Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

[Full] Cô Gái “Ngẫu Nhiên” Gặp Tôi 27 Lần

Chương 5: Lần trùng hợp thứ mười hai

Ngày cập nhật : 2026-04-05 23:24:18

Lần trùng hợp thứ mười hai

Sau lần “khám bệnh giả” ở phòng khám thần kinh, tôi quyết định tạm thời giữ khoảng cách ba ngày.

Không phải vì tôi muốn giữ hình tượng bí ẩn.

Mà là vì tôi cần… bình tĩnh lại một chút.

Câu nói của Cố Trầm trong phòng khám vẫn còn vang trong đầu tôi.

“Đây là lần thứ tám.”

Anh nói câu đó quá tự nhiên.

Tự nhiên đến mức khiến tôi cảm thấy… không hề giống trùng hợp.

Trong ba ngày đó, tôi mở file “Kế hoạch theo đuổi Cố Trầm” không dưới mười lần.

Mỗi lần mở ra, tôi đều nhìn chằm chằm vào con số 8 / 30.

Sau đó lại tự an ủi mình.

Có lẽ anh chỉ thuận miệng nói vậy thôi.

Dù sao thì… một bác sĩ bận rộn như anh đâu có thời gian ngồi đếm số lần gặp một cô gái.

Nghĩ như vậy xong, tôi cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.

Vì vậy kế hoạch theo đuổi được khởi động lại.

Buổi tối thứ tư.

Tôi ngồi trong một nhà hàng nhỏ gần bệnh viện.

Thực ra đây không phải nhà hàng quá đặc biệt.

Nhưng tôi biết một chuyện.

Cố Trầm thường ăn tối ở đây sau giờ làm việc.

Thông tin này tiếp tục đến từ bác bảo vệ – người hiện tại đã trở thành nguồn tình báo cấp cao của tôi.

Tôi gọi một phần mì Ý.

Ngồi ở bàn gần cửa sổ.

Giả vờ đọc sách.

Nhưng thực tế tôi đang chú ý tới cửa ra vào.

Bảy giờ mười hai.

Cửa nhà hàng mở ra.

Cố Trầm bước vào.

Anh mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên, trông giống như vừa tan ca.

Tôi cúi đầu xuống cuốn sách.

Giả vờ không nhìn thấy.

Anh đi ngang qua bàn tôi.

Dừng lại.

Tôi biết anh đang đứng đó.

Nhưng vẫn cố diễn.

Ba giây sau.

Một giọng nói trầm quen thuộc vang lên.

“Cô Tô.”

Tôi ngẩng đầu.

Làm bộ ngạc nhiên.

“Bác sĩ Cố?”

Anh nhìn cuốn sách trên tay tôi.

“Cô đọc sách ở nhà hàng?”

Tôi nhìn cuốn sách.

Thực ra đó chỉ là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình mà tôi mua đại ở hiệu sách.

Tôi cười.

“Chờ đồ ăn nên đọc chút thôi.”

Anh gật đầu.

Sau đó hỏi:

“Cô ăn một mình?”

“Ừm.”

Tôi hỏi lại:

“Anh cũng vậy à?”

Anh gật đầu.

Im lặng vài giây.

Sau đó anh nói:

“Tôi có thể ngồi đây không?”

Tôi ngẩn ra một chút.

Phải mất hai giây tôi mới nhớ ra… đây là lần đầu tiên anh chủ động muốn ngồi cùng tôi.

Tôi nhanh ch.óng gật đầu.

“Được chứ.”

Cố Trầm ngồi xuống ghế đối diện.

Phục vụ mang thực đơn tới.

Anh gọi món rất nhanh.

Cơm gà.

Canh rong biển.

Một bữa tối đơn giản đến mức khiến tôi hơi bất ngờ.

Tôi hỏi:

“Bác sĩ ăn ít vậy à?”

Anh đáp:

“Ăn vừa đủ.”

Sau đó anh nhìn tôi.

Ánh mắt hơi sâu.

“Cô thì sao?”

Tôi nhìn đĩa mì Ý của mình.

“Ăn cho vui.”

Anh không nói gì.

Chỉ gật đầu.

Không khí trên bàn ăn hơi yên tĩnh.

Tôi đang suy nghĩ có nên mở chủ đề gì đó thì Cố Trầm đột nhiên hỏi:

“Cô viết truyện tình cảm đúng không?”

Tôi gật đầu.

“Ừm.”

“Thường viết kiểu gì?”

Tôi nghĩ một chút.

“Nữ chính theo đuổi nam chính.”

Anh nhìn tôi.

“Như cô?”

Tôi suýt sặc nước.

“Không phải!”

Tôi vội vàng phủ nhận.

“Ý tôi là… trong truyện.”

Anh gật đầu.

“Ừ.”

Nhưng ánh mắt của anh lại giống như đang nói một câu khác.

Tôi không tin.

Tôi quyết định chuyển chủ đề.

“Bác sĩ làm phẫu thuật thần kinh chắc bận lắm.”

“Cũng bình thường.”

“Anh có thời gian nghỉ ngơi không?”

Anh suy nghĩ một chút.

“Ít.”

Tôi gật đầu.

Sau đó nói một câu mà chính tôi cũng không kịp suy nghĩ.

“Vậy anh nên ra ngoài nhiều hơn.”

Cố Trầm nhìn tôi.

“Ví dụ?”

Tôi cười.

“Ví dụ… gặp những người thú vị.”

Anh im lặng vài giây.

Sau đó hỏi rất nhẹ.

“Cô tự nhận mình thú vị?”

Tôi chống cằm.

“Cũng tạm.”

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt hơi cong lên một chút.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy… anh giống như đang cười.

Bữa tối kết thúc khá nhanh.

Khi ra khỏi nhà hàng, trời đã tối.

Đèn đường sáng lên.

Tôi đứng trước cửa.

“Nhà tôi ở hướng này.”

Tôi chỉ về phía khu chung cư quen thuộc.

Cố Trầm nhìn theo.

Sau đó nói:

“Trùng đường.”

Tôi bật cười.

“Chúng ta hình như lúc nào cũng trùng đường.”

Anh không phủ nhận.

Chúng tôi bắt đầu đi bộ.

Gió đêm khá mát.

Đi được một đoạn, Cố Trầm đột nhiên nói:

“Cô có biết một chuyện không?”

Tôi quay đầu.

“Chuyện gì?”

Anh nhìn thẳng phía trước.

Giọng nói bình tĩnh.

“Chúng ta đã gặp nhau mười hai lần.”

Tôi dừng bước.

Tim đập mạnh.

“Mười hai lần?”

Anh gật đầu.

“Ừ.”

Tôi cố giữ vẻ mặt bình thường.

“Anh… nhớ rõ vậy sao?”

Cố Trầm nhìn tôi.

Ánh mắt rất sâu.

Sau đó anh nói một câu khiến tôi hoàn toàn đứng hình.

“Bởi vì từ lần thứ ba… tôi đã bắt đầu đếm.”

Tôi đứng yên.

Không biết nên nói gì.

Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất.

Anh biết rồi.

Nhưng điều khiến tôi bất ngờ hơn là…

Cố Trầm không hề tỏ ra khó chịu.

Anh chỉ nhìn tôi một lúc.

Sau đó nhẹ giọng hỏi:

“Cô định gặp tôi bao nhiêu lần nữa?”

Tôi nuốt nước bọt.

Không biết vì sao, tôi lại nói thật.

“Ba mươi.”

Anh nhíu mày.

“Ba mươi?”

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

Không khí im lặng vài giây.

Sau đó Cố Trầm khẽ thở dài.

Anh đưa tay xoa trán.

Giống như đang suy nghĩ một chuyện rất khó.

Cuối cùng anh nói:

“Vậy cô còn mười tám lần nữa.”

Tôi ngẩn ra.

“Hả?”

Anh nhìn tôi.

Khóe môi hơi cong lên.

“Cố gắng lên.”

Nói xong, anh quay người đi trước.

Để lại tôi đứng trên vỉa hè với một cảm giác… hoàn toàn hỗn loạn.

Tôi mất vài giây mới phản ứng lại.

Sau đó lập tức mở điện thoại.

Mở file kế hoạch.

Gõ thêm một dòng mới.

Lần gặp thứ 12 – Nhà hàng.

Nhưng lần này tôi thêm một ghi chú khác.

Mục tiêu đã biết toàn bộ kế hoạch.

Tôi nhìn dòng chữ đó.

Một lúc lâu.

Sau đó thở dài.

Có lẽ đây là lần đầu tiên trong sự nghiệp đọc ba trăm bộ ngôn tình của tôi…

nam chính đọc kịch bản nhanh hơn nữ chính.

...Nếu bạn thích câu chuyện về 27 lần “tình cờ” này, xin tặng tác giả một ❤️ nhé.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/full-co-gai-ngau-nhien-gap-toi-27-lan&chuong=5]

Bình Luận

0 Thảo luận