Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Duyên Tình Với Cảnh

Chương 17

Ngày cập nhật : 2026-01-18 08:19:17


Quý Du không ngờ lần vẽ này lại kéo dài đến tối, thực ra cũng tại mình cứ hỏi đông hỏi tây, tay Giang Thời Cảnh cũng chỉ có thể vẽ rồi dừng.

Thấy cậu chuẩn bị kết thúc, Quý Du liền ra ngoài chuẩn bị bữa tối, còn nói với Giang Thời Cảnh muốn giúp rằng đây là quà đáp lễ cho cậu.

Điều này khiến Giang Thời Cảnh chỉ có thể ngồi xuống tiếp tục vẽ.

Ngồi lâu khiến chân Quý Du hơi tê, anh đi giày rồi dậm chân hai cái, lại vươn lưng đã cứng đờ.

Trước đây cậu chưa bao giờ xem một người vẽ tranh như vậy, không ngờ lại thực sự bị cuốn hút, đặc biệt là những đường nét của Giang Thời Cảnh, vẽ rất mượt mà, có chút giải tỏa căng thẳng.

Quý Du nhìn những nguyên liệu còn lại, chuẩn bị nấu cháo hải sản. Vừa hay trời lạnh rồi, còn có thể làm ấm cơ thể.

Nghe nói tối nay có gió lớn.

-

Giang Thời Cảnh trong lòng nhớ Quý Du đang nấu cơm, tốc độ tay tăng nhanh, cuối cùng cũng kịp vẽ xong bức tranh và gửi đi trước khi cơm chín.

Cậu khoác áo khoác, bước ra khỏi lều.

"Tôi vẽ xong rồi, gửi cho cậu rồi."

"Được." Quý Du lấy điện thoại ra, vừa mở khóa vừa nói, "Tôi nấu cháo hải sản, cậu ăn được không?"

"Được."

Giang Thời Cảnh mang ghế đến, đặt cạnh chân Quý Du.

"Giang Thời Cảnh..."

"Sao vậy?"

"Cái này là ý gì vậy?" Quý Du phóng to góc dưới bên phải bức tranh, chỉ cho cậu xem, "Jisland?"

Giang Thời Cảnh lúc này mới nhận ra mình đã vô thức đặt chữ ký watermark lên.

"Cái của cậu..." Quý Du không biết gọi cái thứ giống watermark này là gì, "ID?"

"Gần giống vậy." Giang Thời Cảnh gãi đầu, thu nhỏ màn hình, watermark cũng nhỏ lại theo. Cậu có chút không muốn thừa nhận mình đã mắc một lỗi sơ đẳng, "Thêm vào thành thói quen rồi. Tôi đi gửi cho cậu một bản không có watermark."

"Không sao, tôi khá thích."

Quý Du thu điện thoại lại, chọc vào mặt Lạp Bát một cái, màn hình liền quay về giao diện trò chuyện của hai người: "Vẽ đẹp lắm, cái... watermark của cậu cũng đẹp lắm. Tại sao lại gọi là tên này vậy? island?"

Nhìn ánh mắt tò mò của Quý Du, Giang Thời Cảnh ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, suy nghĩ quay về rất xa.

Lúc này trên chân trời có một đàn chim không rõ tên bay qua, kêu la bay về phía xa. Cảnh tượng này in vào mắt Giang Thời Cảnh, khiến cậu nhìn rất lâu mới mở miệng giải thích: "Năm lập tài khoản xảy ra một số chuyện, nên cảm thấy... có chút cô đơn, vì vậy đặt tên là 'Đảo cô đơn'."

Nói xong, cậu quay đầu nhìn ánh mắt hơi ngơ ngác của Quý Du: "Cũng khá trung nhị phải không?"

Cô đơn?

Quý Du không muốn tìm hiểu riêng tư của người khác: "Vậy chữ J này... là Giang? Cảnh?"

"Cái nào cũng được."

Quý Du còn muốn hỏi gì đó, nhưng Giang Thời Cảnh đã cúi đầu, mở nắp nồi, chuyển chủ đề: "Sắp xong rồi, chúng ta ăn cơm đi."

Lời của anh cứ thế bị nghẹn lại.

Quý Du khẽ nhíu mày, nhét điện thoại vào túi.

-

Dọn dẹp xong xuôi, Quý Du nằm sấp trong túi ngủ rên rỉ không muốn về.Giang Thời Cảnh ngồi bên cạnh anh, cũng có chút không nỡ. Khó khăn lắm mới có được khoảng thời gian dài như vậy để ở bên Quý Du.

Quý Du đưa tay ra khỏi túi ngủ, chạm vào tay Giang Thời Cảnh đang chống bên cạnh, rồi lần lên cánh tay cậu.

Tay Giang Thời Cảnh run lên, thầm nghĩ không ổn, theo bản năng muốn rút ra. Nhưng Quý Du lại nắm chặt cổ tay cậu, cười quyến rũ: "Giang Thời Cảnh, còn xem phim không?"

Ký ức buổi chiều hôm đó hiện lên trong đầu cậu, nhiệt độ trên mu bàn tay cũng giống như hôm đó.

Cậu thực sự đã đồng ý một cách thần kỳ.

Bên ngoài là tiếng gió rít, cùng tiếng lá cây va vào nhau, Quý Du nghe thấy liền nói: "Tối nay gió to quá", rồi lấy tai nghe Bluetooth ra, vừa đeo cho Giang Thời Cảnh, vừa nhét vào tai mình.

"Nếu không sẽ không nghe rõ."

Quý Du đặt máy tính bảng của Giang Thời Cảnh lên đầu hai người, rồi sắp xếp cho Giang Thời Cảnh nằm sấp trong túi ngủ giống anh.

"Tôi ngồi xem đi."

"Lạnh lắm." Quý Du mở túi ngủ ra, kéo tay Giang Thời Cảnh, "Vào đi, yên tâm, tôi sẽ không làm gì cậu đâu."

"..."

Có câu nói này Giang Thời Cảnh lại càng lo lắng hơn.


[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/duyen-tinh-voi-canh&chuong=17]


-

Túi ngủ đã được Quý Du làm ấm, Giang Thời Cảnh vừa vào thì Quý Du đã dán sát vào cậu, tựa vào bên cạnh: "Ấm quá."

Rõ ràng là anh ấm hơn...

Giang Thời Cảnh cảm thấy mình như đang chống đẩy, hai tay đặt hai bên người không dám động đậy.

Trong màn hình, mặt biển dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, hai nhân vật chính đứng trên bãi biển nắm tay nhau. Đạo diễn rất giỏi tìm bố cục, Giang Thời Cảnh cũng rất giỏi xem những bộ phim nghệ thuật như thế này.

Nếu không có bàn tay đang quấy rối trên người câuh.

Mắt cậu dán chặt vào màn hình, không dám rời đi một chút nào.

-

Thực ra xem phim chỉ là cái cớ của Quý Du, anh chỉ muốn dán sát vào Giang Thời Cảnh.

Thấy Giang Thời Cảnh lại xem chăm chú như vậy, Quý Du đưa ngón trỏ chọc vào mu bàn tay Giang Thời Cảnh, chạm vào mạch máu nổi rõ của cậu, rồi lần xuống xương ngón tay, tìm đến kẽ ngón tay, nhưng không đút vào, chỉ vuốt ve.

Giang Thời Cảnh nhịn đến khó chịu, cuối cùng quay đầu nhìn Quý Du. Kẻ gây rối lại giả vờ vô tội, chớp chớp mắt: "Lần này còn muốn tôi tịch thu tay cậu không?"

Rốt cuộc nên tịch thu tay ai đây!

Giang Thời Cảnh lật tay anh lại, lòng bàn tay đối lòng bàn tay, ngón tay xuyên qua ngón tay anh, nắm chặt, giữ chặt.

"...Xem phim đi."

Tâm tư nhỏ của Quý Du được người bên cạnh thực hiện, vui vẻ lắc chân, lại gần Giang Thời Cảnh hơn một chút, rồi lại gần hơn một chút, bắp chân sắp đặt lên đùi Giang Thời Cảnh.

Màn hình máy tính bảng đột nhiên tối đen, cốt truyện đi vào hồi ức, sự chú ý của Quý Du lập tức bị thu hút, động tác cũng từ từ dừng lại, điều này khiến trái tim Giang Thời Cảnh cuối cùng cũng có thể bình tĩnh hơn một chút.

Nhưng cậu chỉ yên tĩnh một lát.

Quý Du đã nhét cánh tay vào giữa cánh tay và ngực Giang Thời Cảnh, dán chặt vào, tay không ngừng cọ xát ngón tay Giang Thời Cảnh, miệng nói vẫn liên quan đến phim, cứ như thể người làm ra hành động này không phải là cậu vậy: "Giang Thời Cảnh, cậu nói bộ phim này..."

Phim làm sao?

Giang Thời Cảnh cũng không biết mình có nghe lọt tai không, miệng hình như đã bắt đầu trả lời rồi.

Quý Du nghe thấy câu trả lời gật đầu, cả người nằm xuống, dùng cánh tay kia kê dưới cằm, đầu còn tựa vào tay hai người đang đan vào nhau, ngước mắt nhìn.

Giang Thời Cảnh đột nhiên nhớ ra, sáng nay xem dự báo thời tiết nói nhiệt độ tối nay sẽ giảm xuống dưới mười độ, tiếng gió rít bên ngoài lều cũng thực sự chứng minh điều này.

Nhưng bên trong túi ngủ, người bên cạnh đều quá ấm áp.

Ấm áp đến mức khiến cậu có ảo giác rằng mình đã ở bên anh rồi.

Ảo giác này khiến cậu có một cảm giác mong đợi khó tả, nhưng cảm giác này rất khó chịu.

Cậu càng ngày càng muốn gần Quý Du hơn.

Nắm chặt bàn tay còn lại, Giang Thời Cảnh thở dài cũng nằm sấp trên gối.

-

Phim chiếu được nửa, Giang Thời Cảnh ngáp một cái, lúc này mới nhận ra Quý Du đã im lặng rất lâu rồi.

Cậu khẽ động đầu, quay sang, hơi thở nhẹ nhàng trực tiếp phả vào chóp mũi cậu.

Quý Du không biết đã ngủ từ lúc nào, có lẽ đối với anh ấy bộ phim này vẫn hơi nhàm chán.

Khi anh ngủ rất yên tĩnh, giống như buổi sáng. Bàn tay kia nắm một góc túi ngủ kê dưới đầu. Mí mắt khẽ run rẩy, Giang Thời Cảnh lúc này mới phát hiện lông mi của Quý Du rất dài, rất dày.

Cậu đột nhiên rất muốn chạm vào một chút.

Đáng tiếc hai tay đều không thể động đậy, câuh chỉ có thể động đầu, cố gắng nhìn rõ hơn một chút.

Hơi thở ẩm ướt trước mặt nhắc nhở cậu, mình cách mặt Quý Du không quá bảy tám centimet.

Giang Thời Cảnh theo bản năng di chuyển ánh mắt xuống, đặt lên môi Quý Du. Vì tư thế nằm sấp, một nửa khuôn mặt Quý Du bị ép khiến môi hơi chu ra.

Trông... mềm quá.

Lực tay cậu vô thức tăng lên, Quý Du trong giấc ngủ nhíu mày, tay rút ra, muốn thoát khỏi.

Giang Thời Cảnh lúc này mới tỉnh lại, mặt "bộp" một tiếng đập vào gối.

Mình đang nghĩ gì vậy Giang Thời Cảnh...

Cậu úp mặt xuống, một tay đưa ra tắt máy tính bảng.

Âm thanh trong tai nghe biến mất theo, thế giới chỉ còn lại tiếng gió, và tiếng thở của Quý Du còn rõ hơn tiếng gió.

Cho đến khi tiếng tim đập dần át đi những âm thanh đó, đập vào màng nhĩ cậu.

Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt...

Giang Thời Cảnh trong đầu lẩm bẩm "sắc tức thị không, không tức thị sắc" rất lâu, mới ngẩng đầu lên.

Vì không có ánh sáng từ máy tính bảng, cả lều tối đen, cậu tìm một vị trí thích hợp để đặt hai bàn tay đang nắm chặt, lúc này mới đưa tay tìm tai nghe trên tai Quý Du.

Nhưng không có.

Rơi ở đâu rồi... Giang Thời Cảnh sờ soạng trong túi ngủ. Hơi nóng tỏa ra từ bên cạnh Quý Du xộc thẳng vào đầu ngón tay cậu, thực sự không chịu nổi, cậu mới rút ra.

Đặt tay vào không khí lạnh để thư giãn một chút, suy nghĩ tai nghe có thể rơi ở đâu, lúc này mới nghĩ ra, vì Quý Du muốn nói chuyện với cậu, nên tai nghe ở tai kia, mà tai này bây giờ đang bị đè xuống.

Làm sao đây, đeo tai nghe ngủ mai tai sẽ đau.

Mắt dần thích nghi với bóng tối, Giang Thời Cảnh cuối cùng cũng nhìn rõ mặt Quý Du. Do dự nửa ngày vẫn chọn đưa tay qua. Nhưng tư thế này rất khó chịu, cậu thử rất nhiều lần mới tìm được vị trí thích hợp để sờ từ dưới cổ Quý Du đến tai.

Cuối cùng đầu ngón tay cậu chạm vào dái tai, cậu lại đưa ra thêm một chút.

"Ưm..."

Giang Thời Cảnh giật mình, tưởng làm Quý Du tỉnh giấc, nhưng anh hình như chỉ bị tê tay, dịch ra rồi lại ngủ tiếp.

Nhưng như vậy tay Giang Thời Cảnh hoàn toàn bị đè dưới mặt anh. Tư thế này giống như đang ôm anh ngủ vậy. Má trong tay hơi nóng lên, cậu nuốt nước bọt.

Mềm quá...

Giang Thời Cảnh động ngón tay, phát hiện hoàn toàn không có khả năng rút ra.

Lần này thực sự xong rồi.

Cậu thậm chí còn định khẽ gọi Quý Du dậy: "Quý Du..."

"Quý Du?"

Giọng nhỏ như muỗi, Quý Du nhắm mắt ngủ rất say.

Cậu lại thử động ngón tay, vẫn không thể rút ra, nhưng cậu phát hiện có thể dùng ngón út móc tai nghe ra.

Cậu thực sự đã làm như vậy.

Giang Thời Cảnh nhìn tai nghe rơi bên má Quý Du, lúc này mới ngẩng đầu, thở dài một hơi thật dài lên trên, sợ lại thổi bay tóc anh.

Một tay bị nắm chặt, một tay bị đè dưới má.

Tối nay lại không ngủ được rồi.

Bình Luận

0 Thảo luận