Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Duyên Tình Với Cảnh

Chương 57

Ngày cập nhật : 2026-04-09 13:48:06



Hạ Minh Hoa vừa vào cửa đã thấy Quý Du mặc một chiếc áo len cổ lọ mỏng màu đen, đang đưa ly rượu đã pha cho khách.


Y đi tới đứng bên cạnh khoanh tay nhìn anh, nhướng mày: "Lạ thật đấy, cuối cùng cũng thay một bộ đồ khác để đi làm rồi sao? Trước đây còn có người đến hỏi tôi mấy chiếc áo sơ mi đen của cậu có phải đồng phục nhân viên không."


Quý Du cười hì hì đi tới nói chuyện với y: "Mấy bộ đó tiện mà, bẩn cũng không sợ."


"...Áo mấy nghìn tệ mà cậu bẩn cũng không sợ."


Hạ Minh Hoa vừa nói, nhân lúc Quý Du không chú ý, vươn tay kéo cổ áo anh xuống, bên dưới quả nhiên có mấy vết hôn, xem ra đã là mấy ngày trước rồi, nhạt đi rất nhiều. Giây tiếp theo y buông tay, cổ áo vì độ đàn hồi mà "pặc" một tiếng bật trở lại cổ Quý Du.


Y tặc lưỡi: "Chậc chậc chậc, tôi còn tưởng cậu hứng chí thay đồ, còn nghĩ mùa này mà cậu không nóng sao, kết quả không ngờ hai người lại kịch tính như vậy."


Quý Du ôm cổ liếc y một cái, kéo dài giọng: "Ê, không phải không cho tôi chia sẻ với anh sao, bây giờ lại làm gì thế này? Đừng chạm vào."


"Đừng có nói như thể ai thích chạm vào vậy." Hạ Minh Hoa đảo mắt nhìn về phía góc quầy bar, thấy không có ai, còn cảm thấy có chút mới lạ, hai người này từ khi quen biết nhau, về cơ bản mỗi lần đến HS đều có đôi có cặp, thế là y hỏi: "Giang Thời Cảnh không đến sao?"


Quý Du lắc đầu: "Không, em ấy nói phải giúp bạn vẽ... miễn phí? Có một cái tối nay phải vẽ xong, bên bạn hình như khá gấp."


Anh còn suy nghĩ một chút xem có phải từ này không.


Hạ Minh Hoa không hiểu, hỏi một câu: "Ý gì?"


"Chắc là vẽ miễn phí cho họ thôi."


Hạ Minh Hoa: "Cậu có thể đến làm việc miễn phí cho tôi không?"


Quý Du: "Vậy anh có thể tặng cửa hàng miễn phí cho tôi không?"


"Cút."


"Anh cũng cút."


-


Người bạn này là Giang Thời Cảnh quen trên mạng, coi như là fan đầu tiên của tài khoản cậu. Ngày mai là sinh nhật của nhân vật mà cậu ấy thích, muốn đặt một bản vẽ sinh nhật, vì thời gian này quá bận rộn nên không có thời gian lướt các ứng dụng đặt vẽ, bây giờ thời gian lại không kịp nữa, đành phải mặt dày hỏi Giang Thời Cảnh.


Giang Thời Cảnh nhìn Quý Du do dự một chút, đợi đến khi Quý Du gật đầu cậu mới trả lời người đó.


Người đó còn rất xúc động, nói muốn trả thêm tiền cho Giang Thời Cảnh, nhưng Giang Thời Cảnh đã từ chối.


Quen biết nhiều năm như vậy, tuy không nói chuyện nhiều, nhưng giúp một tay cũng không sao, chỉ là chuyện động tay động chân thôi.


Quý Du còn nhướng mày trêu chọc: "Em không phải là kẻ tham tiền sao?"


Kẻ tham tiền cũng có tình cảm.


Giang Thời Cảnh vươn vai nhìn đồng hồ – Quý Du chắc còn ba tiếng nữa là tan làm.


Từ khi ở bên nhau, hai người như dính lấy nhau, không phải Giang Thời Cảnh đến chỗ Quý Du thì Quý Du đến chỗ Giang Thời Cảnh, đôi khi Quý Du còn cố ý gửi Lạp Bát cho Chu Hiểu, chỉ để ở riêng với Giang Thời Cảnh một đêm.


Giang Thời Cảnh hạ cánh tay đang giơ lên, chống cằm nhìn bản vẽ trên màn hình ngẩn người, đầu ngón tay của bàn tay kia luân phiên gõ lên mặt bàn.


Nếu bây giờ nói muốn sống chung với Quý Du có phải quá nhanh không...


"Haizz..."


Cậu thở dài. Cảm giác như sau khi ở bên Quý Du, mọi tiến trình đều như bị nhấn nút tăng tốc, khi chưa hẹn hò đã nói với bạn bè là ở bên nhau rồi, ngày hẹn hò... chắc cũng không tính là đã làm gì nhỉ?


Cậu lắc đầu, định bỏ qua cảnh tượng này.


Ngày Tết Dương lịch còn bị Quý Du bất ngờ ba lần tấn công trực diện làm cho trở tay không kịp. Tấm thẻ nhỏ được cậu ép plastic cất sau ốp điện thoại, tám nghìn tệ đó câuj không động một xu nào, được cậu cất vào ứng dụng tiết kiệm tiền, còn đặt tên là "with JI".


Còn bài hát đó... Giang Thời Cảnh cụp mắt nhìn ứng dụng nghe nhạc, lại bắt đầu lặp lại lần nữa.


Dịp Tết còn chủ động đưa mình về nhà...


Trước đây cậu còn tưởng sau khi ở bên nhau, cách thể hiện tình cảm của Quý Du sẽ giống như trước, kết quả lại là sự chủ động và thẳng thắn ngoài sức tưởng tượng của cậu.


Từng chuyện, từng việc, mỗi sự việc xảy ra đều khiến cậu trở tay không kịp.


Anh đột nhiên điên cuồng lắc đầu.


Đang vẽ bản thảo mà, lại nghĩ linh tinh rồi.


Cậu điều chỉnh lại găng tay, cầm bút kỹ thuật số lên, nhưng đầu bút còn chưa hạ xuống đã nghe thấy tiếng chuông cửa.


Phản ứng đầu tiên của cậu là Quý Du đã về.


Nhưng Quý Du biết mật khẩu, thậm chí còn ghi dấu vân tay, có thể trực tiếp vào.


Vậy là ai?


Cậu lưu bản thảo, tháo găng tay đặt sang một bên, nhẹ nhàng đi đến cửa nhìn ra ngoài qua camera của khóa cửa.


Cậu không ngờ lại là Ngô Dương.


Lần cuối cùng gặp cậu ta đã là mấy tháng trước rồi.


Cậu mở cửa: "Sao lại đến?"


Ngô Dương mặc đồ mỏng manh, trong tay còn xách đồ vừa mua. Cậu ta nhìn thấy Giang Thời Cảnh thì ánh mắt né tránh một chút, giọng nói cũng rất nhỏ: "Tôi vừa về nhà định lên lầu thì nghe thấy tiếng Tôn Châu... Bây giờ tôi không có chỗ nào để đi, chỉ có thể đến chỗ cậu."


Giang Thời Cảnh cau mày: "Đã báo cảnh sát chưa?"


Ngô Dương ngẩn ra, khẽ lắc đầu.


Giang Thời Cảnh nhìn cậu ta như vậy thở dài, nhấc chân định đi ra ngoài: "Tôi đi xem sao, cậu ở nhà tôi đợi."


Ngô Dương gần như ngay lập tức vươn một cánh tay chặn cậu lại: "Đừng đi, cậu ta làm hại cậu thì sao?"


"Tôi sẽ báo cảnh sát trước."


Thấy Giang Thời Cảnh vẫn muốn đi ra ngoài, Ngô Dương liền dang cả hai tay ra, chết sống không cho cậu ra khỏi cửa: "Nếu báo cảnh sát, những bức ảnh của tôi bị cảnh sát nhìn thấy thì sao?"


Giang Thời Cảnh có chút đau đầu, cúi đầu nhìn cậu ta: "...Cậu muốn sao?"


"Không thể cho tôi vào trước sao?"


-


Nhưng sau khi Ngô Dương vào, đặt đồ sang một bên rồi tự mình kéo cậu nói chuyện cũ. Từ chuyện trường học đến chuyện công việc, chỉ không nhắc đến Tôn Châu có thể vẫn còn ở ngoài cửa.


Vẻ mặt câun ra vẫn cười hì hì, hoàn toàn khác với vẻ hoảng loạn ở cửa vừa nãy.


Nhưng nụ cười này giống như...


Cậu ta muốn lấy lòng mình, rất nịnh nọt.


Điều này khiến Giang Thời Cảnh rất khó chịu.


Đây là lần đầu tiên cậu có cảm giác phản cảm với người này. Cậu cau mày rất sâu, mắt nhìn thẳng vào Ngô Dương.


Cậu không biết Ngô Dương muốn làm gì, trong nhà bây giờ còn chôn một quả bom hẹn giờ, cậu ta vậy mà còn ở đây cố gắng nói cười với mình.


Điều này quá kỳ lạ. Rõ ràng từ sau ngày Đông chí hai người đã không còn liên lạc.  Cậu thậm chí còn nghi ngờ trong một giây rằng Tôn Châu có thực sự ở trước cửa nhà mình không? Hay đây chỉ là cái cớ để Ngô Dương muốn gặp mình?


 Nhưng ngay giây tiếp theo, cậu đã tự phủ nhận điều đó.


 Dù sao đi nữa, Ngô Dương không phải là người xấu, điều này cậu có thể khẳng định.


 Dù sao cũng đã quen biết sáu năm rồi.


 Ngô Dương không dám ngẩng đầu nhìn cậu, hai tay đan chặt vào nhau, hơi cúi người, khuỷu tay đặt trên đầu gối cong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/duyen-tinh-voi-canh&chuong=57]

Nhưng nói được một lúc, cậu ta đột nhiên nhận ra từ đầu đến cuối chỉ có mình nói, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Giang Thời Cảnh, nụ cười cứng lại trong chốc lát.


 caauj ta chưa bao giờ thấy vẻ mặt thiếu kiên nhẫn như vậy của Giang Thời Cảnh.


 Thế là cậu ta dứt khoát không nói tiếp nữa, kết thúc cuộc đối thoại bằng một câu hỏi: "Giang Thời Cảnh, hôm nay tôi có thể ngủ ở đây không?"


 Giang Thời Cảnh dừng lại hai giây mới gật đầu, vừa đứng dậy lại nghe Ngô Dương hỏi: "Có thể giúp tôi tìm một cái bàn chải đánh răng không?"


 "..." Giang Thời Cảnh tiếp tục im lặng, lấy bàn chải đánh răng từ trong tủ ra đưa cho cậu ta.


 Ngô Dương nhận lấy, cúi đầu đi vào nhà vệ sinh.


 Cậu ta rửa mặt bằng nước lạnh, vì động tác quá mạnh và nhanh, nước bắn tung tóe, làm ướt tóc mái và cổ áo hoodie. Cậu ta vuốt tóc lên, chống tay lên bồn rửa mặt nhìn mình trong gương.


 "Chậc."


 Vốn dĩ hôm nay đi mua sắm khá vui, nhưng khi về đến nhà, ngay khi thang máy mở cửa, cậu ta đã nghe thấy tiếng gõ cửa, phản ứng theo bản năng khiến cậu ta nhấn nút đóng cửa, đợi đến tầng một, chạy như điên.


 Nhưng cậu ta đột nhiên nhận ra mình không có nơi nào để đi.


 Hình ảnh mình trong gương theo động tác của cậu ta lau đi những giọt nước trên mặt.


 Sự xuất hiện đột ngột của Tôn Châu đã khiến cậu ta rất khó chịu, vẻ mặt tủi thân này của mình càng khiến cậu ta ghê tởm. Vốn dĩ cũng không định đến, sao lại vô thức...


 Cậu ta bực bội cúi đầu, lúc này mới nhìn thấy bàn chải đánh răng và cốc đánh răng đôi trên giá.


 "..." Cậu ta hít một hơi thật sâu, liếc mắt đi chỗ khác, "Chết tiệt."


 Càng khó chịu hơn.


 Sau khi vệ sinh cá nhân xong rất nhanh, cậu ta theo bản năng muốn lấy chiếc khăn bên cạnh, nhưng tay dừng lại ngay trước khi chạm vào, vì trong tầm mắt còn có một chiếc khác.


 Không cần nghĩ cũng biết, một trong số đó là của Quý Du.


 Cậu ta không phân biệt được, dứt khoát lấy hai tờ giấy vệ sinh lau khô mặt.


 Khi ra ngoài, Giang Thời Cảnh đang đứng ở cửa đợi: "Cậu ngủ phòng khách đi."


 Ngô Dương gật đầu, hơi khó chịu kéo cổ áo ướt sũng rồi đi theo Giang Thời Cảnh.


 Giang Thời Cảnh vốn nghĩ chuyện này sẽ kết thúc ở đây, nhưng không ngờ Ngô Dương đến phòng khách lại nói: "Tôi không có quần áo để thay ngủ, có thể mượn của cậu không?"


 Cậu ta thực ra cũng biết yêu cầu này là mạo hiểm. Mặc dù Giang Thời Cảnh không quá sạch sẽ, nhưng cậu rất không thích người khác chạm vào đồ của mình.


 Khi còn học đại học, cậu còn không cho họ ngồi lên giường của mình.


 Chỉ là bộ quần áo này thực sự không thoải mái.


 Giang Thời Cảnh cũng do dự một chút, rất muốn nói "cậu cứ mặc cái này ngủ đi", nhưng việc người khác mặc áo khoác ngoài chạm vào giường của cậu sẽ khiến cậu càng không chịu nổi, chưa kể tay Ngô Dương kéo cổ áo đã cho cậu một gợi ý lớn. Cậu vẫn quay lại phòng tìm một bộ quần áo mình đã lâu không mặc đưa cho cậu ta.


 Ngô Dương cầm quần áo trên tay vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, cậu ta nắm chặt chất liệu vải này: "Cảm..."


 "Cậu ngủ sớm đi." Giang Thời Cảnh nói rất nhanh, hoàn toàn không để ý mình đã ngắt lời câuh ta.


 Sau đó cửa phòng bị đóng lại.


 Ngô Dương còn chưa kịp nói hết hai chữ, mắt chớp chớp nhìn cánh cửa đã đóng, cúi đầu nhìn bộ quần áo trên tay, đưa tay kéo bộ quần áo đang mặc trên người xuống treo sang một bên.


 -


 Giang Thời Cảnh quay lại thư phòng đóng cửa, nghĩ một lát vẫn cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Quý Du: Vừa nãy Ngô Dương đến.


 Bên Quý Du bận một lúc mới thấy tin nhắn trả lời anh.


 [Tiểu Du bảo bối: Tình hình thế nào?]


 Giang Thời Cảnh còn chưa kịp trả lời, Quý Du ngay giây tiếp theo đã gọi điện cho cậu.


 Cậu nhấc máy rồi kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối.


 "..."


 Quý Du im lặng.


 Giang Thời Cảnh nhận ra cảm xúc của anh, hỏi: "Không vui à?"


 Quý Du vẫn không nói gì.


 Giang Thời Cảnh nghĩ một lát, đưa ra giải pháp: "Vậy em đến nhà anh ngủ một đêm nhé?"


 "Không được." Quý Du lập tức phủ nhận ý nghĩ này, "Phòng người không thể không có, em không ở nhà trông chừng, lỡ như..."


 Quý Du rất biết điều thu lại những lời sau đó.


 Anh rất muốn nói lỡ như Ngô Dương cũng lắp camera cho cậu thì sao.


 Mặc dù đây là bạn của Giang Thời Cảnh, anh không muốn nghĩ người ta xấu như vậy, nhưng không sợ vạn nhất chỉ sợ nhất vạn.


 Nhưng nghĩ đi nghĩ lại anh đột nhiên mất hết sức lực, ngồi xổm dựa vào góc nhỏ của phòng thay đồ, trước đây họ còn hôn nhau ở đây.


 Anh bực bội tháo tóc đã buộc, vò rối. Đột nhiên có chút hối hận vì vừa nãy đã nói như vậy.


 Dù sao đi nữa đây là bạn của Giang Thời Cảnh, anh không thể như vậy.


 Nhưng vẫn rất tức giận.


 Sao lại chọn ngày khéo thế, lại đúng lúc anh không có nhà mà đến.


 Giang Thời Cảnh nghe thấy tiếng sột soạt nhỏ từ bên kia, tưởng tượng động tác của Quý Du, tâm trạng vốn không tốt lắm cũng sắp biến mất vì cuộc điện thoại này, cậu cười hỏi: "Anh tan làm chưa?"


 "Chưa, phải đợi một lát." Quý Du nói câu này khi đang cúi đầu vùi vào đầu gối, Giang Thời Cảnh nghe thấy tiếng nói trầm trầm.


 Cậu lại hỏi: "Vậy anh tan làm có muốn qua đây không?"


 Quý Du suýt nữa thì đồng ý ngay, nhưng lại do dự: "Bây giờ anh qua đó có quá đáng không, rõ ràng biết cậu ta thích em..."


 Giống như tuyên bố chủ quyền, trông mình rất nhỏ mọn.


 Giang Thời Cảnh nghiêm túc suy nghĩ về chuyện này: "Có thể chứ?"


 Hai người đột nhiên đều im lặng.


 Cuối cùng vẫn là Quý Du phá vỡ bầu không khí này: "Sáng mai anh qua đó đi."


 Mặc dù Giang Thời Cảnh rất muốn Quý Du đến, nhưng sự cân nhắc của Quý Du không phải không có lý, cậu đành phải đồng ý: "Được."


 Giọng Quý Du đột nhiên cao lên: "Tối nay em khóa cửa cẩn thận!"


 Giang Thời Cảnh bật cười: "Được."


 Nói chuyện xong, hai người cũng không vội cúp điện thoại. Quý Du ngồi xổm mệt rồi dứt khoát ngồi xuống sàn nhà nhìn chằm chằm vào ánh đèn trên trần nhà và kể cho anh nghe những chuyện xảy ra hôm nay: "Hạ Minh Hoa đột nhiên kéo cổ áo anh xuống, còn trêu chọc anh... Em xem em làm chuyện tốt gì đi."


 Anh giả vờ tức giận.


 "Vậy em có cần xin lỗi không?"


 Sau ngày lễ tình nhân, Quý Du còn đặc biệt nghiêm túc thảo luận với cậu về vấn đề này. Nói rằng đừng nói xin lỗi với đối phương sau khi thân mật, thực sự rất phá hỏng bầu không khí.


 "..." Quý Du nghe vậy "hừ" một tiếng, "Em cố ý đúng không?"


 Giang Thời Cảnh dựa vào lưng ghế cười đến hơi run: "Ừ."


 Quý Du đổi một từ tượng thanh khác, lần này là một tiếng "hừ" rất nhỏ phát ra từ mũi. Anh vừa định nói gì đó, cửa phòng thay đồ đột nhiên bị người khác mở ra, người bước vào là Hạ Minh Hoa.


 "Sao anh lại đến?"


 "Đến bắt nhân viên lười biếng chứ sao. Ngồi đây làm gì? Mau về làm việc đi, đợt này đi rồi là tan làm đấy."


 Quý Du "ồ" một tiếng, vẫn còn chút luyến tiếc, anh và Hạ Minh Hoa làm mặt quỷ với nhau nửa ngày, mới nghiêng đầu nói với Giang Thời Cảnh: "Vậy anh không nói chuyện nữa, Hạ Minh Hoa đến bắt người rồi."


 Những động tác nhỏ của Quý Du thông qua tiếng quần áo cọ xát và phản hồi của Hạ Minh Hoa về những động tác này truyền đến tai Giang Thời Cảnh, cậu cười nói: "Được, vậy anh làm việc cố gắng nhé."


 "Em cũng vậy, mau vẽ đi, đừng thức khuya nữa."


Bình Luận

0 Thảo luận