Trì Anh hơi bàng cảm thấy giọng điệu của Cố gì đó không ổn, cô chỉ có thể trả thật: “Người chị ngủ với tôi… nói là anh bảo đi.”

“Đội trưởng, có chuyện sao?” Lục Vân Phi thắc mắc.

“Chẳng lẽ, không phải Cố gọi cô ấy?” Tống Thi trước.

Cố Trì không đáp, chăm chú nhìn Trì Anh.

Cô như vừa nhận điều gì, ngây ra nhìn anh, mắt đầy bối rối, nhưng chóng chuyển thành sáng tỏ. khóe môi cong ấy hề thay đổi, trên gương mặt cũng chưa từng lộ chút thất nào, chỉ im lặng chấp nhận tế bị bỏ lại lần nữa.

Cố Trì bỗng hơi mình, quay đi.

“Theo sau tôi.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận