Sáng / Tối
Trời còn chưa tối hẳn, đèn đường màu vàng ấm vừa đúng lúc bật sáng khi họ xuống xe, hai người cứ thế đi thẳng về phía trước, một người trước một người sau.
Tuyết đã phủ một lớp dày. Quý Du cúi đầu đi theo sau Giang Thời Cảnh, dẫm lên dấu chân của cậu, dưới chân phát ra tiếng kẽo kẹt.
Ban đầu lịch trình hôm nay là để tỏ tình, bây giờ thế này, phải làm sao đây?
Anh lại cảm thấy mình không thể nói ra được.
Kế hoạch tỏ tình đã bị phá vỡ hoàn toàn.
"Haizz..." Anh khẽ thở dài, một làn sương trắng bay ra, rồi tan biến.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẫm phía trước, Quý Du siết chặt chiếc khăn quàng cổ - đây là chiếc khăn mà Giang Thời Cảnh đã quàng cho anh trước khi xuống xe.
Cậu luôn như vậy, luôn rất dịu dàng.
Sao có thể không thích.
Ánh sáng vàng ấm chiếu lên đỉnh đầu anh, anh đứng lại, đưa chân dẫm lên dấu chân mà Giang Thời Cảnh để lại khi đi qua.
Đan xen vào nhau, như một trái tim.
Quý Du đứng tại chỗ ngắm nhìn một lúc, lấy điện thoại ra chụp một bức ảnh, nhìn Giang Thời Cảnh đứng phía trước đợi mình, rồi lại chạy nhanh theo.
Một vòng, một vòng, không ai nói gì. Họ cứ thế đi quanh khu dân cư đến công viên nhỏ, Quý Du đưa tay vốc một nắm tuyết bên bồn hoa, ném về phía Giang Thời Cảnh.
Bông tuyết chưa kịp chạm vào đối phương đã bị gió thổi tan, Quý Du đưa bàn tay đỏ ửng vì lạnh lên miệng hà hơi, mắt lại nhìn chằm chằm vào chiếc cổ trống rỗng của Giang Thời Cảnh lúc này.
Không nghĩ ngợi gì, anh đưa tay chạm vào.
Giang Thời Cảnh theo bản năng rụt cổ lại, đưa tay kéo tay Quý Du ra, quay đầu nhìn chóp mũi đỏ ửng vì lạnh của anh: "Sao lạnh thế này?"
"Vừa nãy không nhịn được, nghịch tuyết đấy."
Cố ý không nói ra chuyện mình còn lén lút ném tuyết.
Anh nhìn Giang Thời Cảnh bao bọc tay mình trong lòng bàn tay xoa xoa, rồi lại đưa lên miệng hà hơi, đợi ấm lên, Giang Thời Cảnh mới nắm một tay anh đi về phía trước.
Ấm áp quá...
Quý Du dùng tay còn lại kéo khăn quàng cổ lên, che đi nửa dưới khuôn mặt, một mùi hương bất ngờ xộc thẳng vào mũi Quý Du.
Là mùi của Giang Thời Cảnh.
Mặc dù không giống như trước, bây giờ lại là một mùi trái cây ngọt ngào.
Nhưng rất thơm.
Một lúc sau, anh lại đưa mặt ra, nhăn mũi - sao mình lại cảm thấy như một kẻ biến thái vậy.
Anh bước nhanh hai bước, đến bên Giang Thời Cảnh, há miệng, thở ra một làn hơi trắng.
Giang Thời Cảnh nhìn anh.
"Cùng nhau." Quý Du dùng vai chạm vào Giang Thời Cảnh, rồi lại thở ra một hơi thật lớn.
Thật trẻ con.
Giang Thời Cảnh nghĩ, cũng bắt chước anh thở ra.
Sương trắng tan biến ngay lập tức trong gió lạnh.
Quý Du nhìn cậu cười, một sợi tóc bị gió thổi bay vào má, anh lắc đầu gạt nó đi.
Giây tiếp theo, Giang Thời Cảnh đột nhiên cảm thấy có gì đó rơi vào lông mi mình, cậu ngẩng đầu lên, phát hiện tuyết lại bắt đầu rơi.
Quý Du cũng nhận ra, anh nhìn vị trí ánh đèn đường chiếu xuống, tuyết từng mảnh nhỏ, chậm rãi và nhẹ nhàng rơi xuống đất, hòa vào lớp tuyết trắng xóa trên mặt đất.
Điều này khiến anh nhớ đến một loại rượu.
"Giang Thời Cảnh, cậu có biết có một loại rượu tên là 'sơ tuyết' không?"
Đối phương lắc đầu.
"Rất đơn giản, đây là ly rượu đầu tiên tôi pha được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/duyen-tinh-voi-canh&chuong=34]
Quý Du ngẩng đầu, nhìn bầu trời dần chuyển sang màu xanh đậm, kéo Giang Thời Cảnh đi thêm vài bước, chân dẫm lên một lớp tuyết dày, đứng lại, "Trước khi trưởng thành, gia đình tôi không cho tôi uống một giọt rượu nào, nên tôi rất tò mò về mùi vị. Tôi nhớ đó là trận tuyết đầu mùa đầu tiên sau khi trưởng thành, tôi đã tìm thấy ly rượu này."
"Nguyên liệu cũng rất đơn giản, trong nhà đều có."
"Tôi lén mẹ, vào bếp lấy một cái ly, làm theo các bước trên đó cho nguyên liệu vào. Lúc đó tôi còn không có dụng cụ đong rượu, hoàn toàn dựa vào cảm giác."
Quý Du đưa ngón tay chỉ vào những bông tuyết đang dần rơi xuống dưới ánh đèn đường phía trước, nói với Giang Thời Cảnh: "Ly rượu này có Sprite, sau khi rắc muối vào sẽ phản ứng, tạo ra bọt khí, giống như những bông tuyết bay ngược lên."
Giang Thời Cảnh nhìn ngón tay anh từ mặt đất chỉ lên bầu trời, tưởng tượng theo lời miêu tả của anh.
Bàn tay đang nắm bị Quý Du lắc lắc, anh cười rạng rỡ: "Cũng đẹp lắm đúng không?"
"Ừm."
"Và rất ngon, tôi sẽ làm cho câuj."
"Được."
Lại rơi vào im lặng, Quý Du nhắc đến chủ đề này cứ như chỉ là nhất thời hứng thú, nói xong lại kéo Giang Thời Cảnh tiếp tục đi về phía trước.
Hai người đổi vị trí, Giang Thời Cảnh dẫm lên dấu chân mà Quý Du để lại.
Cả khu dân cư yên tĩnh, không một bóng người, Giang Thời Cảnh chỉ nghe thấy tiếng chân hai người dẫm lên tuyết và tiếng thở của Quý Du.
Hơi nặng.
Quý Du bắt đầu có chút căng thẳng, anh rất muốn nói rõ mọi chuyện với cậu ngay bây giờ, nhưng cảm thấy lực cản trên tay ngày càng nhỏ, biết Giang Thời Cảnh đang tiến lại gần mình, anh liền tăng tốc bước chân, lời tỏ tình đến miệng lại rẽ sang hướng khác: "Cậu có biết tại sao sau này tôi lại học pha chế không?"
Giang Thời Cảnh lắc đầu, nhận ra Quý Du không nhìn thấy nên lại nói: "Không biết."
"Vì tôi cảm thấy mỗi ly rượu được pha chế bởi bàn tay của người pha chế đều rất đẹp, rất tuyệt vời. Tôi nhìn những chiếc ly rượu với hình dạng khác nhau, nhìn các loại rượu với màu sắc và kiểu dáng khác nhau, tôi cảm thấy những người biết pha chế đều rất giỏi, đều là nghệ sĩ. Tôi cũng rất muốn tự mình thử."
Nghĩ đến bản thân trước đây, anh cười rồi nói: "Hơn nữa tôi còn thấy làm người pha chế rất ngầu."
Quý Du một tay ấn vào ngực, muốn làm cho trái tim đang xao động bình tĩnh lại. Anh thực ra cũng không biết mình đang nói gì, chỉ là vừa mở miệng ra lời nói đã biến thành như vậy.
"Sau đó tự học một thời gian, tôi quen Hạ Minh Hoa. Anh ấy đã dẫn dắt tôi, dạy tôi rất nhiều." Nói đến đây, Quý Du chìm vào hồi ức, tốc độ nói cũng chậm lại, "Trước đây tôi còn nghĩ pha chế là một việc rất đơn giản, cho đến khi tôi liên tục mắc lỗi, học càng nhiều, lắc rượu đến mức cánh tay mỏi nhừ, dùng thìa pha chế luyện khuấy đến mức ngón tay bị rách..."
