Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

[Full] Cô Gái “Ngẫu Nhiên” Gặp Tôi 27 Lần

Chương 7: Lần trùng hợp thứ hai mươi lăm

Ngày cập nhật : 2026-04-05 23:25:00

Lần trùng hợp thứ hai mươi lăm

Sau đêm mưa hôm đó, mọi thứ bắt đầu… hơi kỳ lạ.

Không phải kiểu kỳ lạ đáng sợ.

Mà là kiểu kỳ lạ khiến tôi không biết ai đang theo đuổi ai.

Ví dụ như buổi sáng thứ hai.

Tôi đang mua cà phê ở quán quen đối diện bệnh viện thì nghe thấy giọng nói phía sau.

“Cô Tô.”

Tôi quay đầu.

Cố Trầm đứng sau lưng tôi.

Tôi hơi ngơ.

Bởi vì theo lịch tôi biết, hôm nay anh phải vào phòng mổ từ rất sớm.

“Anh… không trực à?”

Anh bình tĩnh trả lời:

“Đổi ca.”

Sau đó anh nhìn ly cà phê trên tay tôi.

“Cô vẫn uống loại này?”

Tôi gật đầu.

“Ừm.”

Anh gọi đúng loại giống tôi.

Rồi nói rất tự nhiên:

“Chúng ta ngồi một chút.”

Tôi ngồi xuống bàn cạnh cửa sổ.

Trong đầu chỉ có một câu hỏi.

Khoan đã… sao lại giống như anh đang chủ động hẹn tôi vậy?

Chúng tôi uống cà phê khoảng mười phút.

Khi đứng dậy rời đi, tôi đột nhiên nhớ ra điều gì đó.

“Từ từ.”

Cố Trầm quay đầu.

“Sao?”

Tôi lấy điện thoại ra.

Mở file kế hoạch.

“Lần gặp này… là hai mươi lăm.”

Anh nhìn con số trên màn hình.

Sau đó gật đầu.

“Ừ.”

Tôi hơi ngạc nhiên.

“Anh không phản đối?”

Anh nhún vai.

“Cô nói bao nhiêu thì là bấy nhiêu.”

Tôi nhìn anh.

Đột nhiên hỏi:

“Anh không thấy kỳ lạ à?”

“Chuyện gì?”

“Chuyện một cô gái cố tình gặp anh hai mươi lăm lần.”

Cố Trầm im lặng một chút.

Sau đó nói rất bình tĩnh.

“Lúc đầu có.”

“Bây giờ thì sao?”

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt sâu hơn bình thường.

“Bây giờ… quen rồi.”

Tôi đứng yên vài giây.

Không hiểu vì sao.

Nghe câu đó xong, tim tôi lại đập nhanh hơn một chút.

***

Tôi bỏ cuộc

Hai ngày sau.

Tôi ngồi trong quán cà phê quen thuộc, nhìn chằm chằm vào màn hình laptop.

File “Kế hoạch theo đuổi Cố Trầm.”

Con số hiện rõ.

25 / 30

Chỉ còn năm lần nữa.

Theo kế hoạch ban đầu, lần gặp thứ ba mươi sẽ là… tỏ tình.

Tôi chống cằm suy nghĩ rất lâu.

Rồi đột nhiên bật cười.

Kế hoạch này lúc đầu nghe rất hợp lý.

Nhưng bây giờ nhìn lại…

Nó giống một trò chơi hơn là tình cảm thật.

Tôi mở trang cuối cùng.

Dòng chữ hiện ra.

Lần gặp thứ 30 – tỏ tình.

Tôi nhìn dòng chữ đó.

Sau đó nhấn Delete.

Xóa.

Tiếp theo tôi xóa cả file kế hoạch.

Màn hình laptop trở nên trống trơn.

Tôi thở dài.

“Thôi vậy.”

Có lẽ…

đến đây là đủ rồi.

Từ hôm đó, tôi không xuất hiện gần bệnh viện nữa.

Không chạy bộ ở công viên.

Không ghé siêu thị.

Cũng không uống cà phê ở quán quen.

Ba ngày.

Năm ngày.

Một tuần.

Cuộc sống trở lại bình thường.

Tôi bắt đầu viết truyện mới.

Một câu chuyện về một cô gái ngu ngốc lập kế hoạch theo đuổi nam thần.

Kết thúc bằng việc cô ấy… tự mình bỏ cuộc.

***

Lần gặp thứ hai mươi bảy

Một buổi chiều ba tuần sau.

Tôi đang ngồi trong quán cà phê mới mở gần nhà.

Laptop đặt trước mặt.

Tôi đang viết đoạn kết của truyện thì có người đặt một cuốn sổ xuống bàn.

Tôi ngẩng đầu.

Cố Trầm.

Tôi đứng hình ba giây.

“Anh… sao anh biết tôi ở đây?”

Anh kéo ghế ngồi xuống.

“Đoán.”

Tôi nhìn cuốn sổ trên bàn.

Rất quen.

Bởi vì đó chính là… cuốn sổ kế hoạch của tôi.

“Tôi tưởng mình đã vứt rồi.”

“Tôi nhặt được.”

Anh mở trang cuối cùng.

Ở đó vẫn còn dòng chữ:

Lần gặp thứ 30 – tỏ tình.

Anh gõ nhẹ lên dòng chữ đó.

“Còn năm lần.”

Tôi cười gượng.

“Không cần nữa.”

“Vì sao?”

“Tôi bỏ cuộc rồi.”

Cố Trầm nhìn tôi một lúc lâu.

Sau đó hỏi:

“Cô bỏ cuộc vì tôi không thích cô?”

Tôi không trả lời.

Anh thở dài rất nhẹ.

Rồi nói một câu khiến tôi hoàn toàn sững người.

“Cô chưa bao giờ hỏi.”

Tôi chớp mắt.

“Hỏi gì?”

“Rằng tôi có thích cô hay không.”

Không khí trong quán cà phê yên lặng vài giây.

Tim tôi bắt đầu đập nhanh.

“Vậy… anh có thích không?”

Cố Trầm nhìn tôi.

Sau đó nói rất bình tĩnh.

“Có.”

Tôi đứng hình.

Anh tiếp tục:

“Nhưng tôi muốn xem cô sẽ theo đuổi đến bao giờ.”

Tôi bật cười.

“Anh đúng là… tàn nhẫn.”

Anh nhún vai.

“Cô cũng vậy.”

Sau đó anh đứng dậy.

Nắm lấy tay tôi.

“Lần gặp thứ hai mươi tám.”

Tôi ngơ ngác.

“Còn hai lần nữa.”

Anh kéo tôi đứng lên.

Khóe môi khẽ cong.

“Nhưng tôi nghĩ… không cần đợi đến ba mươi.”

Tôi nhìn anh.

“Vậy bây giờ là gì?”

Cố Trầm suy nghĩ một chút.

Sau đó nói rất đơn giản.

“Bắt đầu hẹn hò.”

Tôi cười.

Cuối cùng cũng hiểu ra một chuyện.

Trong suốt kế hoạch theo đuổi dài dằng dặc của mình…

Tôi luôn nghĩ rằng mình là người viết kịch bản.

Nhưng hóa ra—

Nam chính đã đọc kịch bản từ rất sớm.

Và quyết định… diễn cùng tôi đến cuối.

Sau này tôi mới hiểu, trên đời này thật ra không có quá nhiều “tình cờ” …chỉ là có người đủ kiên trì để gặp bạn thêm một lần nữa.

Hoàn Chính Văn. ?✍️


Nếu bạn đọc đến dòng này, chắc chúng ta cũng coi như “tình cờ gặp nhau” rồi – xin một ❤️ nhỏ làm kỷ niệm nhé.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/full-co-gai-ngau-nhien-gap-toi-27-lan&chuong=7]

Bình Luận

0 Thảo luận