Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Duyên Tình Với Cảnh

Chương 56

Ngày cập nhật : 2026-04-09 13:47:57



Triệu Gia Tường đi công tác rồi, trước khi đi còn nhắn tin hỏi Giang Thời Cảnh có cần mang gì về không, quả nhiên nhận được câu trả lời phủ định, và bảo họ chơi vui vẻ.


Ngồi tàu cao tốc năm tiếng, cuối cùng hắn cũng đến nơi vào ban đêm, vừa ra khỏi ga đã thấy Thường Thịnh giơ một tấm bảng đèn cổ vũ rất lớn, phát ra ánh sáng xanh huỳnh quang, không ngừng vẫy về phía hắn.


"Trời ơi!" Triệu Gia Tường vội vàng kéo vali lại, úp ngược tấm bảng đèn của câuj ta xuống, nhìn trái nhìn phải một lúc lâu, cười gượng với những người qua lại hai cái, quay đầu nháy mắt với Thường Thịnh, suýt nữa thì muốn tìm một cái lỗ để chui xuống, "Cậu làm cái này làm gì?"


"Đón cậu chứ," Thường Thịnh còn muốn vẫy tấm bảng trong tay, nhưng lại bị đè xuống, câụ ta có chút không phục, cứng đầu giằng co với hắn nửa ngày, cuối cùng vẫn bỏ cuộc, "Cái trận này lớn thế, hoành tráng thế!"


"Tôi cảm ơn cậu nhé." Đất lạ người lạ, bây giờ mọi người đều biết hắn tên là Triệu Gia Tường rồi.


"Không cần cảm ơn, anh em thì phải thế. Ăn gì?" Thường Thịnh cười hì hì cất tấm bảng đi, rồi xách vali của hắn lên tay, kéo đi về phía cửa ra ga, "Tôi mời cậu."


-


Triệu Gia Tường đương nhiên sẽ không khách sáo với Thường Thịnh, gọi liền mấy đĩa thịt, ăn uống no say.


Nhưng Thường Thịnh không có ý định ăn uống gì cả, trong đầu chỉ muốn buôn chuyện. Khoảng thời gian này nghe Triệu Gia Tường kể chuyện Giang Thời Cảnh và Quý Du qua điện thoại, cậu ta đã thèm lắm rồi. Bây giờ cậu ta cố ý ngồi cạnh Triệu Gia Tường, cười hì hì hỏi: "Người yêu của lão Giang thế nào rồi, có ảnh không, cậu không phải nói anh ấy đẹp trai lắm sao."


"Ảnh thì không có, nhưng tôi có WeChat của anh ấy." Triệu Gia Tường đặt miếng thịt ba chỉ kẹp lên rau xà lách, dùng đũa chấm một ít nước sốt phết lên, cuộn lại rồi cắn một miếng. Sau đó hắn rút hai tờ giấy lau đi những giọt nước còn sót lại trên tay do rau xà lách.


WeChat của Quý Du là do lần trước ăn lẩu cùng nhau mới đặc biệt thêm vào, trước đó hắn thậm chí còn không nghĩ đến việc thêm vào.


Đã bỏ lỡ bao nhiêu thứ tốt đẹp, chậc.


Triệu Gia Tường lấy điện thoại ra, tìm danh thiếp WeChat của Quý Du đưa cho Thường Thịnh: "Cậu tự xem đi."


Lúc này Thường Thịnh hoàn toàn không cần ăn uống gì nữa, cầm điện thoại lướt một cách say sưa.


Ảnh đại diện của người này là hai người hoạt hình, một người tóc ngắn một người tóc dài, người tóc dài ôm một chú mèo con trong lòng, trông giống búp bê, người tóc ngắn đội một chú chuột hamster trên đầu, vòng tay ôm lấy người tóc dài. Hai chú bé đáng yêu đang dựa vào nhau một cách thân mật.


"Cái này là lão Giang vẽ phải không, tôi nhận ra phong cách vẽ này."


"Tôi nhìn cũng giống, nhưng tôi cũng chưa hỏi." Triệu Gia Tường không kịp trả lời, năm tiếng đi xe đã khiến bụng hắn đói meo, bây giờ đang vội vàng nhét cơm vào miệng.


Thường Thịnh liền tiếp tục quan sát nghiên cứu, hận không thể đào bới từng chi tiết trong vòng bạn bè của hắn – ảnh nền vòng bạn bè cũng là một chú mèo con, lần này là ảnh chụp, đang nằm trên sàn nhà lật người để vồ cây trêu mèo. Chữ ký cá nhân là: ).


Ngón tay lướt xuống, khi nhìn thấy nội dung vòng bạn bè, Thường Thịnh cảm thấy mình hình như còn chưa gặp họ đã bị khoe khoang một trận.


Bài đăng mới nhất là một màu đen kịt, nhưng không khó để nhận ra từ đường nét là hai cánh tay, nếu Thường Thịnh không nhìn nhầm, ngón tay của hai người vẫn còn móc vào nhau.


"Tư thế này không phải là ôm nhau ngủ sao?"


Triệu Gia Tường đợi đợt thịt tiếp theo nướng chín, vừa hay có miệng trả lời: "Cậu cũng nghĩ vậy! Tôi nhìn cũng giống, chỉ là ảnh không rõ lắm."


"Tiếc thật."


"Đúng là tiếc thật."


Bài đăng tiếp theo là khi ăn lẩu cùng nhau lần trước, mọi người cùng nâng ly, Thường Thịnh vẫn có thể nhìn thấy khuôn mặt của Triệu Gia Tường trong ảnh, giơ cao một tay khác, mặt cũng nhòe đi, nhưng không khó để nhận ra cái miệng há to của hắn. Có vẻ mọi người đều rất vui vẻ.


Trước đó nữa là ngày lễ tình nhân và ngày hôm sau, ngày hôm đó vẫn còn nói "Phiền quá, sao hôm nay vẫn phải đi làm" thì rạng sáng ngày hôm sau đã thay đổi bộ dạng – "Thật ra cũng khá thú vị".


Thường Thịnh nheo mắt lại, không dám nghĩ kỹ: "Lễ tình nhân họ làm gì vậy, ngày đó chắc chắn là ở bên nhau rồi nhỉ?"


Triệu Gia Tường dùng kẹp lật thịt nướng, ngẩng mắt lên liếc cậu ta: "Tôi cũng muốn biết."


Trước đó nữa là Tết Nguyên Đán, rạng sáng mùng một Tết, Quý Du đăng một bài "Pháo hoa đẹp quá".


Phía dưới Giang Thời Cảnh còn bình luận một câu "Đúng là rất đẹp".


Hôm trước Quý Du còn chụp một bức ảnh bánh bao, trong ảnh ba bàn tay đều giơ dấu "yeah", một bàn tay đưa từ phía đối diện sang, trông có vẻ già nua, có chút nếp nhăn.


Hai bàn tay cạnh nhau – một bàn tay sạch sẽ, trông thon dài, bàn tay còn lại dính đầy bột mì, đang cong ngón tay muốn cọ vào bàn tay trắng trẻo kia.


Thường Thịnh lại ngẩng đầu nhìn người bên cạnh: "Hai người họ yêu nhau bao lâu rồi, đã gặp mặt gia đình rồi sao?"


"Chưa lâu đâu." Triệu Gia Tường nghĩ một lát, "Nửa năm?"


"Tiến độ của họ có phải hơi nhanh không?"


Triệu Gia Tường rảnh tay vỗ vai Thường Thịnh, nói một cách chân thành: "Tình hình gia đình lão Giang thế nào cậu lại không biết, Tết cậu ấy có thể đi đâu chứ, ở cùng bạn trai vẫn hơn là ở một mình trong căn nhà nhỏ đó."


Cũng đúng.


Thường Thịnh gật đầu, đồng ý với lời hắn nói.


Lần đầu tiên nghe nói về tình hình gia đình Giang Thời Cảnh, Thường Thịnh còn mời Giang Thời Cảnh về nhà mình ăn Tết, nhưng Giang Thời Cảnh đã từ chối. Vào ngày Tết, Triệu Gia Tường đã gửi một video nhóm trong nhóm bốn người, Giang Thời Cảnh rất lâu sau mới bắt máy. Cô đơn, một mình, ngồi trên ghế sofa, trước mặt là một bát bánh bao đông lạnh đã nấu chín.


Mọi người lúc đó đều rất buồn, muốn mua vé về ngay để ở bên cậu, nhưng Giang Thời Cảnh lại nói mình không sao, vội vàng cúp điện thoại. Triệu Gia Tường ở gần nhất sau đó lại năn nỉ nửa ngày, muốn Giang Thời Cảnh cho hắn địa chỉ nhà để đến thăm, nhưng kết quả vẫn bị từ chối nhiều lần.


May mắn thay Triệu Gia Tường rất biết chừng mực, sau vài lần hỏi thì không tiếp tục nữa.


-


Cậu ta tiếp tục xem xuống, tiếp theo là ngày 12 tháng 1, Quý Du đăng hai bài, một bài là "Mắt khóc sưng húp..." kèm theo một biểu tượng cảm xúc khóc, bài còn lại là "Trẻ con bây giờ đều đáng ghét như vậy sao!!!"


Trông có vẻ rất tức giận, trong phần bình luận còn đăng mấy bài nữa –


[Quý Du: Hỏi gì cũng hỏi thì miệng sẽ thối ra đấy nhé các bé] kèm theo một biểu tượng cảm xúc cười mỉm.


[Bị bệnh à, không muốn câu trả lời thì hỏi làm gì!]


[Mẹ ơi sống lại rồi.]


[………………Thật sự rất muốn hỏi thăm bố mẹ đứa trẻ này.]


Không biết đây là trải qua chuyện gì. Thường Thịnh lại xem xuống, là ngày Tết Dương lịch Quý Du cầm một tấm thiệp nhỏ, nền là núi phong bao lì xì chất đống, chú thích là chúc mừng năm mới, Giang Thời Cảnh cũng bình luận một câu "Chúc mừng năm mới".


Tiếp theo là "Tôi ghét làm thêm giờ" và "Bánh Giáng sinh ngon quá" vào ngày Giáng sinh, Giang Thời Cảnh bình luận một câu "Giáng sinh vui vẻ".


Ngày 21 anh còn đăng ảnh tuyết rơi chụp từ trên cao, từng hạt tuyết rơi từ trên trời xuống, lá cây dương, cành cây và mặt đất, nóc xe đều trắng xóa. Chú thích của bài đăng này là "Thật không có cảm giác thực", Giang Thời Cảnh bình luận phía dưới một câu "Tôi cũng vậy".


Thường Thịnh lại ngẩng đầu hỏi Triệu Gia Tường: "Cậu nói họ ở bên nhau vào ngày Đông chí đúng không?"


"Ừm."


Thường Thịnh sau khi thưởng thức xong bức ảnh này, trong đầu tưởng tượng cảnh họ tỏ tình trong khung cảnh bức ảnh này: "Vậy là tỏ tình trong tuyết, thật có không khí, lão Giang được đấy."


"Hình như là Quý Du đáp lại lời tỏ tình của lão Giang."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/duyen-tinh-voi-canh&chuong=56]

Triệu Gia Tường bổ sung một câu, "Hôm đó tuyết thật sự rất lớn, siêu đẹp."


Thường Thịnh xem hết tất cả các bức ảnh chụp chung của hai người rồi hài lòng trả điện thoại cho Triệu Gia Tường, có chút hối hận: "Sao tôi không ở cùng các cậu, chuyện này cũng quá tuyệt vời rồi."


Triệu Gia Tường đắc ý cười: "Biết anh em hàng ngày ăn gì không?"


"Chỉ tiếc là không có ảnh tự sướng, đến bây giờ vẫn không biết anh ấy trông như thế nào..."


Đang nói chuyện, cậu ta đột nhiên có một ý nghĩ, đảo mắt một vòng và đối mặt với Triệu Gia Tường, cả hai đều nhếch khóe môi.


Xem ra muốn đi cùng nhau rồi.


-


Quý Du đang nằm trên đùi Giang Thời Cảnh chơi điện thoại của Giang Thời Cảnh, điện thoại đột nhiên reo lên khiến anh giật mình, anh nhìn rõ chữ trên màn hình rồi đưa điện thoại cho Giang Thời Cảnh: "Có người gọi video cho em, tên là Thường Thịnh."


Giang Thời Cảnh vốn đang chăm chú xem máy tính bảng nghe thấy lời này có chút bất ngờ – đã lâu rồi cậu ấy không liên lạc với mình, sau đó đột nhiên nhận ra hôm nay là ngày đầu tiên Triệu Gia Tường đến đó, lại cảm thấy mọi chuyện trở nên hợp lý.


Cậu cầm điện thoại lên, nhấn nghe, kết quả khuôn mặt đối diện lập tức chiếm đầy cả màn hình, ồn ào: "Người yêu cậu đâu, tôi xem nào!"


Tiếng này không nhỏ, loa ngoài lại đúng hướng Quý Du, lại khiến anh giật mình, vội vàng bịt tai ngồi dậy tránh xa điện thoại.


Giang Thời Cảnh giảm âm lượng, mặt đầy dấu hỏi: "Cậu gọi cho tôi chỉ vì chuyện này thôi sao?"


"Chứ còn gì nữa, hay là để gặp cậu?"


Giang Thời Cảnh bất lực quay đầu nhìn Quý Du đang luồn ngón tay vào tóc, vuốt tóc, nghiêng đầu dùng khẩu hình hỏi anh: Muốn gặp không?


Quý Du sẽ không sợ cảnh này, ngược lại còn có chút mong đợi – bạn cùng phòng của Giang Thời Cảnh anh chỉ còn Thường Thịnh là chưa gặp. Thế là anh ghé sát vào, cằm tựa vào cánh tay Giang Thời Cảnh chống đầu chào hỏi: "Chào cậu."


"Chết tiệt, chết tiệt chết tiệt!" Thường Thịnh kích động vỗ mạnh vào cánh tay Triệu Gia Tường, giọng nói lại trở nên rất lớn, "Caạu nói không sai, người này thật sự rất đẹp... Chào anh, chào anh, tôi là Thường Thịnh, bạn cùng phòng của Giang Thời Cảnh."


"Tôi nghe Giang Thời Cảnh nói về cậu rồi." Quý Du nở nụ cười xã giao.


"Giang Thời Cảnh cậu còn nhắc đến tôi với người yêu caạu sao?" Thường Thịnh có chút vui vẻ, "Không uổng công tôi thương cậu."


"Nói gì vậy?" Giang Thời Cảnh cầm điện thoại lại, không muốn họ tiếp tục nhìn Quý Du, "Họ đều quen anh ấy rồi."


"Không uổng công tôi thương cậu!" Triệu Gia Tường cũng hét lên bên cạnh.


Giang Thời Cảnh bị hai câu này làm cho đau đầu, vẫy tay: "Gặp rồi, rồi sao nữa?"


"Không rồi sao nữa, chỉ muốn gặp mặt thôi." Thường Thịnh cười hì hì, "Thằng nhóc này, tôi còn tưởng cậu thật sự cấm dục chứ, kết quả mối tình đầu lại yêu một người đẹp như vậy."


"..." Giang Thời Cảnh nghẹn lời.


Hai người này khi ở cùng nhau thì miệng không có cửa.


Triệu Gia Tường giật điện thoại từ tay Thường Thịnh, giải thích: "Cậu ấy chỉ tò mò Quý Du trông như thế nào thôi, dù sao đây là lần đầu tiên cậu yêu, chúng tôi là người nhà của cậu không phải nên giúp cậu kiểm tra sao."


Người nhà...


"...Vậy thì tôi thật sự cảm ơn các cậu." Giang Thời Cảnh muốn học theo Quý Du nở nụ cười lịch sự, nhưng nhìn thấy khuôn mặt hơi khó coi của mình qua cửa sổ nhỏ, vẫn hạ khóe môi xuống.


Một số chuyện thật sự cần có năng khiếu.


Quý Du chú ý đến những hành động nhỏ của cậu, cười trộm bên cạnh, vai run rẩy ngày càng mạnh. Giang Thời Cảnh đặt tay lên gáy anh nhẹ nhàng véo một cái, Quý Du ngứa ngáy cười trốn về phía trước.


Cậu vẫn giả vờ như không có chuyện gì, cứ như thể người làm những hành động nhỏ trong lúc gọi video không phải là cậu: "Thường Thịnh dạo này thế nào, Tết cũng không gặp được cậu."


"Tốt lắm, chỉ là muốn nổ tung công ty, sau Tết quay lại công việc chất đống có thể đè chết tôi." Thường Thịnh giơ ngón cái lên. Triệu Gia Tường nghiêng điện thoại một chút, để cả hai đều vào khung hình, thế là Thường Thịnh tiếp tục nói, "Còn cậu, dạo này thế nào?"


"Cũng khá tốt."


Quý Du thầm phản bác trong lòng, thật ra không phải vậy.


Mặc dù người đó đã xóa bài đăng vào ngày hôm đó, nhưng ngày càng có nhiều người đăng bài theo, không gì khác ngoài "họa sĩ đẹp trai", thậm chí có cả tài khoản marketing cũng đến góp vui, Giang Thời Cảnh coi như đã nổi tiếng hoàn toàn.


Tuy nhiên, chuyện này cũng chỉ dừng lại ở đó, mọi người không có những lời lẽ quá đáng hơn,Thậm chí số người theo dõi trên Weibo cũng tăng thêm mấy vạn.


Giang Thời Cảnh tuy luôn có thái độ mặc kệ, nhưng cũng đăng bài không cho phép tiếp tục lan truyền, đó là lần đầu tiên cậu đăng bài không phải là bản thảo. Nhưng mọi người lại coi đó là sự thừa nhận gián tiếp của cậu, khu vực bình luận có thêm mấy vạn bình luận lạ, về cơ bản đều khen ngợi khuôn mặt của cậu.


Thấy tình hình đã không thể kiểm soát được, anh đành chấp nhận.


Cứ coi như là quảng cáo miễn phí cho anh đi.


Quý Du tựa lưng vào ghế sofa nghe ba người họ nói chuyện phiếm. Giang Thời Cảnh vẫn là người ít nói nhất, đôi khi phụ họa cười hai tiếng, đôi khi lại đặt câu hỏi.


Tuy không khác biệt nhiều so với bình thường, nhưng đây là lần đầu tiên Quý Du thấy Giang Thời Cảnh ngoài Triệu Gia Tường và Ngô Dương còn có qua lại với người khác. Người này trông còn hướng ngoại hơn cả Triệu Gia Tường, miệng như súng máy bắn liên thanh, lúc thì nói chuyện công việc gần đây, lúc thì nói chuyện bị giục cưới ở nhà vào dịp Tết, kết quả nói một hồi lại chuyển sang Quý Du.


"Ê, đợi tôi về chúng ta gặp Quý Du một lần nhé?"


Quý Du nghe thấy tên mình liền dựng tai lên, gọi một tiếng: "Được thôi."


"Vậy lần sau về tôi sẽ hẹn các anh, nhất định phải ra nhé." Thường Thịnh cười nói với Quý Du, người chỉ nghe tiếng mà không thấy người: "Quý Du anh thích ăn gì, tôi mang đặc sản từ đây qua cho anh!"


"Gì cũng được, cảm ơn cậu trước nhé."


Thường Thịnh nói một câu "chuyện nhỏ", vì thịt sắp cháy nên vội vàng cúp điện thoại. Không khí vui vẻ vừa rồi bỗng trở nên trầm lắng vì sự im lặng đột ngột của hai người, cậu ta cầm kẹp lật mặt thịt, do dự một lúc lâu rồi vẫn hỏi: "Vậy Ngô Dương thì sao?"


"...Trước đó không phải tôi đã nói với cậu là họ cãi nhau rồi sao, đến bây giờ chắc vẫn chưa nói chuyện với nhau câu nào." Triệu Gia Tường gắp miếng thịt đã chín ra đĩa bên cạnh: "Cậu cũng biết đấy, lão Giang này không quan tâm mấy chuyện này, cậu ấy chủ động làm hòa gần như là không thể. Lão Dương lại vì chuyện lão Giang yêu đương... vẫn còn làm bạn được đã là giỏi lắm rồi."


Thường Thịnh suy nghĩ một lát, nhìn Triệu Gia Tường với vẻ mặt có chút phức tạp: "Tôi thấy lão Giang nói hôm đó không phải là không có lý. Lúc đầu tôi nghe nói Ngô Dương thích cậu ấy cũng rất sốc."


Cậu ta bắt chước tâm lý của mình lúc đó, biểu cảm và giọng điệu có chút phong phú: "Không phải anh em sao? Sao lại thích rồi? Thích từ khi nào? Trời ơi, trước đây không thấy cậu thích đi theo cậu ấy như vậy, bây giờ sao lại thành cái đuôi rồi?"


Triệu Gia Tường đặt miếng thịt trong tay xuống, cau mày nhìn cậu ta: "Thì ra cậu cũng nghĩ vậy à, tôi còn tưởng chỉ có mình tôi thấy lạ. Lão Giang nói xong hôm đó tôi như được khai sáng. Lẽ ra cậu cũng nghĩ vậy thì tôi đã nói chuyện với cậu trước rồi."


Thường Thịnh nhún vai, ý nói bây giờ nói những điều này không có ý nghĩa gì, cậu ta lại hỏi: "Vậy bây giờ thì sao?"


"Bây giờ tôi không biết, lão Dương trước đó còn nghiện xem vòng bạn bè và các nền tảng xã hội của lão Giang... À, trước đó lão Giang bị nói là đạo nhái tôi đã nói với cậu rồi đúng không, sau đó tôi còn tưởng cậu ấy có thể nhân cơ hội này để nối lại quan hệ với lão Giang, kết quả hôm ăn lẩu tôi hỏi lão Giang, cậu ấy nói hai người không liên lạc."


Thường Thịnh im lặng một lúc, gắp thịt vào bát Triệu Gia Tường: "Ăn cơm đi, chuyện này chúng ta nói sau lưng thôi, cũng không làm gì được."


Triệu Gia Tường gật đầu đồng ý, dùng rau xà lách gói thịt nhét vào miệng.


-


Quý Du thấy Giang Thời Cảnh cúp điện thoại liền xích lại gần, ngón trỏ chọc vào khóe miệng cậu còn chưa kịp hạ xuống: "Em cười vui vẻ quá."


Giang Thời Cảnh theo bản năng mím môi: "Có sao?"


"Ừm, hơn nữa là kiểu vui vẻ đặc biệt, lần đầu tiên anh thấy em như vậy."


Giang Thời Cảnh lại hiểu câu nói này theo một nghĩa khác, cậu cau mày, nụ cười cũng biến mất, hỏi rất nghiêm túc: "Em chưa từng cười với anh sao?"


Không thể nào, dù không gặp mặt, cậu nghĩ đến Quý Du cũng đã rất vui rồi.


"Không phải ý đó." Quý Du sắp xếp lại từ ngữ, rút ngón tay về, vẽ những vòng tròn không logic trong không khí: "Chỉ là cảm giác khác biệt, rất... rạng rỡ? Dù sao cũng là vẻ mà anh chưa từng thấy. Khác với nụ cười em dành cho ang bình thường."


Chắc chắn sẽ không giống nhau, Quý Du là bạn trai của cậu, những người khác là bạn bè của cậu.


Giang Thời Cảnh nghĩ, vươn tay ôm eo anh, kéo anh lại gần mình hơn, từ từ giải thích: "Có lẽ là lâu rồi không gặp cậu ấy, quả thật có chút vui."


Quý Du nhìn khóe miệng vừa rồi còn hơi mỉm cười ở gần ngay trước mắt, đột nhiên có chút ngứa ngáy, anh như bị ma xui quỷ khiến mà ghé sát hôn hai cái, vừa định lùi lại thì gáy đột nhiên bị người ta bóp chặt, người đối diện cứ thế hôn thẳng tới.


Quý Du hoàn toàn không chuẩn bị, hai tay đẩy Giang Thời Cảnh muốn rời đi để hít thở, nhưng Giang Thời Cảnh không cho anh cơ hội này.


Môi chạm môi cọ xát, hơi thở của hai người dần trở nên nặng nề, Quý Du khẽ rên một tiếng, hơi thở càng thêm hỗn loạn, muốn há miệng hít thở lại tạo cơ hội lớn cho Giang Thời Cảnh.


Đầu lưỡi cậu trượt vào khe hở, quấn quýt khuấy động, giữa môi dần hình thành tiếng nước trơn trượt, Giang Thời Cảnh vẫn đang móc vào gốc lưỡi anh. Quý Du lập tức nắm chặt lấy vải áo trước ngực Giang Thời Cảnh, khẽ run lên.


"Ưm... Giang Thời Cảnh!" Quý Du tốn chút sức lực đẩy cậu ra.


Người bị đẩy ra vẫn đang cười, cúi đầu kề sát mũi anh: "Sao vậy?"


Nếu không phải bàn tay của cậu, Quý Du thật sự sẽ tin người này vô tội.


"Em bớt giả vờ đi, ban đầu anh không có ý định gì cả, là em trêu chọc anh."


Giang Thời Cảnh cúi đầu, vùi vào cổ anh. Trên người Quý Du vẫn còn mùi dầu gội ở nhà cậu, điều này khiến cậu cảm thấy yên tâm. Thế là cậu khẽ cười một tiếng: "Ừm, lỗi của em."


Bình Luận

0 Thảo luận