Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 55  ·  1.8%

Chương 1

Trong hang động tối tăm, chỉ vài khối tinh thạch phát ra sáng yếu ớt chiếu sáng gian. Ở sâu nhất trong hang, sợi xích kéo dài từ đá, đầu còn lại khóa đôi mắt cá chân mảnh khảnh.

Trì Anh ngồi dưới đất, khẽ chiếc cùm thô ráp trên chân lười biếng ngáp một cái.

Hôm nay là ngày trò chơi server, cũng là ngày cuối cùng làm phản diện. Sau hôm sẽ không còn bất cứ người nào bước vào nơi này Và cô, sau ba phút sẽ bị chương trình tự động bỏ.

Nghĩ tới đây, Trì Anh rũ xuống.

Cô nhàm chán đá nhẹ vào xích, đối với số phận sắp đến, chẳng hề dấy lên gợn sóng nào.

[Phát hiện trí năng ảo… đang hành kiểm tra trí lực…]

Trì Anh ngẩng đầu, đảo mắt quanh.

Ai đang nói vậy?

[Trí lực đạt chuẩn, đã đạt tiêu chuẩn của người bình thường.]

[Tiếp tục kiểm tra điều kiện hình… Ngoại hình phù hợp thiết Thánh Mẫu. Hệ thống bắt tiến hành liên kết.]

Không tìm thấy nơi phát ra thanh, cô đứng dậy, sờ soạng phía vách đá xem có người chơi nào vô tình bị lại hay không.

Xích ở cổ chân hạn chế động, Trì Anh nhíu mày. dùng sức, chiếc cùm đang giữ cô liền vỡ tung trong mắt.

Nếu lúc này có người chơi đây, chắc chắn sẽ kinh ngạc ngơ người. Trong trò chơi, duy nhất có thể trói buộc diện mạnh nhất chính là xích này. Vậy mà hiện lại bị cô kéo đứt dàng đến vậy?

[Đã liên kết với ký chủ: Anh. Thân phận: Boss cuối của chơi XX…]

Âm thanh đột nhiên khựng lại, thể vừa phát hiện ra điều đó không ổn.

B…BOSS?

Cô gái nhỏ này lại là cuối!?

Nhưng đã liên kết ký chủ không còn đường rút lại.

Đang còn ngơ ngác khi nghe tên mình, Trì Anh còn chưa kinh ngạc thì ngay giây theo, trước mắt tối sầm, hoàn mất đi ý thức.

[Tri thức thế giới đã truyền tất,đang mở kết nối ra thế bên ngoài…]

Giọng điện tử không chút dao lúc này lại nghe như mang vài phần oán thán kỳ

Khi mở mắt lần nữa, Trì đã đứng trong một thế giới toàn khác. Giá hàng, cùng món đồ lặt vặt rải rác quanh.

Trông có vẻ… giống như một thị lớn?

Thứ tự xưng là “hệ thống” đã nhét vào đầu cô một kiến thức kỳ kỳ quái Giờ thì cô cũng phân biệt chỗ này hẳn chính nơi được gọi là “siêu

Chỉ là… sao trong siêu thị hầu như chẳng có thứ gì, không thấy nhân viên trông

Bộp!

Trì Anh quay đầu nhìn về phát ra âm thanh.

Bộp!

Lại thêm một tiếng nữa. Có đó sau kệ hàng?

Cô do dự một chút, rồi định vòng qua xem thử.

Cô thò đầu ra từ bên giá hàng, vừa đúng lúc chạm với một sinh vật… tạm là giống người.

“Khà… khà khà…”

Có người! Chỉ là…

Trì Anh mở to mắt, trong chút kinh ngạc.

Người này trông… thật quá kỳ

Toàn thân hắn có màu xám đã đành, trên mặt còn đầy đốm đen kỳ dị, giống tử ban. Khuôn mặt hõm xuống, cầu lồi ra. Nói chung đến mức nào thì hắn đúng y như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-phan-dien-nang-luon-gia-lam-thanh-mau&chuong=1]

[Chỉ số sức chiến đấu của chủ đủ mạnh, xin hãy nhanh giải quyết con zombie cấp tại đây.]

Giọng điện tử của hệ thống phần lạnh nhạt — còn chìm trong cú sốc Trì Anh lại chính là boss diện của trò chơi.

Trời biết, nó vốn chỉ muốn một bình hoa đầu óc đơn để dễ bề giao nhiệm thôi mà…

“Zombie? Không phải con người sao?” Anh vô thức hỏi.

[Không phải. Đây là thế giới thế, một thế giới được phái từ tiểu thuyết. Con người khi nhiễm virus xác sống sẽ dị thành zombie, chỉ có năng cấp thấp.]

[Tôi xin tự giới thiệu. Tôi hệ thống đã liên kết với tìm đến cô là để thập giá trị Thánh Mẫu.]

Con zombie cấp thấp kia từng từng bước đi về phía Trì miệng phát ra âm thanh khà” chói tai.

Trì Anh không lùi lại, khóe chú ý đến nó đồng thời chóng quét nhìn xung quanh, xem có zombie khác hay không.

[Cô cần hành xử theo “thiết Thánh Mẫu”. Mỗi một điểm giá Thánh Mẫu thu thập được quy đổi thành một trăm điểm lũy. Điểm có thể dùng đổi vật tư trong cửa hệ thống.]

Trì Anh đại khái cũng hiểu hình là thế nào. Nói cách hệ thống mang cô đến thế giới mạt thế này, và phải nhờ việc thu thập Thánh Mẫu để đổi lấy sống sót.

“Đổi vật tư để làm gì? ăn với đồ dùng, tôi tự cũng được mà.”

Năng lực này cô vẫn có.

Hệ thống khựng lại một nhịp.

Nó biết rõ sức mạnh của Anh. Vật phẩm trong cửa hàng nó, cô căn bản chẳng dùng.

[Nếu tích được hai triệu điểm… lẽ cô… có thể cứu thế

Hệ thống nói mà trong lòng dạ.

Chưa nói đến chuyện tích đủ triệu điểm khó đến mức nào, riêng việc “cứu thế giới” cũng đủ khiến biết bao người chân. Không bàn đến có thú hay không, cho thật sự có hoài bão lớn vậy, gánh nặng to lớn xuống cũng khiến con ta mệt mỏi không chịu nổi.

Đôi mắt Trì Anh bỗng sáng

Cứu thế giới? Thứ này… nàng diện như cô cũng có thể được sao?

Hệ thống lập tức thở phào. cùng cũng giữ chân được người

“Còn một vấn đề, cái ‘sụp ngươi nói là gì?”

[Thế giới này được phái sinh tiểu thuyết, nhưng cốt truyện lại hoàn toàn đi theo nội gốc. Vì diễn biến thay đổi, lập nhân vật nam nữ cũng thay đổi…]

[Sự thay đổi đó làm mất bằng thiện – ác trong thế thế tôi mới cần hoàn thành kịch bản Thánh Mẫu đắp giá trị thiện thế giới.]

Trì Anh gật đầu. Tuy vẫn đôi chỗ chưa hiểu rõ, nhưng hình trước mắt đã không phép cô hỏi thêm nữa.

Trong thời gian ngắn ngủi này, hàng chục zombie phát hiện cô, đang từ bốn phía đến bao vây.

Cô giơ tay, nắm chặt thành Ngón tay khẽ cong lại, không như bị một lực vô rạch qua, hơi hơi biến dạng. ngón tay buông ra, một gió lập tức bắn ra tốc độ cực nhanh, trong chớp đã chém bay đầu một zombie.

Cô liên tục ngưng tụ thêm lưỡi gió nữa, đang định ném thì chợt thu tay lại.

Giết từng con quá phiền phức. bằng đợi chúng tập trung lại giải quyết một lượt cho

Trì Anh yên lặng chơi đùa lưỡi gió đang tụ lại trong chỉ chờ chúng kéo đến đủ.

Chỉ có hệ thống là đang lẽ nhìn gương mặt vô hại cô, đồng tử run rẩy.

Ai mà ngờ được — đằng gương mặt này lại là lực thương kinh khủng đến vậy?

“Khà!”

Một con zombie mất một cánh kẻ đầu tiên áp sát

Cô lùi nửa bước, lưng tựa giá hàng, tránh để lộ phần lưng.

Chúng càng lúc càng tiến gần, bộ bọn zombie vây chặt lấy vào giữa. Hai con gần cách cô chưa đến một mét chỉ cần đưa tay ra có thể cào trúng cô!

Trì Anh âm thầm đếm ngược lòng.

3… 2…

Đoàng đoàng!

Vài tiếng súng vang lên, hai zombie gần nhất lập tức đổ xuống đất.

Trì Anh kinh ngạc ngẩng đầu. còn chưa kịp ra tay ngã hết rồi?

[Phát hiện xung quanh ký chủ sự tồn tại của con người. chủ chuẩn bị sẵn để thu hoạch giá trị Thánh

Ngay sau đó, những con zombie lại xung quanh cô cũng trong mắt mất mạng. Nhưng lần chúng không chết vì đạn, mà bị từng lưỡi băng đâm thẳng vào đầu.

Lưỡi băng nhọn ở cả hai hình dáng thuôn dài. Năng lượng sót lại trên chúng rất Vậy mà chủ nhân của chúng thể tạo ra đòn công mạnh đến thế thấy năng lực khống chế tinh đến mức nào.

Lưỡi băng xuyên từ sau gáy con zombie, mũi nhọn lộ ra giữa trán. Máu zombie vì bắn đầy lên người Trì Anh.

Cô nhìn về hướng lưỡi băng phóng ra.

Một người đàn ông mặc bộ tác chiến màu đen đang đứng Tay trái cầm súng chĩa phía cô, còn ở tay phải, sáng lam u ám vừa hiện liền biến mất.

Rõ ràng, chính anh ta là vừa giết chết đám zombie.

“Đội trưởng?”

“Đội trưởng Cố?”

Ngay sau đó, một nam một xuất hiện trong tầm mắt của Anh.

Nhìn thấy cô, người đàn ông đội trưởng lập tức kinh bật tiếng: “Ể, chỗ quỷ này mà còn có người sống?”

“Đừng lại gần. Hai người đứng tôi.”

Người đàn ông được gọi là trưởng Cố liếc anh ta, lạnh nói: “Cô ta vừa bị vây lấy, rất có khả năng bị lây nhiễm.”

Anh ném khẩu súng cho người rồi bước về phía Trì Anh.

[Ký chủ, giá trị Thánh Mẫu!]

Hệ thống nhắc nhở.

Trì Anh hoàn hồn, đảo mắt quanh một vòng, rồi đã nảy ý tưởng.

Cố Trì đá văng thi thể đường, đi đến gần cô, vừa mở lời thì bỗng khựng

Cô gái trước mắt rất xinh nhưng điểm khiến Cố Trì ý không phải vẻ ngoài. là… cô quá sạch sẽ. Ngoại phần bị máu zombie bắn cô sạch đến mức không người sống trong thời mạt thế.

Nhìn có vẻ yếu ớt như này, khả năng bị zombie cắn rất lớn.

Trì Anh mím môi, đôi mắt đỏ nhìn anh, nước mắt chực như thể chịu uất ức lớn, lại như đang thương xót cả thế gian.

Tim Cố Trì khẽ lạnh đi. mặt tối lại: Khóc dữ thế chắc chắn là bị cắn

“Wow, đội trưởng…”

Lục Vân Phi thò đầu từ sau anh ra, vừa vặn thấy Trì Anh ngấn lệ nhìn chăm Cố Trì, liền kinh ngạc: kiểu này… vợ anh à?”

Cố Trì giật khóe mắt: “Cút.”

Hơn nữa, cô hình như… cũng phải đang khóc vì anh.

“Rốt cuộc là bị nhiễm hay Lục Vân Phi cũng bớt giỡn, túc hỏi.

Anh ta quan sát tỉ mỉ phụ nữ không biết vì sao xuất hiện ở nơi này, nhìn càng kinh ngạc. Cô gái đẹp quá mức rồi, nhất trong một cái thế giới thịt người thế này… gương mặt nổi bật thật sự không chuyện tốt.

Da cô trắng bóc, hơn nữa người ăn mặc… quá bình thường? thun quần short, không mang bất kỳ vũ khí nào, quần trên người cũng chẳng có phòng hộ nào, tay chân hết bên ngoài, giống như đang với đám zombie: “Tôi rất mau tới ăn tôi

Anh vốn tự cho là mình đủ may mắn, nhưng nhìn trước mặt mới nhận ra thì ra còn có người mạng đến mức này…

“Chưa chắc đâu, trước cứ trói đã. Lát nữa đưa về để của Tống Thi kiểm tra có vết thương nào không.”

Tình trạng của Trì Anh bây đúng thật là khó nói chính được. Tuy nhìn không thấy thương ngoài da, nhưng cánh tay hai chân lộ ra ngoài cô đều bị dính đầy đen đỏ từ bọn zombie vừa

“Được.” Lục Vân Phi lấy dây trong balô, chuẩn bị trói vừa hỏi: “Cô tên gì? bọn tôi tiện xưng hô.”

“…Trì Anh.”

Thấy cô vẫn khóc, Lục Vân không nhịn được an ủi: “Không đâu, bọn zombie đó chết rồi. Cô không cần sợ.”

“Chúng… chết rồi…”

“Đúng vậy, chết hết rồi. Cô may mắn thật đấy.” Anh thành cảm thán. Với cái may mắn này, nếu sống thời anh nhất định sẽ dẫn đi mua vé số.

Trì Anh bỗng khịt mũi một “Nhưng trước đây… họ cũng con người sống sờ sờ chúng ta…”

Lục Vân Phi: “…”

Hả?

Trì Anh ngồi bệt xuống đất, khóc vừa nói như thể chịu bi thương tận trời: “Họ đây đều là con người… mà lại biến thành như thế thật đáng thương biết bao!”

Lục Vân Phi ngây người nửa xác nhận cô thật sự đang xót… lũ zombie, rồi hoàn hóa đá.

Đôi mắt Cố Trì cũng hơi lại, lần đầu tiên nghi ngờ lực thính giác của chính

Anh đây… cứu phải một đứa óc có vấn đề à?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận