Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

[Full] Cô Gái “Ngẫu Nhiên” Gặp Tôi 27 Lần

Ngoại truyện 2: Lần gặp thứ 31 sau khi hẹn hò

Ngày cập nhật : 2026-04-05 23:25:57

Sau khi bắt đầu hẹn hò với Tô Nghiên, cuộc sống của tôi xuất hiện một hiện tượng khá thú vị.

Sự “trùng hợp” biến mất.

Không còn:

gặp cô ở siêu thị

gặp cô ở quán cà phê

gặp cô ở công viên

Bởi vì bây giờ…

cô xuất hiện công khai.

***

Một buổi tối sau giờ làm.

Tôi vừa bước ra khỏi bệnh viện thì nhìn thấy cô đứng trước cửa.

Tô Nghiên cầm hai ly trà sữa, vẫy tay với tôi.

“Bác sĩ Cố.”

Tôi đi tới.

“Em lại đến.”

Cô đưa tôi một ly.

“Không phải trùng hợp đâu.”

“Em cố tình đợi anh.”

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

Cô nhìn tôi vài giây.

Sau đó đột nhiên hỏi:

“Anh có thấy kỳ lạ không?”

“Chuyện gì?”

“Trước đây em phải lập kế hoạch gặp anh ba mươi lần.”

Cô hút một ngụm trà sữa.

“Bây giờ em chỉ cần đứng đây.”

Tôi suy nghĩ một chút.

Sau đó nói:

“Hiệu suất cao hơn.”

Cô bật cười.

“Anh đúng là bác sĩ.”

Chúng tôi bắt đầu đi bộ về phía công viên.

Tô Nghiên đi bên cạnh tôi, vừa đi vừa nói chuyện không ngừng.

Chủ đề rất hỗn loạn.

Từ truyện cô đang viết…

đến việc quán cà phê gần nhà đổi công thức latte.

Đột nhiên cô dừng lại.

“À đúng rồi.”

Tôi nhìn cô.

“Sao?”

Cô lấy điện thoại ra.

Mở một file.

Tôi nhìn qua.

Trên màn hình là một tiêu đề quen thuộc.

“Cô gái ‘ngẫu nhiên’ gặp tôi 27 lần.”

Tôi nhíu mày.

“Em viết truyện về chúng ta?”

Cô gật đầu.

“Ừ.”

“Anh là nam chính.”

Tôi im lặng hai giây.

Sau đó hỏi:

“Trong truyện tôi có đẹp trai không?”

Cô nhìn tôi.

Rất nghiêm túc.

“Không.”

Tôi nhướn mày.

“Không?”

Cô gật đầu.

“Em viết là… rất đẹp trai.”

Tôi thở dài.

“Tốt.”

Chúng tôi ngồi xuống băng ghế công viên.

Cơn gió đêm khá mát.

Tô Nghiên nhìn màn hình điện thoại một lúc.

Sau đó nói:

“Em đang viết đoạn kết.”

“Tên chương là gì?”

Cô suy nghĩ một chút.

Rồi đọc cho tôi nghe.

“Lần gặp thứ ba mươi mốt.”

Tôi hỏi:

“Không phải ba mươi à?”

Cô lắc đầu.

“Ba mươi là tỏ tình.”

“Nhưng anh đã phá kế hoạch.”

Tôi gật đầu.

“Xin lỗi.”

Cô cười.

“Không sao.”

Sau đó cô nghiêng đầu nhìn tôi.

“Vậy anh đoán xem lần gặp thứ ba mươi mốt là gì?”

Tôi suy nghĩ vài giây.

Rồi nói:

“Lần hẹn hò thứ nhất.”

Cô lắc đầu.

“Không.”

Tôi nhíu mày.

“Vậy là gì?”

Cô đặt điện thoại xuống.

Sau đó rất tự nhiên nắm tay tôi.

Ngón tay cô hơi lạnh.

Nhưng rất mềm.

Cô cười.

“Lần gặp thứ ba mươi mốt…”

Cô dừng lại một chút.

“…là lần đầu tiên em không cần giả vờ ‘tình cờ’ nữa.”

Tôi nhìn cô.

Không biết vì sao.

Tôi đột nhiên nhớ lại hành lang bệnh viện ngày hôm đó.

Cô gái cầm ly cà phê, nhìn tôi như thể vừa phát hiện ra một điều rất thú vị.

Tôi hỏi cô:

“Em có hối hận không?”

“Chuyện gì?”

“Chuyện theo đuổi tôi hai mươi bảy lần.”

Tô Nghiên suy nghĩ hai giây.

Sau đó lắc đầu.

“Không.”

Tôi hỏi:

“Vì sao?”

Cô cười.

Ánh mắt sáng lên dưới ánh đèn đường.

“Bởi vì nếu không làm vậy…”

“…em sẽ không biết rằng bác sĩ Cố lạnh lùng thật ra rất dễ theo đuổi.”

Tôi nhìn cô.

Sau đó khẽ thở dài.

“Tô Nghiên.”

“Ừ?”

“Có một chuyện em vẫn hiểu nhầm.”

Cô chớp mắt.

“Chuyện gì?”

Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y cô hơn một chút.

Rồi nói rất bình tĩnh.

“Không phải em theo đuổi tôi hai mươi bảy lần.”

Cô ngơ ngác.

“Vậy là gì?”

Tôi nhìn cô.

Khóe môi hơi cong lên.

“Là chúng ta gặp nhau hai mươi bảy lần.”

“Chỉ là…”

“…em chủ động trước.”

Tô Nghiên im lặng vài giây.

Sau đó bật cười.

Tiếng cười của cô vang lên trong công viên yên tĩnh.

Tôi nhìn cô.

Trong đầu đột nhiên nghĩ một chuyện rất đơn giản.

Nếu ngày hôm đó tôi không dừng lại ở hành lang bệnh viện…

Có lẽ tôi sẽ bỏ lỡ cô gái này.

Và bỏ lỡ hai mươi bảy lần “trùng hợp”.

Cũng may là …

cô đủ kiên trì.

Và tôi…

đủ tò mò để chờ cô xuất hiện lần thứ hai.


Tôi từng nghĩ mình là người tạo ra 27 lần trùng hợp - sau này mới biết, có vài lần… anh cũng đang chờ tôi xuất hiện.

***

HẾT. ?✍️


Lời tác giả:

Cảm ơn bạn đã đọc đến những dòng cuối cùng của câu chuyện này. Thật ra khi bắt đầu viết, mình chỉ định kể một câu chuyện nhỏ về “27 lần gặp gỡ”, nhưng viết đến cuối mới nhận ra… có lẽ trong đời ai cũng từng có một người như vậy - một người khiến bạn muốn gặp thêm lần nữa. Đây là truyện đầu tay của “Gà mờ múa b.út”, chắc chắn còn nhiều thiếu sót, mong mọi người nhẹ tay. Nếu bạn đọc xong thấy câu chuyện này đáng yêu một chút, xin tặng mình một ❤️ nhỏ để mình có động lực viết thêm nhiều câu chuyện khác nhé.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/full-co-gai-ngau-nhien-gap-toi-27-lan&chuong=9]

Bình Luận

0 Thảo luận