Nói đến đây, Quý Du đưa bàn tay phải đang đặt trên ngực lên, đặt dưới ánh đèn đường nhìn vết thương đã lành từ lâu.
Vì anh biết Giang Thời Cảnh sẽ bước đến nắm lấy tay mình, anh đang đợi.
Cuối cùng cả hai tay anh đều nằm trong tay Giang Thời Cảnh, anh không thể không đối mặt với cậu nữa.
Quý Du cúi đầu, tuôn ra hết những lời trong đầu, không cần biết logic có đúng không, cũng không cần biết có liên quan gì đến chuyện tỏ tình hay không, anh chỉ muốn Giang Thời Cảnh hiểu mình hơn một chút: "Tôi đã tìm hiểu rất nhiều câu chuyện đằng sau tên của các loại rượu, rồi nếm thử từng ly rượu mình tự làm thành công hay thất bại."
"Dần dần, tôi phát hiện mình thực sự thích cảm giác pha chế, không còn như trước chỉ thấy nó đẹp nữa."
Khoảnh khắc này anh cuối cùng cũng nắm bắt được những lời chợt lóe lên trong đầu, anh ngẩng đầu, nhìn vào mắt Giang Thời Cảnh, nắm chặt tay Giang Thời Cảnh hơn.
Đối phương đột nhiên như nhận ra điều gì đó, bước lên một bước, cúi đầu nhìn chăm chú vào đôi mắt ấy.
Rất nghiêm túc, rất chân thành.
Đây chính là Giang Thời Cảnh mà anh thích.
"Giang Thời Cảnh, tôi là một người rất nông cạn, tôi chỉ nhìn mặt, nhìn dáng..." Anh hít sâu, lời nói có chút run rẩy, nhưng không rời mắt khỏi mắt đối phương, "Tôi thực sự đã bị câuh thu hút ngay từ cái nhìn đầu tiên."
"Nhưng ở bên nhau lâu như vậy... mặc dù có thể chưa nhìn thấy mọi khía cạnh của cậu, nhưng những gì cậu thể hiện trước mặt tôi - dịu dàng, chân thành, từng bước kiên định tiến về phía tôi," anh đột nhiên cười một tiếng, "thậm chí đôi khi cũng khá xấu tính... Cậu thực sự hoàn toàn đúng gu của tôi."
Không đúng, không thể nói như vậy, đây là cái kiểu gì.
"Giang Thời Cảnh." Thế là anh lại gọi tên cậu một lần nữa, giọng rất nhẹ, nhưng lại nặng nề đập vào tim Giang Thời Cảnh.
"Tôi thừa nhận tôi đã nghiện cậu rồi."
Giang Thời Cảnh không nói nên lời, tiếng thở dồn dập, khẽ mím môi nhìn đôi mắt hơi đỏ của Quý Du.
Tốc độ nói của Quý Du có chút nhanh.
"Ban đầu tôi không biết cảm giác này có phải là thích hay không, hay nói cách khác là tôi không muốn thừa nhận đây là thích. Bởi vì tôi luôn nghĩ rằng sau khi yêu, mọi chuyện giữa chúng ta sẽ trở nên kỳ lạ, rõ ràng duy trì như thế này cũng khá tốt."
"Nhưng tôi đã tham lam, tôi không muốn cậu nhìn bất kỳ ai khác ngoài tôi, tôi muốn dùng một mối quan hệ có tên gọi, để giữ cậu lại bên mình."Bộ não nghe câu nói này như pháo hoa nổ tung, hóa ra Quý Du cũng có tính chiếm hữu đối với mình.
Những bông tuyết nhỏ rơi trên mặt Giang Thời Cảnh, tan thành nước.
Cả người Quý Du như muốn bốc cháy, nhưng mắt anh vẫn không rời Giang Thời Cảnh, như muốn khắc người này vào trong tâm trí: "Anh hy vọng em toàn tâm toàn ý chỉ có anh, và mãi mãi chỉ có anh."
Anh lại gọi tên cậu.
"Giang Thời Cảnh, em nói đây có phải là thích không?"
Giang Thời Cảnh muốn gật đầu, nhưng không thể cử động, vì Quý Du căn bản không cho cậu thời gian trả lời. Anh nhanh chóng nói tiếp lời mình: "Anh nghĩ là phải. Ban đầu còn muốn giả chết thêm một thời gian nữa, nhưng trong đầu anh toàn là em, khi làm việc, khi ăn cơm, khi ngủ, thậm chí trong mơ anh cũng thấy bóng dáng em."
"Anh càng ngày càng muốn nắm tay em, muốn ôm em, muốn hôn em..."
"Giang Thời Cảnh." Giọng anh nặng hơn, mắt hơi ướt: "Em thích anh cũng như vậy sao?"
Sau câu nói này, anh cho mình một khoảng thời gian, Giang Thời Cảnh cuối cùng cũng có thể trả lời: "Ừm."
Nghe được câu trả lời, nước mắt của Quý Du không rơi xuống, ngược lại anh thở phào nhẹ nhõm mà cười.
Anh tiến thêm một bước, kéo gần khoảng cách giữa hai người, ngẩng đầu nhìn Giang Thời Cảnh, từ những bông tuyết dính trên tóc, đến đôi mắt đong đầy nước mắt không biết còn nhìn rõ mình không, rồi đến mũi, môi, cuối cùng là nốt ruồi nhỏ trên cằm.
Anh giống như lần đầu gặp mặt ở quán bar, khóe miệng cong lên, khẽ mỉm cười: "Mặc dù hơi muộn rồi... nhưng Giang Thời Cảnh, anh thật sự đã thích em rồi."
"Xin lỗi vì đã trả lời em muộn như vậy."
Cuối cùng cũng nói ra được, lòng Quý Du nhẹ nhõm.
Hóa ra bày tỏ tấm lòng cũng không khó đến thế.
Giang Thời Cảnh lắc đầu, hai tay kéo ra sau lưng, để Quý Du ngã vào lòng mình, cậu ôm chặt anh: "Không muộn, cảm ơn anh đã cho em câu trả lời."
Quý Du ôm chặt cậu, đầu tựa vào vai cậu, rõ ràng áo khoác lông rất dày, nhưng cậu vẫn cảm thấy vai mình ướt một mảng, cậu đưa tay vỗ vỗ lưng Giang Thời Cảnh: "Cũng cảm ơn em đã thích anh. Nhưng mà, thật ra anh còn một câu chưa nói hết."
Giang Thời Cảnh gật đầu, nhưng không muốn buông ra, tóc cọ vào khiến Quý Du hơi ngứa.
Quý Du cũng ôm chặt hơn một chút, không hiểu sao khóe mắt lại nóng lên, anh lén lút lau đi trên vai Giang Thời Cảnh.
Dù sao thì em cũng làm ướt áo của anh rồi.
"Giang Thời Cảnh, em có muốn làm bạn trai của anh không?"
"Ừm, em đồng ý."
Giọng điệu quá trịnh trọng khiến Quý Du bật cười: "Chúng ta cảm thấy không phải đang tỏ tình, mà giống như đang cầu hôn."
"..." Giang Thời Cảnh nói nhỏ gì đó, Quý Du không nghe rõ, "Cái gì?"
"Cầu hôn em phải thật hoành tráng."
"..."
Tim đập không kiểm soát, tai chỉ nghe thấy tiếng "thình thịch thình thịch". Lòng bàn chân, lòng bàn tay, thậm chí toàn thân Quý Du đều tê dại, chân mềm nhũn đến mức không đứng vững được.
...Tỏ tình thật sự rất khó.
Anh đã bác bỏ quan điểm vừa rồi.
Nhưng anh vẫn nghiến răng mạnh mẽ giành lại quyền chủ động: "Giang Thời Cảnh, một khi anh đã bước ra bước đầu tiên, anh sẽ không quay đầu lại. Anh không hối hận về mỗi quyết định mình đã đưa ra, vì vậy... anh cũng hy vọng em đừng hối hận, đừng không thích anh, đừng rời xa anh. Nếu thật sự có một ngày không thích anh nữa..."
"Em không hối hận."
Giang Thời Cảnh nhanh chóng trả lời: "Em thích anh, Quý Du."
Đây là đồ ngốc sao, lời đã nói đến mức này rồi, đã cho đủ đường lui rồi, mà vẫn cứ lao về phía trước.
Nhưng Quý Du cũng không muốn trốn tránh nữa, thích là thích.
Chuyện tương lai cứ để tương lai, bây giờ cứ giao mình cho cậu ấy là được rồi.
Anh đẩy vai Giang Thời Cảnh, buông ra rồi nhìn mặt cậu: "Em lại khóc rồi à?"
"..." Giang Thời Cảnh cúi đầu, rất lâu sau mới gật đầu.
Vì là áo màu xám, Quý Du lập tức phát hiện ra vết ướt trên đó.
Chỉ là do mình để lại trên người Giang Thời Cảnh.
Một cơn gió thổi qua, tuyết rơi nhanh hơn, Giang Thời Cảnh dịch chuyển vị trí, che tuyết cho Quý Du.
Quý Du lúc này mới thấy khóe mắt Giang Thời Cảnh vẫn còn vương nước mắt, anh đưa tay lau đi, còn trêu cậu: "Hóa ra bạn trai của anh là một tên mít ướt."
Mặc dù không biết mình có tư cách gì để nói cậu.
Giang Thời Cảnh không muốn trả lời câu này, giả vờ như không nghe thấy, đưa tay véo một bông tuyết trên tóc Quý Du, dùng hơi ấm cơ thể làm tan chảy.
Đã chờ đợi lâu như vậy, cuối cùng cũng có kết quả, niềm vui và sự phấn khích tràn ngập trong đầu Giang Thời Cảnh.
Quý Du nhìn Giang Thời Cảnh một lúc lâu, không đợi được điều mình muốn, đành tự mình đưa tay ra.
Nhưng còn chưa chạm vào mặt Giang Thời Cảnh, giây tiếp theo lại có một cơn gió, thậm chí còn lớn hơn lúc nãy, Giang Thời Cảnh bị thổi đến nheo mắt, khi cậu tiến thêm một bước, Quý Du đột nhiên kéo hai đầu mũ áo khoác lông của cậu xuống, kéo đầu cậu thấp xuống.
Hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau trong khoảnh khắc này.
Đôi mắt của Quý Du sáng lấp lánh khi nhìn cậu, đồng tử đen hơi run rẩy, ngay cả lời nói ra cũng bắt đầu run.
"Giang Thời Cảnh, tỏ tình xong rồi, bây giờ em nên hôn anh đi."
Giang Thời Cảnh còn chưa kịp đáp lại, người vừa nói câu đó đã hôn lên trước, rất mạnh, rất vội vàng, một bông tuyết chưa kịp rơi xuống bị hành động của anh kẹp giữa môi hai người, nhanh chóng tan thành nước.
Quý Du nhắm chặt mắt, cọ xát môi Giang Thời Cảnh.
Nhưng Giang Thời Cảnh lại buông anh ra. Quý Du bị đẩy ra, chưa kịp thắc mắc, người đó đã hôn lên nốt ruồi nhỏ giữa mắt anh.
Quý Du chỉ kịp nhắm mắt lại lần nữa.
Quá nhẹ nhàng, quá trân trọng.
Quý Du thậm chí còn hơi nghi ngờ nước mắt của mình đã lau khô chưa, Giang Thời Cảnh phát hiện ra sẽ cười mình mất.
Nhưng anh rất thích cậu.
Môi rời đi, Quý Du mở mắt nhìn cậu.
"Bạn trai, bây giờ em có thể hôn anh không?"
Không biết có phải vì mình đang run không, anh nghe giọng Giang Thời Cảnh cũng không kiểm soát được mà run rẩy.
"Được." Quý Du đưa tay ôm lấy cổ cậu, thêm một hậu tố phía sau: "Bạn trai của anh."
Giang Thời Cảnh cười, cúi đầu dùng chóp mũi cọ cọ vào mặt Quý Du, khiến Quý Du hơi ngứa, nhắm mắt lại.
Một nụ hôn nhẹ, như chuồn chuồn lướt nước, chạm nhẹ vào môi anh.
Quý Du hơi không hài lòng, vừa định nói gì đó, Giang Thời Cảnh lại ghé sát vào.
Đôi môi mềm mại mang theo mùi lạnh của không khí nhẹ nhàng chạm vào môi mình, giây tiếp theo nụ hôn càng lúc càng sâu, miệng anh hé mở vừa vặn để Giang Thời Cảnh tiến vào.
Ẩm ướt, ấm áp.
Khi đầu lưỡi xâm nhập, Quý Du cảm thấy chân mình hơi mềm nhũn, chỉ có thể ôm chặt lấy cậu.
Cá nhỏ cuối cùng cũng tìm thấy cách trôi nổi trên biển.
Tim bị siết chặt, hơi thở và tiếng nước dần nặng hơn.
Quý Du cảm thấy hơi khó thở.
Hóa ra hôn người mình thích sau khi tỏ tình là cảm giác này.
Thích em rất nhiều.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận