Sáng / Tối
Lần trùng hợp thứ ba
Ba ngày sau lần gặp ở quán cà phê, tôi ngồi trước bàn làm việc của mình, nhìn chằm chằm vào màn hình laptop gần mười phút mà không gõ được chữ nào.
Không phải vì tôi bí ý tưởng.
Mà vì tôi đang cân nhắc một chuyện rất quan trọng.
Theo kế hoạch ban đầu, lần gặp tiếp theo với Cố Trầm nên diễn ra sau bốn ngày. Khoảng cách thời gian vừa đủ để tạo cảm giác tự nhiên, nhưng không quá lâu khiến người ta quên mất gương mặt đối phương.
Nhưng sáng nay, tôi vô tình nhìn thấy lịch trực của anh.
Chiều nay anh sẽ tan ca lúc sáu giờ.
Và theo thông tin tôi thu thập được từ bác bảo vệ ở bệnh viện - người mà tôi đã mua chuộc bằng ba ly trà sữa - thì sau giờ làm việc, Cố Trầm thường ghé qua một siêu thị gần đó để mua đồ ăn.
Tôi nhìn dòng chữ “Ngày 7 – Siêu thị” trong kế hoạch của mình.
Suy nghĩ hai giây.
Rồi bình tĩnh sửa lại.
Ngày 6 – Siêu thị.
Kế hoạch đôi khi cần linh hoạt một chút.
Dù sao thì… cơ hội không phải lúc nào cũng đến đúng lịch.
***
Sáu giờ mười lăm phút.
Tôi đứng trong siêu thị, tay cầm một gói mì, mắt dán vào kệ đồ như thể đang suy nghĩ về ý nghĩa của cuộc đời.
Thực ra tôi đang đợi.
Sáu giờ hai mươi hai.
Một bóng người quen thuộc bước vào cửa siêu thị.
Cố Trầm.
Anh mặc áo sơ mi đen, tay áo xắn lên đến khuỷu tay, trông hoàn toàn khác với dáng vẻ bác sĩ lạnh lùng trong bệnh viện. Không có áo blouse trắng, không có khẩu trang, chỉ còn lại một gương mặt bình tĩnh đến mức khiến người khác khó đoán được anh đang nghĩ gì.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Bắt đầu màn diễn của mình.
Kệ hàng trước mặt tôi khá cao, tầng trên cùng đặt một hộp ngũ cốc mà tôi cố với mãi không tới. Thực ra chiều cao của tôi cũng không thấp, nhưng hộp đó bị đặt quá sâu vào bên trong, nên với tay mãi vẫn thiếu một chút.
Tôi nhón chân lên.
Vẫn không tới.
Đúng lúc đó, một bàn tay từ phía sau vươn lên, dễ dàng lấy hộp ngũ cốc xuống.
Tôi quay lại.
Cố Trầm đứng sau lưng tôi, tay cầm hộp ngũ cốc.
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt hơi dừng lại một giây.
“Lại gặp.”
Tôi làm bộ ngạc nhiên, như thể vừa phát hiện ra một điều cực kỳ thú vị.
“Bác sĩ Cố?”
Anh đưa hộp ngũ cốc cho tôi.
“Tầng trên cao.”
Tôi nhận lấy, cười rất chân thành.
“Cảm ơn anh.”
Rồi tôi dừng lại một chút, giống như vừa nhớ ra điều gì đó.
“Hình như… chúng ta gặp nhau hơi nhiều.”
Cố Trầm không trả lời ngay.
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt bình tĩnh, giống như đang cân nhắc một ca bệnh hơi khó.
Sau đó anh hỏi một câu rất đơn giản.
“Cô sống gần đây?”
Tôi gật đầu.
“Ừm, khu chung cư phía sau siêu thị.”
Câu này không hoàn toàn là nói dối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/full-co-gai-ngau-nhien-gap-toi-27-lan&chuong=2]
Tôi đúng là có thuê một căn hộ ở khu đó… từ hai tuần trước, khi bắt đầu kế hoạch theo đuổi anh.
Cố Trầm gật đầu.
Không nói gì thêm.
Anh quay người lấy một hộp sữa trong kệ lạnh.
Tôi nhìn bóng lưng anh, trong lòng âm thầm ghi chú.
Nam chính loại lạnh lùng. Không thích nói chuyện nhiều. Cần tăng cường tần suất gặp mặt.
Sau khi thanh toán xong, tôi bước ra khỏi siêu thị.
Trời đã tối.
Đèn đường vừa bật lên, ánh sáng vàng nhạt phủ xuống con phố trước cửa siêu thị.
Tôi vừa đi vừa mở điện thoại, chuẩn bị cập nhật kế hoạch.
Nhưng chưa kịp gõ chữ, một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau.
“Cô sống ở khu nào?”
Tôi quay lại.
Cố Trầm đứng cách tôi hai bước, tay cầm túi đồ.
Tôi chỉ về phía khu chung cư phía sau.
“Bên đó.”
Anh nhìn theo hướng tôi chỉ.
Sau đó nói:
“Trùng đường.”
Tôi ngẩn ra một giây.
Rồi nhanh ch.óng hiểu ra.
Chúng tôi đi cùng một hướng.
Điều này hoàn toàn không nằm trong kế hoạch.
Nhưng… cũng không phải chuyện xấu.
Chúng tôi bắt đầu đi bộ trên vỉa hè.
Không ai nói gì.
Không khí hơi yên tĩnh.
Tôi đang cân nhắc có nên mở lời trước hay không thì Cố Trầm đột nhiên hỏi:
“Cô làm nghề gì?”
Tôi hơi ngạc nhiên.
Đây là lần đầu tiên anh chủ động hỏi về tôi.
“Tôi là biên kịch.”
“Viết phim?”
“Ừm… chủ yếu viết truyện.”
Anh gật đầu.
“Loại truyện nào?”
Tôi suy nghĩ một chút.
Nếu nói thật là ngôn tình thì có vẻ hơi… thiếu đứng đắn.
Vì vậy tôi trả lời khá mơ hồ.
“Chuyện tình cảm.”
Cố Trầm nhìn tôi một cái.
Ánh mắt rất bình thản.
“Vậy chắc cô giỏi quan sát con người.”
Tôi cười.
“Cũng tạm.”
Trong đầu tôi nghĩ thầm: Tôi đang quan sát anh đấy.
Chúng tôi đi thêm một đoạn.
Đến ngã rẽ vào khu chung cư, tôi dừng lại.
“Nhà tôi ở đây.”
Cố Trầm gật đầu.
“Ừ.”
Tôi quay người chuẩn bị đi.
Nhưng vừa bước được hai bước, tôi lại quay lại.
“Bác sĩ Cố.”
Anh nhìn tôi.
Tôi hơi nghiêng đầu, nở một nụ cười rất nhẹ.
“Ba lần gặp trong một tuần.”
“Tôi bắt đầu tin vào duyên phận rồi.”
Cố Trầm nhìn tôi vài giây.
Không nói gì.
Nhưng khi tôi quay lưng đi, tôi nghe thấy anh khẽ nói một câu.
Giọng rất thấp.
“Không phải duyên phận.”
Tôi dừng lại.
Quay đầu.
“Anh nói gì?”
Cố Trầm lắc đầu.
“Không có gì.”
Anh quay người đi về phía tòa nhà bên cạnh.
Tôi đứng yên tại chỗ vài giây.
Sau đó chậm rãi mở điện thoại.
Trong file kế hoạch, tôi gõ thêm một dòng mới.
Lần gặp thứ 3 – Siêu thị.
Tiến độ: rất thuận lợi.
Tôi nhìn con số “3/30” trên màn hình, trong lòng có chút hài lòng.
Hoàn toàn không biết rằng—
Ở phía bên kia con đường, Cố Trầm đang đứng trong thang máy.
Anh nhìn màn hình điện thoại của mình.
Trong ghi chú có một dòng chữ mới.
“Cô gái ở siêu thị – lần thứ ba.”
Anh nhìn dòng chữ đó một lúc.
Sau đó tắt màn hình.
Ánh đèn thang máy phản chiếu lên gương mặt anh, khiến biểu cảm của anh trở nên khó đoán.
Cuối cùng, anh khẽ thở dài.
Giống như vừa xác nhận một điều gì đó.
Ba lần trong một tuần.
Đối với một người làm bác sĩ như anh…
Con số này rõ ràng không phải trùng hợp.
...Nếu bạn thích câu chuyện về 27 lần “tình cờ” này, xin tặng tác giả một ❤️ nhé.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận