Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

[Full] Cô Gái “Ngẫu Nhiên” Gặp Tôi 27 Lần

Chương 4: Lần trùng hợp thứ tám

Ngày cập nhật : 2026-04-05 23:23:46

Lần trùng hợp thứ tám

Sau buổi sáng chạy bộ t.h.ả.m họa ở công viên, tôi nằm bẹp trên giường cả buổi chiều, cảm giác hai chân mình giống như vừa bị xe tải cán qua.

Sai lầm lớn nhất của đời người có lẽ là… tập thể d.ụ.c khi chưa chuẩn bị tinh thần.

Nhưng dù đau chân đến đâu, tôi vẫn không quên mở laptop kiểm tra tiến độ kế hoạch.

Con số 5 / 30 hiện rõ trên màn hình.

Tôi nhìn nó một lúc lâu, sau đó gõ thêm một dòng ghi chú.

Mục tiêu đã bắt đầu quen mặt mình.
Khả năng tương tác tăng nhẹ.
Nhưng mức độ cảnh giác vẫn cao.

Tôi chống cằm suy nghĩ.

Theo lộ trình ban đầu, lần gặp tiếp theo sẽ diễn ra ở siêu thị hoặc quán cà phê.

Nhưng sau buổi chạy bộ sáng nay, tôi đột nhiên nhận ra một điều rất quan trọng.

Cố Trầm là kiểu người có thói quen rất ổn định.

Anh chạy bộ vào sáng chủ nhật.

Tan ca thường ghé siêu thị.

Buổi sáng mua cà phê.

Một người sống có quy luật như vậy… rất dễ bị theo dõi.

Tôi nhìn vào lịch làm việc của mình.

Sau đó nảy ra một ý tưởng mới.

Một ý tưởng khá… táo bạo.

***

Hai ngày sau.

Bệnh viện thành phố.

Tôi đứng trước quầy tiếp tân với vẻ mặt hơi căng thẳng.

Cô y tá hỏi:

“Cô đăng ký khám khoa nào?”

Tôi nhìn bảng hướng dẫn trên tường, giả vờ suy nghĩ một lúc.

Sau đó nói rất nhỏ:

“Khoa thần kinh.”

Cô y tá gật đầu, đưa tôi một tờ giấy đăng ký.

“Bác sĩ Cố hôm nay khám ngoại trú.”

“Tầng ba.”

Tôi cầm tờ giấy, trong lòng âm thầm giơ ngón cái cho chính mình.

Hoàn hảo.

***

Phòng khám tầng ba khá đông người.

Tôi ngồi trên ghế chờ, tay cầm số thứ tự.

Số 18.

Cố Trầm đang khám cho số 12.

Tôi nhìn cánh cửa phòng khám đóng mở liên tục, trong lòng có chút hồi hộp.

Không phải vì sắp gặp bác sĩ.

Mà vì… sắp diễn một vở kịch mới.

Khoảng hai mươi phút sau.

Y tá gọi:

“Bệnh nhân số 18.”

Tôi đứng dậy.

Hít một hơi thật sâu.

Rồi bước vào phòng khám.

***

Cố Trầm ngồi sau bàn làm việc.

Anh vẫn mặc áo blouse trắng, tóc gọn gàng, gương mặt bình tĩnh quen thuộc.

Khi tôi bước vào, anh đang viết gì đó trên hồ sơ bệnh án.

“Ngồi đi.”

Anh nói mà không ngẩng đầu.

Tôi ngồi xuống ghế đối diện.

Hai giây sau.

Anh ngẩng lên.

Bút trên tay dừng lại.

Ánh mắt anh dừng trên mặt tôi.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Sau đó anh nói:

“Cô.”

Tôi cười rất lễ phép.

“Chào bác sĩ Cố.”

Trong phòng khám im lặng vài giây.

Cuối cùng anh hỏi:

“Cô bị gì?”

Tôi đặt tay lên thái dương.

Giọng hơi yếu.

“Đau đầu.”

Cố Trầm nhìn tôi.

Ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ.

“Đau từ khi nào?”

“Tối qua.”

“Tần suất?”

“Từng cơn.”

Anh gật đầu, viết vài dòng vào hồ sơ.

Sau đó hỏi tiếp:

“Có buồn nôn không?”

“Không.”

“Chóng mặt?”

“Một chút.”

Anh đặt b.út xuống.

Ngẩng đầu nhìn thẳng vào tôi.

“Cô ngủ mấy giờ tối qua?”

Tôi nghĩ một chút.

“Khoảng… hai giờ.”

“Làm gì?”

“Viết truyện.”

Anh gật đầu.

“Uống cà phê?”

“Tối qua có.”

Cố Trầm im lặng vài giây.

Sau đó nói rất bình tĩnh.

“Cô không bị bệnh.”

Tôi chớp mắt.

“Hả?”

Anh dựa lưng vào ghế.

Ánh mắt hơi nheo lại.

“Thiếu ngủ.”

“Caffeine.”

“Căng thẳng.”

Anh dừng một chút.

Rồi nói thêm:

“Không cần khám.”

Tôi c.ắ.n môi.

Diễn tiếp.

“Nhưng… tôi vẫn thấy hơi đau.”

Cố Trầm nhìn tôi.

Ánh mắt rất sâu.

Sau đó anh hỏi một câu.

“Cô có thường xuyên đau đầu khi gặp tôi không?”

Tôi nghẹn lại.

Trong đầu vang lên chuông cảnh báo.

Nguy hiểm.

Nhưng mặt ngoài tôi vẫn giữ nụ cười rất bình tĩnh.

“Tôi không hiểu.”

Cố Trầm nhìn tôi thêm vài giây.

Rồi thở dài rất nhẹ.

Anh cầm b.út lên.

Viết vài chữ vào tờ giấy.

Sau đó đưa cho tôi.

“Thuốc giảm đau.”

Tôi nhận lấy.

Cúi đầu cảm ơn.

“Cảm ơn bác sĩ.”

Tôi đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Nhưng khi tay vừa chạm vào tay nắm cửa, phía sau vang lên giọng nói của anh.

“Cô Tô.”

Tôi khựng lại.

Quay đầu.

“Anh biết tên tôi?”

Cố Trầm gõ nhẹ lên hồ sơ bệnh án.

“Ở đây ghi.”

Tôi nhìn xuống.

Trên hồ sơ có dòng chữ:

Tô Nghiên – 25 tuổi.

Tôi cười.

“Ồ.”

Cố Trầm nhìn tôi.

Ánh mắt bình tĩnh.

Nhưng giọng nói lại mang theo chút ý vị khó hiểu.

“Đây là lần thứ tám.”

Tôi ngơ ngác.

“Cái gì?”

Anh nói rất chậm.

“Lần gặp thứ tám.”

Tôi cảm thấy tim mình… đập lệch một nhịp.

Trong đầu tôi lập tức chạy qua hàng loạt khả năng.

Anh phát hiện rồi?

Không thể.

Tôi diễn rất tự nhiên mà.

Nhưng Cố Trầm không giải thích thêm.

Anh chỉ nhìn tôi một lúc.

Sau đó nói:

“Đau đầu thì ngủ sớm.”

“Đừng suy nghĩ nhiều.”

Tôi gật đầu.

“Ừm.”

Rồi mở cửa rời khỏi phòng khám.

Khi cánh cửa đóng lại sau lưng, tôi lập tức lấy điện thoại ra.

Mở file kế hoạch.

Gõ thêm một dòng.

Lần gặp thứ 8 – Bệnh viện.

Tiến độ: thuận lợi… nhưng mục tiêu bắt đầu nghi ngờ.

Tôi nhìn dòng chữ đó một lúc.

Trong lòng hơi bất an.

Không biết vì sao.

***

Cùng lúc đó.

Trong phòng khám.

Cố Trầm nhìn cánh cửa đã đóng.

Một lúc lâu.

Sau đó anh mở ngăn kéo bàn.

Bên trong là một cuốn sổ nhỏ.

Anh lật sang trang mới.

Trên đó đã có vài dòng chữ.

Quán cà phê – lần 2
 Siêu thị – lần 3
 Công viên – lần 5

Anh cầm b.út.

Viết thêm một dòng.

Phòng khám – lần 8

Viết xong, anh khép sổ lại.

Khóe môi khẽ cong lên một chút.

Một nụ cười rất nhẹ.

Giống như vừa xác nhận một chuyện thú vị.

Cô gái này nghĩ rằng mình đang theo đuổi anh.

Nhưng điều cô không biết là—

Từ rất sớm.

Anh đã bắt đầu đếm số lần cô xuất hiện.


...Nếu bạn thích câu chuyện về 27 lần “tình cờ” này, xin tặng tác giả một ❤️ nhé.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/full-co-gai-ngau-nhien-gap-toi-27-lan&chuong=4]

Bình Luận

0 Thảo luận