Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

[Full] Cô Gái “Ngẫu Nhiên” Gặp Tôi 27 Lần

Chương 1: Lần trùng hợp thứ nhất

Ngày cập nhật : 2026-04-05 23:19:10

Lần trùng hợp thứ nhất

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Cố Trầm, anh vừa bước ra khỏi phòng phẫu thuật.

Cánh cửa phòng mổ mở ra, ánh đèn trắng lạnh tràn ra hành lang bệnh viện. Một nhóm bác sĩ theo sau anh, ai cũng mệt mỏi, nhưng người đi đầu lại bình tĩnh đến mức khiến người ta cảm thấy… hơi không giống con người.

Anh kéo khẩu trang xuống.

Tôi đứng cách đó ba mét.

Trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất.

Đẹp quá.

Không phải kiểu đẹp dịu dàng.

Mà là kiểu đẹp lạnh lùng, sắc nét, giống như dao phẫu thuật vừa được khử trùng xong - sạch sẽ, chính xác, và có chút nguy hiểm.

Tôi nhìn anh thêm ba giây.

Rồi đưa ra một quyết định rất quan trọng của đời mình.

Tôi muốn theo đuổi người đàn ông này.

***

Nửa tiếng sau, tôi ngồi trong quán trà sữa đối diện bệnh viện, mở laptop.

Một file mới được tạo.

Tiêu đề: “Kế hoạch theo đuổi Cố Trầm.”

Đúng vậy.

Trong vòng mười lăm phút sau khi biết tên anh từ bảng bác sĩ trực ban, tôi đã lập ra kế hoạch hoàn chỉnh.

Theo kinh nghiệm đọc hơn ba trăm bộ ngôn tình của tôi, có một quy luật rất rõ ràng.

Nam chính càng lạnh lùng thì càng khó theo đuổi.

Nhưng...

Chỉ cần gặp nhau đủ nhiều lần, mọi chuyện đều có thể xảy ra.

Vì vậy tôi đặt ra mục tiêu.

Ba mươi lần gặp mặt.

Trong đó hai mươi lăm lần đầu là “trùng hợp”.

Năm lần cuối là “tiến công chính diện.”

Tôi gõ dòng đầu tiên vào kế hoạch.

Ngày 1: Gặp ở bệnh viện

Sau đó đóng laptop.

Hít một hơi thật sâu.

Bước vào bệnh viện.

***

Hành lang tầng ba rất yên tĩnh.

Tôi đứng trước bảng sơ đồ khoa thần kinh.

Giả vờ đọc rất chăm chú.

Thực ra tôi đang chờ.

Theo lịch trực tôi tra được, Cố Trầm sẽ quay lại phòng làm việc khoảng năm phút nữa.

Bốn phút sau.

Anh xuất hiện.

Tiếng bước chân trầm ổn vang lên trên hành lang.

Tôi quay đầu lại.

Và giả vờ giật mình.

“À… xin lỗi.”

Cố Trầm dừng lại.

Anh cao hơn tôi gần một cái đầu.

Áo blouse trắng khiến anh trông càng lạnh lùng hơn.

“Có chuyện gì?”

Giọng nói trầm và thấp.

Nghe giống như đang hỏi một ca bệnh, chứ không phải nói chuyện với con người.

Tôi hít một hơi.

Bắt đầu phần diễn xuất.

“Bác sĩ… tôi muốn hỏi đường.”

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt rất bình tĩnh.

“Cô tìm khoa nào?”

“Tôi… tìm phòng bệnh 312.”

Tôi cúi đầu nhìn tờ giấy trong tay.

Thực ra trên đó chỉ ghi hai chữ rất to.

“312.”

Cố Trầm liếc qua tờ giấy.

Rồi chỉ về phía hành lang bên trái.

“Đi thẳng, rẽ trái, phòng thứ ba.”

Tôi gật đầu rất nghiêm túc.

“Cảm ơn bác sĩ.”

Sau đó quay người đi.

Nhưng đi được hai bước, tôi dừng lại.

Quay đầu.

Cố Trầm vẫn đứng đó.

Ánh mắt anh hơi nheo lại.

Tôi cười.

Một nụ cười rất lịch sự.

“Bác sĩ Cố đúng không?”

Anh nhíu mày.

“Cô biết tôi?”

Tôi lập tức lắc đầu.

“Không, tôi vừa nhìn bảng tên.”

Cố Trầm nhìn tôi thêm hai giây.

Sau đó gật đầu.

“Ừ.”

Anh quay người rời đi.

Bóng lưng cao gầy biến mất ở cuối hành lang.

Tôi đứng yên tại chỗ.

Ba giây sau.

Tôi mở điện thoại.

Trong file kế hoạch gõ thêm một dòng.

Lần gặp thứ 1: thành công.

Ấn tượng ban đầu: bình thường.

Đánh giá: cần tăng độ tự nhiên.

Tôi nhìn dòng chữ.

Suy nghĩ một chút.

Rồi thêm một câu.

Gương mặt rất hợp làm nam chính.

***

Ba ngày sau.

Lần gặp thứ hai.

Quán cà phê đối diện bệnh viện.

Tôi đã điều tra rất kỹ.

Mỗi sáng thứ tư, Cố Trầm đều mua cà phê ở đây.

Tám giờ mười lăm.

Anh bước vào quán.

Tôi ngồi ở bàn gần cửa sổ.

Cầm laptop.

Giả vờ làm việc.

Khi anh đi ngang qua, tôi “vô tình” làm rơi ví.

Ví rơi xuống sàn.

Ngay trước chân anh.

Cố Trầm dừng lại.

Nhặt lên.

“Của cô?”

Tôi ngẩng đầu.

Làm bộ ngạc nhiên.

“Ồ.”

“Lại gặp bác sĩ Cố.”

Anh im lặng hai giây.

“Chúng ta từng gặp?”

Tôi chớp mắt.

“Ở bệnh viện.”

“Ba ngày trước.”

Cố Trầm nhớ ra.

“À.”

Anh đưa ví cho tôi.

Tôi nhận lấy.

Cố ý chạm nhẹ vào tay anh.

Rồi nói:

“Trùng hợp thật.”

Cố Trầm nhìn tôi.

Ánh mắt lần này lâu hơn một chút.

Sau đó anh quay đi.

Không nói gì.

***

Tôi ngồi xuống.

Mở laptop.

Trong file kế hoạch, tôi gõ:

Lần gặp thứ 2: quán cà phê.

Đánh giá phản ứng nam chính: bắt đầu ghi nhớ gương mặt.

Tiến độ: thuận lợi.

Tôi hài lòng đóng laptop.

Không hề biết rằng...

Ở quầy pha chế.

Cố Trầm đang đứng chờ cà phê.

Anh nhìn ra cửa sổ.

Ánh mắt dừng lại trên bàn của tôi.

Hai giây.

Ba giây.

Sau đó anh lấy điện thoại ra.

Gõ một dòng tin nhắn.

Gửi cho bạn thân của mình.

“Nếu một người liên tục gặp cùng một cô gái hai lần trong ba ngày.”

“Xác suất trùng hợp là bao nhiêu?”

Bạn thân trả lời rất nhanh.

“Gần như bằng không.”

Cố Trầm nhìn tin nhắn.

Rồi nhìn về phía tôi một lần nữa.

Tôi đang cúi đầu gõ máy tính.

Trông rất chăm chú.

Rất… vô hại.

Anh nhấp một ngụm cà phê.

Ánh mắt trầm xuống.

Khóe môi hơi cong lên một chút.

Một nụ cười rất nhẹ.

Nhưng đủ để chứng minh một điều.

Anh không hề tin đó là trùng hợp.

***

Cùng lúc đó.

Tôi đang viết thêm vào kế hoạch của mình một dòng mới.

Mục tiêu: 30 lần gặp mặt.

Hiện tại: 2/30

Tôi nhìn con số.

Rất hài lòng.

Hoàn toàn không biết rằng...

Người đàn ông mà tôi đang cố gắng theo đuổi…

Đã bắt đầu quan sát tôi.

Từ lần gặp thứ hai.

 

...Nếu bạn thích câu chuyện về 27 lần “tình cờ” này, xin tặng tác giả một ❤️ nhé.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/full-co-gai-ngau-nhien-gap-toi-27-lan&chuong=1]

Bình Luận

0 Thảo luận