Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

[Full] Cô Gái “Ngẫu Nhiên” Gặp Tôi 27 Lần

Chương 3: Lần trùng hợp thứ năm

Ngày cập nhật : 2026-04-05 23:23:12

Lần trùng hợp thứ năm

Sau lần gặp ở siêu thị, tôi về nhà với tâm trạng khá tốt.

Không phải vì đã tiến thêm một bước trong kế hoạch theo đuổi nam thần.

Mà là vì tôi phát hiện ra một điều.

Cố Trầm… không hoàn toàn khó tiếp cận như lời đồn.

Anh ít nói, đúng.

Nhưng không lạnh lùng đến mức vô cảm.

Ít nhất, anh vẫn giúp tôi lấy hộp ngũ cốc.

Vẫn đi bộ cùng tôi một đoạn.

Thậm chí còn chủ động hỏi tôi làm nghề gì.

Đối với một người bị cả bệnh viện gọi là “bác sĩ băng giá”, như vậy đã là tiến triển rất đáng kể.

Tôi ngồi trước laptop, mở file “Kế hoạch theo đuổi Cố Trầm.”

Con số ở góc trên bên phải hiện rõ:

3 / 30

Tôi suy nghĩ một lúc.

Rồi thêm một dòng ghi chú.

Mức độ cảnh giác của mục tiêu: trung bình.
Khả năng tiếp cận: đang tăng.

Sau đó tôi chuyển sang phần kế hoạch tiếp theo.

Ban đầu, lần gặp tiếp theo dự định sẽ diễn ra sau bốn ngày.

Nhưng theo kinh nghiệm đọc ngôn tình của tôi, có một quy luật rất thú vị.

Khi nam chính bắt đầu nhớ mặt nữ chính, khoảng cách giữa các lần gặp nên rút ngắn.

Như vậy mới tạo cảm giác… quen thuộc.

Tôi mở điện thoại, nhìn vào lịch.

Ngày mai là chủ nhật.

Theo lịch làm việc của bệnh viện, Cố Trầm không trực.

Nhưng tôi đã biết anh thường chạy bộ ở công viên gần sông vào buổi sáng.

Thông tin này do bác bảo vệ cung cấp.

Tôi nhìn dòng chữ “Ngày 10 – Công viên” trong kế hoạch.

Sau ba giây suy nghĩ.

Tôi sửa lại.

Ngày 7 – Công viên.

Sáng chủ nhật.

Bảy giờ hai mươi.

Công viên ven sông vẫn còn hơi mờ sương.

Trên đường chạy bộ có không ít người, nhưng đa phần đều là người trung niên hoặc người già. Tôi đứng ở lối vào công viên, nhìn dòng người chạy qua chạy lại, trong lòng hơi lo lắng.

Vì tôi vừa phát hiện một vấn đề.

Tôi không biết chạy bộ.

Không phải là hoàn toàn không biết.

Chỉ là… thể lực của tôi rất bình thường.

Nếu chạy quá năm phút, tôi sẽ bắt đầu thở như cá mắc cạn.

Nhưng đã đến đây rồi.

Không thể quay về.

Tôi hít một hơi sâu.

Bắt đầu chạy.

Hai phút đầu.

Vẫn ổn.

Ba phút.

Hơi thở bắt đầu nặng.

Đến phút thứ năm, tôi đã bắt đầu nghi ngờ quyết định của mình.

Đúng lúc đó, một bóng người quen thuộc xuất hiện ở phía trước.

Cố Trầm.

Anh mặc áo thể thao đen, tai đeo tai nghe, chạy với tốc độ rất ổn định.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/full-co-gai-ngau-nhien-gap-toi-27-lan&chuong=3]

So với hình ảnh bác sĩ trong bệnh viện, lúc này anh trông trẻ hơn vài tuổi, nhưng khí chất lạnh lùng thì vẫn còn nguyên.

Tôi lập tức tăng tốc.

Thực ra nói là tăng tốc cho oai, chứ tốc độ của tôi lúc này cũng chỉ ngang với… một người đi bộ nhanh.

Nhưng may mắn là tôi vẫn đuổi kịp anh.

Khi còn cách anh khoảng hai mét, tôi giả vờ vấp chân.

“A!”

Tôi kêu lên một tiếng rất nhỏ.

Cố Trầm dừng lại.

Anh quay đầu.

Tôi đứng đó, hơi cúi người, tay đặt lên đầu gối, thở dốc như thể vừa chạy marathon.

Anh nhìn tôi vài giây.

Ánh mắt bình tĩnh.

“Cô lại xuất hiện.”

Tôi ngẩng đầu lên.

Cố gắng cười một cách tự nhiên nhất.

“Ồ… bác sĩ Cố.”

“Anh cũng chạy ở đây à?”

Câu hỏi vừa thốt ra, tôi lập tức nhận ra nó… hơi ngu.

Bởi vì anh đang đứng trong công viên, mặc đồ chạy bộ.

Nếu anh không chạy ở đây thì chắc là đi… bắt cá.

Cố Trầm nhìn tôi.

Không trả lời câu hỏi đó.

Anh chỉ hỏi:

“Cô chạy bộ?”

Tôi gật đầu.

“Ừm… thỉnh thoảng.”

Anh nhìn tôi từ đầu đến chân.

Ánh mắt rất bình thản.

Sau đó nói một câu.

“Thể lực của cô không giống người chạy bộ.”

Tôi nghẹn một chút.

Sau ba giây suy nghĩ, tôi quyết định nói thật một phần.

“Thực ra tôi mới bắt đầu tập.”

Cố Trầm gật đầu.

“Vậy nên chạy chậm.”

Tôi lập tức gật đầu theo.

“Ừm.”

Không khí yên lặng một lúc.

Tôi nghĩ anh sẽ tiếp tục chạy.

Nhưng không.

Cố Trầm tháo một bên tai nghe xuống.

Nhìn tôi.

“Chạy tiếp.”

Tôi ngẩn ra.

“Anh… không chạy à?”

“Chạy.”

Anh nói.

“Nhưng nếu cô tiếp tục đứng đây, người phía sau sẽ phải tránh.”

Tôi nhìn phía sau.

Quả thật có vài người đang chạy tới.

Tôi vội vàng chạy tiếp.

Cố Trầm chạy bên cạnh tôi.

Tốc độ của anh chậm lại đáng kể.

Nhưng đối với tôi, nó vẫn khá nhanh.

Chúng tôi chạy được khoảng ba trăm mét.

Tôi đã bắt đầu thở gấp.

Cố Trầm liếc tôi một cái.

“Cô có thể dừng.”

Tôi lập tức dừng.

Ngồi xuống băng ghế bên đường.

Thở hổn hển.

Cố Trầm đứng trước mặt tôi.

Ánh mắt hơi hạ xuống.

“Tập thể d.ụ.c nên theo sức của mình.”

Tôi gật đầu.

“Ừm.”

Sau khi thở ổn định một chút, tôi nhìn anh.

Rồi cười.

“Chúng ta lại gặp nhau.”

Cố Trầm không trả lời ngay.

Anh nhìn dòng sông phía trước.

Một lúc sau mới nói:

“Ừ.”

Tôi nghiêng đầu.

“Anh có thấy… chúng ta hơi có duyên không?”

Cố Trầm quay đầu nhìn tôi.

Ánh mắt sâu hơn bình thường một chút.

Sau đó anh nói rất bình tĩnh.

“Không.”

Tôi ngẩn ra.

“Không à?”

Anh gật đầu.

“Xác suất gặp ba lần trong ba ngày, lại cùng khu vực sinh hoạt.”

Anh dừng một chút.

Rồi nói tiếp.

“Không phải duyên.”

Tôi cảm thấy tim mình hơi khựng lại một nhịp.

Trong đầu lóe lên một suy nghĩ rất đáng sợ.

Anh phát hiện rồi sao?

Nhưng ngay lúc tôi đang cân nhắc nên phản ứng thế nào, Cố Trầm lại nói thêm một câu.

Giọng rất bình thản.

“Chỉ là trùng hợp.”

Tôi thở phào trong lòng.

Rồi cười.

“Ừm.”

“Trùng hợp.”

Chúng tôi ngồi trên ghế thêm vài phút.

Sau đó Cố Trầm đứng dậy.

“Tôi chạy tiếp.”

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

Anh chạy đi.

Bóng lưng dần xa.

Tôi ngồi trên ghế, mở điện thoại.

Trong file kế hoạch, tôi thêm một dòng.

Lần gặp thứ 5 – Công viên.

Tiến độ: rất tốt.

Tôi nhìn con số 5 / 30, trong lòng khá hài lòng.

Hoàn toàn không biết rằng—

Ở phía trước con đường chạy bộ, Cố Trầm vừa dừng lại.

Anh tháo tai nghe.

Quay đầu nhìn về phía băng ghế nơi tôi đang ngồi.

Ánh mắt hơi nheo lại.

Sau đó anh khẽ thở dài.

Giống như vừa xác nhận thêm một giả thuyết.

Ba lần trong ba ngày.

Cùng khu vực sinh hoạt.

Đối với một người làm phẫu thuật thần kinh…

Đây không phải trùng hợp.

Mà là một kế hoạch được tính toán rất kỹ.

Anh quay đầu tiếp tục chạy.

Trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ.

Cô gái này… khá thú vị.



...Nếu bạn thích câu chuyện về 27 lần “tình cờ” này, xin tặng tác giả một ❤️ nhé.

Bình Luận

0 Thảo luận