Sáng / Tối
Lần trùng hợp thứ hai mươi mốt
Sau buổi tối ở nhà hàng, tôi về nhà trong trạng thái… hơi hoang mang.
Không phải vì kế hoạch thất bại.
Mà là vì kế hoạch bị đọc trộm quá sớm.
Tôi nằm trên giường, mở file “Kế hoạch theo đuổi Cố Trầm” ra nhìn.
Con số 12 / 30 hiện rõ trên màn hình.
Bên dưới là dòng ghi chú tôi vừa thêm:
Mục tiêu đã biết toàn bộ kế hoạch.
Tôi nhìn dòng chữ đó rất lâu.
Theo logic của những bộ ngôn tình mà tôi từng đọc, khi nam chính phát hiện nữ chính đang theo đuổi mình, thường sẽ có ba phản ứng.
Một: cảm thấy phiền, sau đó giữ khoảng cách.
Hai: tức giận, yêu cầu nữ chính đừng xuất hiện nữa.
Ba: hoàn toàn thờ ơ.
Nhưng phản ứng của Cố Trầm lại không thuộc ba loại đó.
Anh chỉ nói một câu.
“Cô còn mười tám lần nữa.”
Thậm chí còn bảo tôi cố gắng lên.
Nghĩ đến đây, tôi đột nhiên ngồi bật dậy.
Một suy nghĩ đáng sợ xuất hiện.
Không lẽ…
Anh đang xem tôi như một trò giải trí?
Tôi lập tức lắc đầu.
Không, không thể.
Một bác sĩ phẫu thuật thần kinh bận rộn như anh chắc không rảnh đến vậy.
Sau khi tự an ủi xong, tôi quyết định tiếp tục kế hoạch.
Dù sao thì đã theo đuổi đến bước này rồi.
Bỏ cuộc giữa chừng… rất mất mặt.
Ba ngày sau.
Trời mưa.
Cơn mưa đầu mùa đến rất bất ngờ, từ buổi chiều đã bắt đầu rơi lất phất, đến tối thì chuyển thành mưa lớn.
Tôi đứng dưới mái hiên của một quán cà phê gần bệnh viện, nhìn những giọt nước rơi xuống mặt đường.
Trong tay tôi không có ô.
Không phải vì tôi quên mang.
Mà là vì… tôi cố tình không mang.
Theo thông tin tôi thu thập được, Cố Trầm hôm nay trực ca tối.
Nếu không có gì thay đổi, khoảng tám giờ rưỡi anh sẽ tan ca.
Tôi nhìn đồng hồ.
Tám giờ hai mươi tám.
Cửa bệnh viện mở ra.
Cố Trầm bước ra ngoài.
Anh mặc áo sơ mi xám, tay cầm một chiếc ô đen.
Khi nhìn thấy tôi đứng dưới mái hiên đối diện, bước chân của anh hơi dừng lại một chút.
Tôi giả vờ như vừa mới phát hiện ra anh.
“Bác sĩ Cố?”
Anh đi tới.
Dừng lại trước mặt tôi.
Ánh mắt anh lướt qua bầu trời mưa.
Sau đó nhìn tôi.
“Cô không mang ô.”
Tôi cười hơi ngượng.
“Tôi nghĩ mưa sẽ tạnh nhanh.”
Anh im lặng vài giây.
Sau đó hỏi:
“Nhà cô ở đâu?”
Tôi chỉ về phía khu chung cư quen thuộc.
“Bên kia đường.”
Anh nhìn theo hướng tôi chỉ.
Khoảng cách không xa.
Nhưng trong cơn mưa như thế này, đi bộ chắc chắn sẽ ướt.
Cố Trầm mở ô.
Sau đó nói một câu rất đơn giản.
“Đi cùng.”
Tôi ngẩn ra một giây.
Nhưng nhanh ch.óng gật đầu.
“Cảm ơn.”
Chúng tôi đứng chung dưới một chiếc ô.
Khoảng cách khá gần.
Tôi có thể ngửi thấy mùi xà phòng rất nhẹ trên áo anh.
Con đường từ bệnh viện đến khu chung cư không dài.
Nhưng vì trời mưa nên chúng tôi đi chậm hơn bình thường.
Không ai nói gì trong vài phút đầu.
Chỉ có tiếng mưa rơi trên mặt đường.
Đi được một đoạn, Cố Trầm đột nhiên hỏi:
“Cô vẫn còn kế hoạch ba mươi lần?”
Tôi c.ắ.n môi.
“Ừm.”
Anh gật đầu.
“Hiện tại bao nhiêu rồi?”
“Twelve… à không.”
Tôi sửa lại.
“Mười hai.”
Anh khẽ cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
“Vậy hôm nay là bao nhiêu?”
Tôi suy nghĩ một chút.
“Nếu tính cả lần ở nhà hàng…”
“Có lẽ là lần thứ hai mươi mốt.”
Thực ra con số đó tôi nói hơi bừa.
Nhưng nghe có vẻ hợp lý.
Cố Trầm không phản bác.
Anh chỉ nói:
“Cô tính nhanh thật.”
Tôi cười.
“Làm biên kịch mà.”
Chúng tôi đi thêm một đoạn.
Cơn mưa bắt đầu nhỏ dần.
Khi đến trước cổng chung cư, tôi dừng lại.
“Đến rồi.”
Cố Trầm gật đầu.
Anh khép ô lại.
Tôi quay người chuẩn bị đi vào trong.
Nhưng vừa bước được hai bước, tôi lại quay lại.
“Bác sĩ Cố.”
Anh nhìn tôi.
Tôi do dự một chút.
Sau đó hỏi:
“Anh thật sự không thấy phiền à?”
“Chuyện gì?”
“Chuyện tôi… cố tình gặp anh.”
Cố Trầm nhìn tôi.
Ánh mắt rất bình tĩnh.
Một lúc sau, anh nói:
“Không.”
Tôi ngạc nhiên.
“Thật à?”
Anh gật đầu.
“Ừ.”
Rồi anh dừng lại một chút.
Sau đó nói thêm một câu khiến tim tôi hơi rung lên.
“Ít nhất… cô thú vị hơn bệnh án.”
Tôi đứng yên vài giây.
Không biết nên cười hay nên đỏ mặt.
Cuối cùng tôi chỉ nói:
“Vậy… hẹn gặp lại.”
Anh gật đầu.
“Ừ.”
Tôi bước vào khu chung cư.
Khi cửa thang máy đóng lại, tôi lập tức lấy điện thoại ra.
Mở file kế hoạch.
Gõ thêm một dòng.
Lần gặp thứ 21 – Trời mưa.
Sau đó tôi nhìn con số 21 / 30.
Trong lòng đột nhiên có chút… kỳ lạ.
Không giống cảm giác chiến thắng.
Mà giống như…
tôi đang bắt đầu thật sự mong chờ những lần gặp tiếp theo.
Ở bên ngoài.
Cố Trầm vẫn đứng dưới mái hiên chung cư.
Anh nhìn cửa thang máy đã đóng.
Một lúc lâu.
Sau đó lấy điện thoại ra.
Trong ghi chú của anh cũng có một danh sách.
Anh thêm một dòng mới.
Mưa – lần 21.
Viết xong, anh nhìn con số đó vài giây.
Khóe môi khẽ cong lên.
Nếu cô gái kia biết rằng—
Anh không chỉ đếm số lần gặp.
Mà còn… chủ động tạo ra vài lần trong đó.
Chắc cô sẽ rất bất ngờ.
...Nếu bạn thích câu chuyện về 27 lần “tình cờ” này, xin tặng tác giả một ❤️ nhé.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận