Sáng / Tối
Triệu Gia Tường kéo họ vào nhà. Giang Thời Cảnh, Ngô Dương, Triệu Gia Tường đứng đó, sáu con mắt nhìn nhau, đối mặt mà không nói lời nào.
Ngược lại là Quý Du, ngồi trên ghế sofa, ngẩng đầu nhìn mấy người.
Vẫn là Triệu Gia Tường mở lời trước, hướng về phía Ngô Dương: "Cậu tự nói đi."
Ngô Dương cúi đầu liếc nhìn Quý Du đang ngồi trên ghế sofa, không nói gì.
Giang Thời Cảnh không động thanh sắc chặn ánh mắt của cậu ta.
Triệu Gia Tường thở dài: "...Vậy chúng ta ba người vào phòng nói chuyện, Quý Du anh cứ ở phòng khách một lát, chúng tôi lát nữa ra."
"Được."
Quý Du nhìn Giang Thời Cảnh, hai người nhìn nhau xong, Giang Thời Cảnh đi theo họ vào phòng.
Ba người đứng trong phòng ngủ của Triệu Gia Tường, lại im lặng một lúc.
Ngô Dương nắm chặt tay, rồi lại buông ra, lặp đi lặp lại vài lần, cuối cùng vẫn mở lời: "Hai người thật sự hẹn hò rồi à?"
Giang Thời Cảnh thực ra cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn mặt không đỏ tim không đập mà gật đầu: "Ừm."
Hơi nóng, cậu cởi khăn quàng cổ ra treo trên cổ.
Chết tiệt chết tiệt chết tiệt.
Triệu Gia Tường có chút không kiểm soát được khóe miệng đang nhếch lên.
Nhưng hắn vẫn ho khan hai tiếng: "Đừng hỏi những chuyện linh tinh, nói những chuyện tào lao kia đi."
Ngô Dương lại im lặng.
Giang Thời Cảnh thấy vậy, quay sang Triệu Gia Tường: "Vậy cậu nói đi."
Ngô Dương ngồi phịch xuống giường của Triệu Gia Tường, khoanh tay.
"Chuyện là, những bức ảnh trước đây của cậu ta chúng ta không phải đã thấy Tôn Châu xóa rồi sao?" Triệu Gia Tường thực ra cũng không biết phải mở lời thế nào, hắn cố gắng kể rõ mọi chuyện, không mang theo cảm xúc, "Nhưng... chết tiệt, tôi còn không muốn nói cái chuyện ngu ngốc mà cậu ta đã làm."
Không mang theo cảm xúc, làm sao có thể.
"Cậu ta mẹ nó lại đi ngủ với người ta một lần nữa."
Giang Thời Cảnh quay đầu nhìn Ngô Dương, có chút nghi ngờ tai mình: "Cái gì?"
"..." Ngô Dương tiếp tục im lặng.
Triệu Gia Tường tiếp tục nói: "Tôn Châu nói với Ngô Dương rằng, trong tay cậu ta có một số chuyện về cậu, kêu cậu ấy ra ngoài đi..."
Ngô Dương lúc này mới chen vào một câu: "Gần đây cậu bị người ta nói là đạo nhái, cậu biết không?"
Hình như là có chuyện đó, nhưng Giang Thời Cảnh chỉ vùi đầu vào vẽ bản thảo, rồi nộp lên nền tảng. Tin nhắn riêng, siêu thoại những thứ này cậu đều coi như không tồn tại, nên cũng không rõ lắm.
"Hình như là vậy."
"Là hắn làm đó."
Giang Thời Cảnh gật đầu: "Ồ."
Mặc dù đã đoán trước được, nhưng thái độ thờ ơ của cậu vẫn khiến Ngô Dương cảm thấy khó chịu, khiến hành động của mình càng giống một kẻ ngốc.
Triệu Gia Tường giải thích thêm: "Tôn Châu nói, nếu Ngô Dương ngủ với hắn một lần nữa, hắn sẽ xóa những thứ trong tay, cũng không đăng những thứ bất lợi cho cậu nữa, sau này cũng sẽ không xuất hiện trước mặt cậu nữa."
Nghe là biết lừa người rồi.
"Cậu tin sao?"
Giang Thời Cảnh nhìn chằm chằm Ngô Dương.
Ngô Dương cảm xúc có chút kích động, giọng nói lớn hơn, giống như đang trút giận: "Tôi có cách nào đâu, bây giờ hắn chỉ cần động tay một chút là trên mạng có rất nhiều người mắng cậu..."
"..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/duyen-tinh-voi-canh&chuong=33]
Bây giờ cậu có chút không muốn nhìn Ngô Dương nữa.
Giang Thời Cảnh dời tầm mắt, nhắm mắt lại để kiểm soát cảm xúc, nhưng một lúc lâu sau, cậu vẫn không hiểu được lý do Ngô Dương làm như vậy.
Thật sự là vì mình sao, vậy thì ít nhất cũng phải cho người trong cuộc biết chuyện này chứ?
Lặng lẽ đi giải quyết, kết quả lại làm mọi chuyện lớn hơn.
Đây thật sự là vì cậu sao?
Nhiều năm như vậy rồi, sao cậu ta vẫn cứ như vậy.
Giang Thời Cảnh cau mày thật sâu, giọng nói có chút nhanh: "Tôi không biết cậu tại sao lại làm những chuyện này, cậu thật sự là vì tôi sao? Hay cậu chỉ muốn nhận được một chút cảm ơn từ tôi? Khi những chuyện trước đây xảy ra tôi đã bày tỏ thái độ rồi. Người trong sạch tự khắc trong sạch, tôi không quan tâm."
Ngô Dương bị Giang Thời Cảnh chạm đến tận sâu trong lòng.
Cậu ta thật sự đã nghĩ sẽ giải quyết xong mọi chuyện rồi mới đi tìm Giang Thời Cảnh, với tính cách của Giang Thời Cảnh, cậu ít nhất cũng coi như là một ân nhân.
Như vậy cậu sẽ nhìn mình sao?
Lương tâm cắn rứt khiến giọng hắn lớn hơn: "Cậu không quan tâm tôi quan tâm chứ! Giang Thời Cảnh, tôi đã thích cậu nhiều năm như vậy rồi..."
"Cậu gọi đây là thích sao?" Giang Thời Cảnh lại đặt ánh mắt lên Ngô Dương, thậm chí có chút không nhận ra người trước mặt này nữa.
Khi mới quen nhau ở đại học, cậu còn cảm thấy người bạn cùng phòng này là một người rất dịu dàng. Giọng nói nhỏ nhẹ, cũng rất quan tâm người khác.
Sau này quen thân hơn, cậu cũng cảm thấy Ngô Dương không thay đổi nhiều, chỉ là cởi mở hơn một chút.
Nhưng bây giờ thì sao?
Khi ở đại học vì một câu an ủi mà tỏ tình với cậu, cho đến bây giờ, chỉ vì cái gọi là thích mình... không, đó có phải là thích không? Đó chẳng qua là ảo giác nảy sinh khi thấy cậu ta trở thành đối tượng bị Tôn Châu đả kích giống như mình mà thôi.
"Cậu có tôn trọng tôi không, lời tôi nói cậu có nghe lọt tai câu nào không? Ngô Dương, đến bây giờ tôi vẫn không hiểu lắm, tôi chỉ an ủi cậu một câu, trong hoàn cảnh đó ai cũng sẽ làm như vậy, tôi không biết rốt cuộc cậu đã thích tôi như thế nào."
Các loại cảm xúc phức tạp xông thẳng vào não Giang Thời Cảnh. Dù sao cũng đã đến nước này, dù sao lời cũng đã nói đến đây, cậu dứt khoát nói thẳng thắn hơn: "Cậu chỉ đang lấy danh nghĩa vì tôi mà tự cảm động bản thân, cậu căn bản không thích tôi, cậu chỉ thích cái lòng đồng cảm không biết từ đâu ra của cậu dành cho tôi."
Triệu Gia Tường cũng không ngờ Giang Thời Cảnh lại nói như vậy, thậm chí âm lượng của cậu cũng không tăng thêm chút nào, mỗi chữ đều nói rất rõ ràng, rất bình tĩnh, bình tĩnh như đang tuyên bố sự tan vỡ hoàn toàn của mối tình đơn phương này.
Bây giờ hắn cuối cùng cũng hiểu được tình cảm bệnh hoạn của Ngô Dương dành cho Giang Thời Cảnh là gì.
Sau khi chuyện trước đây xảy ra, Triệu Gia Tường đã phát hiện Ngô Dương bắt đầu tỏ tình một cách khó hiểu, đối xử tốt với Giang Thời Cảnh, ban đầu hắn còn tưởng là vì những gì Tôn Châu đã làm với Giang Thời Cảnh khiến Ngô Dương cảm thấy áy náy, nhưng bây giờ nghĩ lại—
Cậu giống như đang nhìn một người xuất sắc bị kéo xuống nước, bị kéo vào bùn lầy.
Ngô Dương đứng trên bờ vươn tay về phía cậu. Tưởng rằng là cao ngạo thương hại đối phương. Nhưng không ngờ đối phương căn bản không cần bất kỳ sự giúp đỡ hay bố thí nào, thậm chí cũng không quan tâm đến việc bị nước nhấn chìm, đất vùi. Cậu bò ra, chỉnh lại vạt áo, rồi tiếp tục lên đường, tiếp tục đi đến nơi mà Ngô Dương không thể theo kịp.
Thì ra là vậy.
Thì ra là lòng đồng cảm.
Triệu Gia Tường đột nhiên nhớ lại câu nói mai mối hai người trước đây.
Mình thật đáng chết mà.
Ngô Dương như bị điểm huyệt, không nói được lời nào.
Không khí lại chìm vào im lặng, sự việc đã đến nước này, Triệu Gia Tường không còn cách nào, chỉ có thể nói với Ngô Dương: "Nói hết đi, rồi sao nữa?"
"Cậu muốn tôi nói thế nào?"
Ngô Dương đột nhiên hét lên với Triệu Gia Tường.
Triệu Gia Tường một cơn giận bốc lên, vươn tay kéo cổ áo Ngô Dương, kéo cậu ta đứng dậy, bắt hắn đứng thẳng: "Cậu không nói đúng không, tôi nói."
Giang Thời Cảnh nhìn Triệu Gia Tường.
"Cậu lại bị chụp ảnh rồi, khi làm cứ nghĩ Tôn Châu không cầm điện thoại thì không sao, kết quả không ngờ Tôn Châu đã lắp camera từ trước, bây giờ ảnh lại được gửi vào điện thoại của tôi."
Triệu Gia Tường chửi một câu: "Mẹ kiếp gửi cho tôi làm gì, đồ thần kinh."
Giang Thời Cảnh cũng không hay xem tin nhắn, vì tin rác khá nhiều, cậu không chắc mình có nhận được hay không.
Đau đầu.
Cậu xoa xoa thái dương.
Cùng một chuyện mà bị lừa hai lần, cậu cũng không biết phải làm sao nữa.
Giang Thời Cảnh và Triệu Gia Tường nhìn nhau một lúc lâu, không ai phá vỡ sự tĩnh lặng này.
"Không cần các cậu quản nữa, tôi tự nghĩ cách." Ngô Dương vẫn im lặng nãy giờ lên tiếng trước.
Triệu Gia Tường đau đầu dữ dội, nghe câu này càng thở không nổi: "Nếu cậu có cách thì đã không gọi chúng tôi đến, cùng nhau bàn bạc xem có lẽ còn có..."
"Tôi nói không cần các cậu quản nữa!"
Câu này là hét lên.
Giang Thời Cảnh cúi đầu, cau mày nhìn Ngô Dương, rồi quay người mở cửa phòng: "Tôi đi đây."
Triệu Gia Tường đi theo ra ngoài, nhỏ giọng nói bên cạnh cậu: "Không thể không quản chứ?"
"Cậu có cách sao?" Giang Thời Cảnh thắt lại khăn quàng cổ, quay đầu nói với Triệu Gia Tường, "Chúng ta có thể giúp cậu ấy được bao lâu?"
Quý Du ngoan ngoãn ngồi trên ghế sofa, nhìn Giang Thời Cảnh đi tới, nắm lấy tay mình: "Về nhà."
Giây tiếp theo, Ngô Dương xông ra khỏi phòng, trở về phòng mình, "rầm" một tiếng đóng cửa lại.
-
Khi ra ngoài, tuyết đã phủ một lớp, Giang Thời Cảnh giúp Quý Du mở cửa xe, rồi thắt dây an toàn, yên tĩnh đến đáng sợ.
Anh nhìn Giang Thời Cảnh ngồi vào, khởi động xe, mở nhạc—vẫn là danh sách nhạc mà mình đã đưa cho anh trước đây.
Rock. Không hợp với không khí hiện tại chút nào.
Quý Du không biết phải làm sao, đây là lần đầu tiên anh thấy Giang Thời Cảnh tức giận.
Trên đường đi, đầu óc Quý Du như muốn nổ tung, đầu tiên là gửi tin nhắn cho nhà hàng hủy đặt chỗ, rồi lại tìm kiếm "làm thế nào để bạn trai hết giận".
Khi gõ chữ bạn trai, tay anh run lên, thậm chí còn gõ nhầm.
Hơi mặt dày quá.
Nhưng sắp về đến nhà rồi, nếu anh không nói gì nữa thì sẽ không kịp.
Nhìn những câu trả lời lộn xộn trên màn hình, anh thở dài, quay người lại hỏi thẳng thắn nhưng cẩn thận: "Vẫn còn giận sao?"
Giang Thời Cảnh nhẹ nhàng lắc đầu: "Anh vừa nghe thấy sao?"
Anh nói thật: "Nghe thấy một phần, phòng... cách âm không tốt lắm."
Đến nơi, Giang Thời Cảnh dừng xe, tắt máy.
Đầu cậu cúi thấp, nửa dưới khuôn mặt vùi trong khăn quàng cổ, tóc rủ xuống che mặt, không nhìn rõ biểu cảm.
Một lúc sau, cậu cuối cùng cũng nhỏ giọng nói: "Xin lỗi, không nên để anh đến. Triệu Gia Tường chắc chắn muốn anh xuất hiện trước mặt Ngô Dương, muốn cậu ta từ bỏ."
"Vậy cậu ta từ bỏ chưa?"
"Không biết."
Quý Du không biết nói gì, chỉ vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve những ngón tay đan vào nhau của Giang Thời Cảnh đặt trên đùi, dùng bốn ngón tay chụm lại: "Không giận không giận."
Giang Thời Cảnh nhìn thấy cảnh này đột nhiên bật cười: "Ang dỗ trẻ con sao?"
Quý Du lại trả lời rất thẳng thắn: "Đúng vậy, tôi vốn dĩ lớn hơn cậu mà. Giang Thời Cảnh bé nhỏ, giận dữ hại sức khỏe."
Không biết tại sao, Giang Thời Cảnh luôn cảm thấy khóe mắt hơi nóng, thế là cậu ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời ngoài cửa sổ xe, nắm lấy tay Quý Du, ngón cái vuốt ve.
"Nói thật, bây giờ tôi cũng rất may mắn vì anh ở đây, nhưng đối với anh thì suy nghĩ này có hơi không tốt không?"
Quý Du lắc đầu, vì không biết Giang Thời Cảnh có nhìn thấy bằng khóe mắt hay không, anh lại kéo mặt cậu quay lại nhìn mình, lại lắc đầu: "Tôi cũng rất may mắn vì toiu ở đây. Nghĩ lại cảnh vừa rồi, hai người bên trong đều là bạn của cậu, nếu cậu một mình đi ra ngoài, cậu sẽ rất khó chịu."
Mắt Quý Du rất sáng, dưới ánh đèn trong xe, trong mắt anh chỉ có cậu.
Giang Thời Cảnh cảm thấy khóe mắt càng ướt hơn, cố gắng chớp mắt mấy cái.
Đúng, bị nói trúng rồi, cậu sẽ rất khó chịu.
May mà cậu không phải một mình đi ra khỏi căn phòng đó.
Quý Du đột nhiên ôm lấy mặt cậu, đầu ngón tay hơi lạnh, rất nghiêm túc nhìn vào mắt mình: "Cậu khóc sao?"
"Không." Giang Thời Cảnh lại chớp mắt mấy cái, nhưng không ngờ thật sự nặn ra một giọt nước mắt, đọng trên lông mi, không rơi xuống được.
Quý Du có chút đau lòng, dùng ngón cái lau mắt Giang Thời Cảnh.
"Ngại gì chứ, đây đâu phải lần đầu tiên cậu khóc trước mặt tôi."
"Tôi..." Giang Thời Cảnh muốn phản bác, nhưng cậu nhớ lại đêm say rượu đó.
"Khóc đẹp lắm." Quý Du cười với cậu.
Nhưng Giang Thời Cảnh biết đây là lời an ủi, trong lòng đột nhiên lại chua xót.
"Ôi, muốn chọc cậu vui mà sao lại bĩu môi." Quý Du xoa xoa mặt Giang Thời Cảnh, tháo dây an toàn ôm lấy cậu, tay vỗ vỗ lưng cậu, "Không sao không sao, sẽ giải quyết được thôi, xe đến trước núi ắt có đường, thuyền đến đầu cầu ắt thẳng, loại người xấu xa đó sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu."
Giang Thời Cảnh cũng tháo dây an toàn, ôm chặt hơn, chặt đến mức lồng ngực hai người áp sát vào nhau.
"Ừm."
Ôm nhau yên lặng một lúc, Quý Du đột nhiên nhớ ra điều gì, chọc chọc lưng Giang Thời Cảnh: "Hỏi cậu một chuyện, lúc nãy cậu ra khỏi phòng dẫn tôi đi, nắm tay tôi có phải vì muốn cho bạn cậu thấy không?"
Tâm tư nhỏ bị vạch trần, Giang Thời Cảnh thành thật gật đầu, đầu ngón tay cuộn lấy sợi tóc của Quý Du rồi lại buông ra: "Nói thật, có chút đó."
"Vậy còn gì nữa?"
"Còn nữa là, ang ngồi đó trông như không biết gì cả, rất giống bị chúng tôi loại trừ, tôi không muốn anh không vui."
Quý Du không ngờ câu trả lời lại là thế này, trong lòng đột nhiên hẫng một nhịp, anh dùng tai cọ cọ vào Giang Thời Cảnh, nửa dưới khuôn mặt vùi vào vai Giang Thời Cảnh.
"Giang Thời Cảnh, cảnh tuyết đẹp quá, chúng ta có muốn xuống đi dạo không?"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận