Sáng / Tối
Hạ Minh Hoa quả thật không giận Quý Du. Sau ngày hôm đó, Hạ Minh Hoa còn gọi điện cho Quý Du hỏi anh có muốn ra ngoài ăn lẩu không.
Quý Du sau đó nghĩ lại cũng thấy mình đùa hơi quá, nên còn hỏi thêm một câu: "Tối hôm đó hai người... cãi nhau sao? Những lời tôi nói có hơi..."
"Thôi được rồi, còn không biết cậu sao." Hạ Minh Hoa ngắt lời xin lỗi của anh, "Lời đó vốn dĩ là tôi tự nói, cũng tại tôi, nếu nói nhỏ hơn thì cậu ta đã không nghe thấy rồi."
"..." Đây là lời gì vậy?
Ý là vẫn sẽ nói như vậy sao?
Quý Du có chút không hiểu cách họ đối xử với nhau, chỉ đành kéo chủ đề trở lại: "Khi nào ăn vậy?"
Hạ Minh Hoa: "Tôi còn chưa hỏi những người khác, đến lúc đó sẽ gửi cho cậu."
"Được."
-
Bước vào phòng riêng, mọi người cơ bản đã đến đông đủ. Diểu Diểu và Triệu Gia Tường không biết đang nói chuyện gì, trông có vẻ hưng phấn, A Sán đang rót rượu cho mọi người đã ngồi vào chỗ, Tiểu Hữu cúi đầu chơi điện thoại, Hạ Minh Hoa nhìn thấy họ thì chào hỏi.
Quý Du nhìn một cái, đi đến chỗ Hạ Minh Hoa, trêu một câu: "Anh Khải không đến sao?"
"...Cút đi." Hạ Minh Hoa đấm vào ngực anh một quyền.
Quý Du cười xoa xoa chỗ vừa bị đánh, kéo ghế lại ngồi cạnh Hạ Minh Hoa, Giang Thời Cảnh vừa định ngồi cạnh Quý Du thì bị Triệu Gia Tường gọi qua.
"Sao vậy?"
Giang Thời Cảnh kéo ghế bên cạnh hắn ra ngồi xuống, nhìn hắn như làm trộm lại gần mình, còn dùng hai tay che miệng lại, ghé sát tai cậu, giọng rất nhỏ: "Gần đây Lão Dương có tìm cậu không?"
"Không có."
Triệu Gia Tường suy nghĩ một chút: "Vậy thì lạ thật, dạo trước cậu không phải bị người ta nói đạo nhái sao, tôi thấy cậu ta vẫn luôn quan tâm chuyện này, còn tưởng giải quyết xong cậu ta sẽ đến tìm cậu."
Giang Thời Cảnh lắc đầu, tỏ vẻ cậu hoàn toàn không biết gì.
Triệu Gia Tường tiếp tục nói: "Từ ngày hai người cãi nhau xong thì cảm thấy cậu ta có chút không đúng, nói sao nhỉ..." Hắn nghĩ một chút, "Thì trước đây, cậu ta nói chuyện vẫn luôn vòng vo về cậu, sau ngày đó thì cậu ta gần như không nhắc đến cậu nữa."
"Lúc đó tôi còn tưởng cậu ta thật sự buông bỏ cậu rồi, kết quả lại phát hiện cậu ta ngày nào cũng lướt các trang mạng xã hội của cậu, chăm chỉ lắm."
Giang Thời Cảnh im lặng lắng nghe, không đưa ra bất kỳ phản hồi nào.
"Mặc dù Lão Dương cũng không làm được chuyện xấu gì, dù sao cậu cứ cẩn thận là được." Triệu Gia Tường vỗ vai Giang Thời Cảnh, "Cậu ta không phải nói chuyện cậu đạo nhái là do Tôn Châu gây ra sao, bây giờ chuyện này đã được giải quyết, không chừng Tôn Châu lại gây ra động tĩnh mới gì đó."
Giang Thời Cảnh đưa tay ra trước mặt hắn: "Được rồi, nói nữa là quạ đen rồi đấy."
"..." Triệu Gia Tường không nói nên lời nhìn cậu, dứt khoát đổi chủ đề, "Tháng sau tôi phải đi công tác, vừa hay đến chỗ Lão Thường."
"Cậu ấy không phải còn nói Tết sẽ về một chuyến sao?"
"Đúng là muốn về đấy, nhưng chỉ có mấy ngày thôi, cậu ấy về nhà một chuyến rồi lại phải quay lại làm trâu ngựa." Triệu Gia Tường xòe tay, "Nói là Thanh Minh sẽ về, ai biết có về được không."
Giang Thời Cảnh có chút tiếc nuối, dù sao thì đã lâu lắm rồi cậu chưa gặp Thường Thịnh. Cậu há miệng, vừa định nói gì đó thì Quý Du đã kéo ghế bên cạnh cậu ra và ngồi xuống.
Thế là sự chú ý của Giang Thời Cảnh lập tức bị kéo sang: "Sao anh lại sang đây?"
Lát nữa em còn định ngồi lại chỗ cũ mà.
Quý Du nhướng mày, Giang Thời Cảnh nhìn theo về phía Hạ Minh Hoa, không biết từ lúc nào Thiệu Khải đã đến, đang nói gì đó với Hạ Minh Hoa. Người sau cau mày khó chịu, miệng cũng không ngừng lẩm bẩm.
-
Các món ăn đã được dọn ra đầy đủ, Giang Thời Cảnh vừa định gắp miếng thịt đã nhúng thì một đôi đũa khác xuất hiện trong tầm nhìn của câuu. Cậu nhìn sang - là Thiệu Khải.
Thiệu Khải mỉm cười lịch sự với cậu, gắp miếng thịt đã gắp ra đặt vào một cái đĩa nhỏ rồi đẩy cho Hạ Minh Hoa.
Hạ Minh Hoa liếc nhìn, cầm lên, đổ vào bát của Tiểu Hữu.
Tiểu Hữu mặt đầy dấu hỏi, miệng vẫn còn ngậm rau cải cúc chưa cắn đứt, sợ hãi vẫy tay lia lịa.
Giang Thời Cảnh im lặng đặt miếng thịt trên đũa vào bát của Quý Du, vừa đối mắt với Quý Du, cậu gần như ngay lập tức ghé sát lại, vẻ mặt đầy vẻ tò mò: "Anh có thấy Hạ Minh Hoa và Thiệu Khải..."
"Ê, đừng chỉ ăn thôi chứ, chơi gì đi?" Diểu Diểu vẫy tay đề nghị.
"Tôi đồng ý." Triệu Gia Tường hưởng ứng, còn tiện thể than thở một câu, "Chán quá, nhất là mấy cậu cặp đôi, trong mắt hoàn toàn không có chúng tôi."
"Được thôi, chơi gì?" Quý Du tuy bị ngắt lời, nhưng bản tính vốn là người thích chơi, rất nhanh đã nhập cuộc vào cuộc thảo luận trò chơi với Triệu Gia Tường và những người khác.
Cuối cùng mọi người quyết định chơi "Bạn có tôi không".
Luật chơi rất đơn giản. Mười ngón tay, mười cơ hội. Mỗi người lần lượt nói mình đã làm gì, những người đã làm những việc tương tự thì không động đậy, những người chưa làm thì gập ngón tay.
Khi mười ngón tay đều gập xuống, người đó sẽ thua.
Diểu Diểu hắng giọng, nói trước: "Vậy em đi trước nhé, em từng đạt học sinh giỏi cấp tỉnh ba năm liền."
"Em giỏi quá vậy?" Triệu Gia Tường cảm thán một câu, gập ngón tay xuống.
"Bình thường thôi." Diểu Diểu cười ngượng ngùng, nhìn những người khác, "Ở đây còn ai không?"
"Tôi." Giang Thời Cảnh lúc này lên tiếng.
"Đúng rồi, lão Giang sao tôi lại quên mất." Triệu Gia Tường nói, "Cậu ấy cũng siêu giỏi mà."
Trừ Giang Thời Cảnh và Diểu Diểu, những người khác đều gập ngón tay xuống.
Tiếp theo là Triệu Gia Tường, hắn đảo mắt, nhìn những người có mặt: "Tuy hơi tự tổn hại tám trăm, nhưng tôi có thể hạ gục một mảng lớn ngay lập tức... Tôi không có người yêu."
Quý Du không nói nên lời gập ngón tay xuống: "Cậu nhắm mục tiêu quá rõ ràng rồi đấy."
A Sán lặng lẽ giơ tay: "Tôi cũng không có người yêu."
"Tôi cũng vậy." Tiểu Hữu cũng hưởng ứng.
Giang Thời Cảnh chú ý thấy Thiệu Khải gập một ngón tay, sau đó anh đặt ánh mắt lên Hạ Minh Hoa.
Hạ Minh Hoa chú ý thấy, lườm anh một cái: "Nhìn tôi làm gì, tôi cũng không có người yêu."
Thiệu Khải lại lặng lẽ mở ngón tay ra.
Tiếp theo đến lượt Giang Thời Cảnh. Cậu thực sự không biết nên nói gì, chỉ có thể bắt đầu từ nghề nghiệp của mình: "...Tôi biết vẽ?"
"Cậu không được, cậu chơi ăn gian quá." Triệu Gia Tường ngồi bên cạnh cậu là người đầu tiên phản đối, những người khác gật đầu theo.
"Vậy nhà tôi có nuôi thú cưng... được không?" Tiện thể còn có thể bảo vệ Quý Du.
Mọi người nhìn nhau, cuối cùng chỉ có Quý Du không gập ngón tay xuống.
Quý Du còn rất ngạc nhiên: "Mấy cậu không nuôi thú cưng sao?"
Mọi người lắc đầu. Lúc này Tiểu Hữu đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cười trêu chọc, mắt không nhìn Hạ Minh Hoa: "Tôi nhớ hình như nhà ai đó nuôi một con chó chết chỉ biết cắn người thì phải."
Hạ Minh Hoa ở dưới véo Tiểu Hữu một cái, chủ đề này bị mọi người cười đùa che giấu đi.
Tiếp theo là Quý Du, anh nghiêng đầu suy nghĩ rất lâu: "Tôi có gì khác với mọi người... Tôi có tiền?"
Diểu Diểu: "...Chết tiệt."
Triệu Gia Tường: "Chết tiệt."
Hạ Minh Hoa đảo mắt.
"Anh, anh nói thế thật sự hơi làm tổn thương người khác đấy." Tiểu Hữu vỗ vai anh, cam chịu gập một ngón tay xuống, "Chơi game có thể đừng công kích cá nhân không."
Thiệu Khải suy nghĩ một chút: "Tôi cũng không thiếu tiền, nhưng tiêu chuẩn đánh giá là gì?"
Không lẽ lại so sánh số dư tại chỗ sao?
"Vậy anh Khải không gập nữa, những người khác..." Quý Du cười hì hì nhìn một vòng.
Tiếp theo đến lượt Tiểu Hữu, cậu ta nghĩ đến điều mình sắp nói là muốn cười, cúi đầu nhịn nửa ngày mới nói: "Cái này tôi có thể KO tất cả các anh ngay lập tức. Tôi là trai thẳng." ?
Hầu hết những người có mặt đều gập một ngón tay xuống, nhìn Tiểu Hữu cười như không cười, chỉ có Triệu Gia Tường là thực sự cười, hắn giơ ngón cái lên với Tiểu Hữu: "Cái này hay, nói giỏi quá."
Hắn còn muốn chạy đến đập tay với Tiểu Hữu.
Tiểu Hữu còn giả vờ từ chối: "Quá khen quá khen."
Tiếp theo là Hạ Minh Hoa, y đến giờ vẫn chưa nghĩ ra mình nên nói gì, ánh mắt lơ đãng một lúc, liếc thấy Thiệu Khải vẫn đang nhìn mình. Y dứt khoát quay đầu sang phía Tiểu Hữu: "Tôi hình như không có gì để nói, vậy thì tôi có một cửa hàng đi."
Triệu Gia Tường nghe thấy điều này thất vọng gập ngón tay xuống: "Cái này chán quá."
Quý Du ngược lại hưng phấn lên: "Trước đây có tính không?"
"Anh còn mở cửa hàng sao?" Giang Thời Cảnh hỏi anh.
"Trước đây có mở cửa hàng online." Anh nhìn ánh mắt phức tạp của mọi người, xòe tay ra, vẻ mặt vô tội, "Cửa hàng online cũng là cửa hàng mà."
Thế là trừ anh ra, những người khác đều gập ngón tay xuống.
Thiệu Khải ngồi cạnh Hạ Minh Hoa xoay xoay chiếc nhẫn trên ngón tay, thăm dò nói: "Tôi có một người đã đợi tôi mấy..."
Hạ Minh Hoa đột nhiên "chậc" một tiếng, Thiệu Khải lập tức đổi cách nói: "Tôi từng làm tổn thương trái tim người khác."
"Tra nam!" Diểu Diểu hét lên.
Ngay từ khoảnh khắc cô nhìn thấy Thiệu Khải, cô đã cảm thấy người này trông không giống người tốt, kết quả dưới khuôn mặt tra nam lại thực sự là một tra nam.
Thiệu Khải cười bất lực, ánh mắt rơi vào Hạ Minh Hoa đang gập ngón tay xuống.
Hạ Minh Hoa chú ý thấy liền đảo mắt, không nói gì.
Quý Du giơ tay lên, như thể đang đặt câu hỏi trong lớp: "Thế nào thì tính là tổn thương?"
Thiệu Khải suy nghĩ một chút: "Về mặt tình cảm?"
Quý Du rất thành thật giữ lại ngón tay, nhìn về phía Giang Thời Cảnh, giọng điệu có chút chột dạ: "Vậy hình như tôi đã làm tổn thương không ít người?"
Hạ Minh Hoa hừ cười một tiếng: "Đúng vậy, cùng nhau khóc trước cửa quán bar có thể tạo thành một con sông luôn đấy."
Giang Thời Cảnh ánh mắt phức tạp, cho đến khi Quý Du đưa tay xuống vỗ vỗ vào chân cậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/duyen-tinh-voi-canh&chuong=54]
Cậu dùng mặt bên đầu gối va hai cái vào Quý Du, hai người như trẻ con đung đưa nửa ngày.
Hạ Minh Hoa chú ý động tĩnh bên đó nửa ngày, cuối cùng không thể nhịn được nữa: "Một số người có thể chú ý một chút không?"
Quý Du dừng lại sự đung đưa của cơ thể, nói một cách trêu chọc: "Vậy anh cũng yêu đi, các anh cũng chơi đi."
"...Cút đi, đến lượt A Sán rồi."
A Sán nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên cúi đầu cười một tiếng, ban đầu mọi người còn thắc mắc tại sao cậu ta lại cười, cậu ta chậm rãi kể lại chuyện mình đã trải qua: "Tôi thường bị nhầm là Steve."
Triệu Gia Tường không hiểu điều này có nghĩa là gì.
DiểuDiểu "Ê ya" một tiếng: "Chính là cái người làm bóng đèn giữa các cặp đôi ấy... chính là đudu đudu... cái gì đó Steve. Anh chưa nghe bao giờ sao?"
Cô thậm chí còn ngân nga hai câu.
Triệu Gia Tường tuy chưa nghe bao giờ, nhưng sau khi hiểu ý nghĩa thì nhìn Giang Thời Cảnh: "Tôi chắc không có đâu nhỉ?"
Giang Thời Cảnh gật đầu: "Cậu không có."
Hạ Minh Hoa thành thật gập ngón tay xuống, còn chỉ vào Triệu Gia Tường: "Cậu không có cái gì mà không có, hai người họ khoe khoang trước mặt chúng ta còn chưa đủ sao?"
Cái "hai người họ" này rõ ràng là nói Giang Thời Cảnh và Quý Du.
Quý Du nín cười, nhướng mày, nhìn Hạ Minh Hoa một cách thích thú.
Diểu Diểu đột nhiên nghĩ ra: "Vậy tôi có phải cũng nên gập một cái không, tôi cũng từng thấy hai người họ..."
"Em thấy ít rồi." Hạ Minh Hoa xua tay, bảo cô không cần gập.
Tiểu Hữu nghĩ đến những gì mình thấy ở quán bar, nào là Quý Du pha chế rượu cho Giang Thời Cảnh, nào là trêu chọc lung tung, cậu ta cũng gập một ngón tay.
Sau khi tất cả mọi người đã nói một lượt, tình hình hiện tại là Giang Thời Cảnh còn 5 ngón tay, Quý Du còn 7 ngón, Hạ Minh Hoa 4 ngón, Thiệu Khải 7 ngón, Tiểu Hữu 4 ngón, Triệu Gia Tường 4 ngón, Diểu Diểu 4 ngón, A Sán 4 ngón.
"Chúng ta chơi cái này cũng quá đều rồi." Diểu Diểu cảm thấy trò chơi này hơi vô vị, nhưng ngay sau đó cô lại nghĩ ra một ý hay, nhìn họ một cách ranh mãnh: "Xin lỗi nhé, cái này các anh chắc chắn thua. Người tôi thích là một cô gái."
Triệu Gia Tường lại thoát được một lần, lần này hắn có thể vỗ tay người đã cứu mình, thế là hắn và Diểu Diểu đặc biệt vui vẻ nhìn những người khác trừ Tiểu Hữu đều gập một ngón tay xuống.
Quý Du có chút không phục: "Lại là trai thẳng, lại là thích con gái, các cậu nói đây không phải là một chuyện sao?"
"Sao lại là một chuyện, trai thẳng không nhất định thích con gái." Diểu Diểu lắc đầu, vẻ mặt "anh có thể làm gì em", "Không còn cách nào, ở đây chỉ có mình em là con gái, lại còn là les."
Quý Du và Giang Thời Cảnh đã gập ngón tay xuống nhìn nhau, rồi cũng gập xuống.
Triệu Gia Tường trịnh trọng cúi chào Diểu Diểu: "Cảm ơn nữ hiệp. Vậy tôi lại tiếp tục tự tổn hại tám trăm nhé, tôi từng thi toán được 5 điểm."
Cả hiện trường im lặng.
Diêtu Diểu rất sốc, vừa gập ngón tay xuống vừa hỏi: "Anh thi kiểu gì vậy?"
"Tối hôm trước thi xem truyện tranh đến 5 giờ sáng, kết quả lúc thi xem đề thi buồn ngủ quá, ngủ đến khi thi xong. Chuông reo vội vàng tô đáp án câu đầu tiên." Triệu Gia Tường đắm chìm trong niềm vui chiến thắng của mình, vừa giải thích vừa nhìn thấy tất cả mọi người đều gập ngón tay xuống.
"Giám thị của các cậu không mắng cậu sao?"
"Đó chính là kỹ năng đặc biệt của tôi." Triệu Gia Tường tiếp tục đắc ý nói, "Khi tôi cúi đầu ngủ, đầu tôi không động đậy, tay vẫn có thể viết vài nét... chỉ là giấy nháp bị vạ lây thôi."
Quý Du dùng khuỷu tay huých Giang Thời Cảnh, vẻ mặt không thể tin được: "Cậu ta lại có thể trở thành bạn cùng phòng đại học của em sao?"
Giang Thời Cảnh còn chưa kịp phản ứng, Triệu Gia Tường đã trực tiếp lớn tiếng phản bác: "Nói gì vậy, thành tích của tôi rất tốt mà!"
Quý Du hừ hừ: "Thế giới của học bá quả nhiên khác với chúng ta."
Tiếp theo đến lượt Giang Thời Cảnh, cậu vẫn không biết nên nói gì: "Tôi từng có hai tuần không ra khỏi nhà."
Điều này còn khiến Quý Du sốc hơn cả việc người thi toán được 5 điểm lại đỗ vào Đại học Bân: "Em ở nhà làm gì vậy?"
"Đang chạy deadline."
Khoảng thời gian không lâu sau khi nhận việc, cậu chỉ nghĩ đến việc kiếm thêm tiền, nên đã nhận rất nhiều bản thảo, độ khó và giá cả đều khác nhau. Đến nỗi khoảng thời gian đó cậu ngày nào cũng bị bố mẹ nói đừng làm việc quá sức.
Nhưng cậu cũng nhận được rất nhiều bữa ăn bổ dưỡng do bố mẹ làm.
Điều này đối với Diểu Diểu thích chơi bời thì hoàn toàn không thể chấp nhận được, cô gập ngón tay xuống cảm thán một câu: "Tuyệt vời quá anh."
Triệu Gia Tường thì thấy quen rồi, ở ký túc xá Giang Thời Cảnh cũng vậy, nếu không đi học, không đi thư viện, không xuống lầu ăn cơm thì Giang Thời Cảnh có thể ngồi vẽ cả ngày trước bàn.
Nhưng hắn phát hiện ra một điểm cấp bách hơn: "Chú ý một chút nhé, ngón tay của Hạ Minh Hoa và A Sán chỉ còn một cái, Quý Du, xem anh nói thế nào."
Quý Du lúc này mới quay đầu nhìn họ, phát hiện đúng là như vậy. Anh cười rất hiểm độc: "Ván quyết định lại ở tôi, vậy tôi phải suy nghĩ kỹ mới được."
Hạ Minh Hoa đe dọa anh: "Cậu nghĩ kỹ rồi hãy nói nhé."
Thiệu Khải thu lại ngón tay đang giơ lên, chống khuỷu tay lên bàn xem kịch vui.
Mọi người thấy vậy cũng thu ngón tay lại, chỉ còn lại A Sán và Hạ Minh Hoa.
Quý Du trước tiên làm động tác quỳ gối bằng ngón tay với Hạ Minh Hoa, sau đó mỉm cười, rồi nói: "Tôi chưa từng thất tình."
"..."
"..."
Hạ Minh Hoa nhìn A Sán, A Sán cũng nhìn lại, hai người cùng lúc đặt ngón tay cuối cùng xuống.
Thiệu Khải nghe vậy cũng ngẩn người, giơ bốn ngón tay đã đặt xuống lên lại, quy củ đặt một ngón xuống rồi mới rụt tay về.
Người đã không còn ngón tay nào có chút bực bội nhìn Quý Du: "Cậu đừng về HS nữa, lát nữa tôi sẽ nói với dì là cậu bị đuổi việc rồi."
"Không được! Cậu quá hiểm độc rồi! Tôi sai rồi tôi sai rồi, đây không phải là chơi game sao."
Thực ra không phải vậy, anh thực sự rất tò mò chuyện gì đã xảy ra giữa Hạ Minh Hoa và Thiệu Khải, nói câu này chỉ là để lừa đối phương, kết quả không ngờ lại thực sự là bạn trai cũ.
Lần trước Hạ Minh Hoa còn ấp úng, khi chơi game lại thành thật lạ thường.
Anh nhìn Hạ Minh Hoa lầm bầm đứng dậy nói muốn ra ngoài hút thuốc, Thiệu Khải gần như ngay sau khi y vừa ra khỏi cửa đã đi theo.
Càng tò mò hơn.
A Sán nhìn cánh cửa đã đóng lại, hỏi: "Vậy tôi có hình phạt gì không?"
Quý Du lúc này mới hoàn hồn, suy nghĩ một chút: "Uống một ly Deep Blue Sea?"
"Được."
-
Đợi hai người ra ngoài trở về, mọi người đã gần kết thúc bữa ăn. Quý Du hễ uống rượu là vui vẻ, còn muốn kéo Giang Thời Cảnh cùng uống, nhưng đột nhiên nhớ ra họ lái xe đến.
Thế là anh vỗ vỗ đùi Giang Thời Cảnh, cười chỉ vào ly rượu trên bàn cho Giang Thời Cảnh xem – vì mình đã uống rồi, nên chỉ có thể để Giang Thời Cảnh đưa mình về.
Giang Thời Cảnh hiểu ý, gật đầu.
Quý Du liền quay đầu lại gọi thêm vài chai rượu với những người khác. Dù sao có bạn trai ở đây, anh muốn uống bao nhiêu cũng được.
Hạ Minh Hoa trở về thấy bạn bè say xỉn, còn ngẩn người một chút.
Không lẽ không lâu đến thế, sao đã ngã la liệt rồi?
Quý Du tửu lượng tốt vẫn có thể đối thoại qua lại với y, mặc dù mặt đã bắt đầu đỏ bừng: "Các anh về rồi, uống chút đi?"
"Không uống, tôi lái xe đến." Hạ Minh Hoa ngồi về chỗ.
Thế là Quý Du đặt ánh mắt lên Thiệu Khải.
Thiệu Khải cũng cười xua tay.
Quý Du bĩu môi, cầm ly rượu lên cụng ly với A Sán qua không khí.
Giang Thời Cảnh vén mái tóc dính trên môi anh ra, yên lặng nhìn họ uống. Lại sợ uống nhiều hại dạ dày, còn gắp rất nhiều đồ ăn cho Quý Du.
-
Sau ba vòng rượu, mặt mọi người cơ bản đều đỏ bừng, Triệu Gia Tường rất khó say, tự nguyện nhận việc đưa Diểu Diểu về nhà. A Sán ngồi lên xe Hạ Minh Hoa, bảo họ đưa mình về nhà.
Thiệu Khải cũng lẽo đẽo ngồi vào ghế phụ lái.
Hạ Minh Hoa lầm bầm chửi một câu, quay đầu nhìn Quý Du đang dựa vào Giang Thời Cảnh như không có xương, đưa tay kéo cánh tay anh một cái, kết quả vừa nhấc lên lại nhẹ nhàng rơi về chỗ cũ. Y chế nhạo một câu: "Cậu không phải rất giỏi uống sao?"
"Đúng vậy, đây không phải là chưa say sao?" Quý Du vẫy tay với y, bàn tay giơ lên đặt trên cánh tay Giang Thời Cảnh, ôm chặt, "Trên đường đi chậm thôi."
"Cậu còn nói cậu chưa say?" Hạ Minh Hoa không nói nên lời đảo mắt, "Người gần ba mươi rồi, còn làm nũng."
Quý Du lắc lắc ngón trỏ với y, thậm chí bĩu môi nói: "Ang không có người yêu, anh không hiểu đâu."
"Chết tiệt." Hành động và giọng điệu này càng khiến Hạ Minh Hoa bực bội hơn, đảo mắt sâu hơn, "Tôi đúng là thừa hơi quan tâm cậu."
"Cảm ơn cậu nhé~" Quý Du còn muốn đưa tay nói tạm biệt, bàn tay vừa giơ lên chưa kịp vẫy đã bị Giang Thời Cảnh nắm lấy.
Hạ Minh Hoa gật đầu ra hiệu với Giang Thời Cảnh, rồi cũng lên xe.
Gió lạnh thổi qua, hơi rượu trong người khiến Quý Du hơi nóng, anh nhìn bụi hoa hồng vàng lớn bên đường, chớp chớp mắt, như muốn dùng ý niệm khiến nó nở hoa. Đương nhiên anh không thể thực hiện được, thế là anh dùng đầu cọ cọ vào cánh tay Giang Thời Cảnh, ngẩng mắt nhìn anh: "Muốn đi dạo."
"Đi đâu?"
Rõ ràng xe ở ngay trước mắt, thậm chí đã mở khóa, nhưng giây tiếp theo Giang Thời Cảnh vẫn khóa lại, cúi đầu hỏi Quý Du.
"Ừm..." Quý Du "ừm" một tiếng rất dài, nhìn xung quanh, tay sờ sờ bụng Giang Thời Cảnh, "Không biết, nhưng ăn no quá."
Giang Thời Cảnh gần như ngay lập tức nắm lấy bàn tay này.
"Đừng trêu chọc em chứ, đang ở trên phố đấy."
Câu trả lời này khiến Quý Du rất hài lòng. Anh cười hì hì, nhón chân lại gần Giang Thời Cảnh hơn, môi gần như chạm vào vành tai đỏ ửng của cậu: "Em có phản ứng rồi sao?"
Giọng anh rất nhỏ, hơi thở nóng hổi phả vào má Giang Thời Cảnh, ẩm ướt.
Giang Thời Cảnh cảm thấy mình sắp phát điên, lại mở khóa, kéo Quý Du lên xe.
Quý Du trên xe vẫn không ngoan, làm ầm ĩ đòi Giang Thời Cảnh thắt dây an toàn cho mình, rồi lại kéo cậu lại không cho cậu rời đi ngay khi đã thắt xong.
Thật là muốn chết.
Giang Thời Cảnh dỗ dành anh buông mình ra, đáp ứng yêu cầu của anh bằng một nụ hôn lên mặt, rồi đạp ga về nhà.
Nhưng người vừa nãy còn làm loạn giờ đã nắm chặt dây an toàn ngủ say trên xe.
Giang Thời Cảnh tắt máy, tay đặt trên vô lăng thở dài một hơi.
Chết mất thôi.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận