Hai người trò chuyện một lúc ở cửa, Hạ Minh Hoa mở cửa tiệm nhìn thấy họ, không khỏi trêu chọc: "Ôi, tôi còn tưởng cậu đi đâu, ngay cả công việc cũng không làm. Hóa ra là đi đón người à."
Quý Du nhướng mày, chưa kịp nói gì, Giang Thời Cảnh đã bước một bước đứng trước mặt anh, đưa tay về phía Hạ Minh Hoa: "Chưa kịp làm quen, tôi là Giang Thời Cảnh."
"Hạ Minh Hoa."
Hai người bắt tay nhau.
Quý Du đưa tay giữ cánh cửa đã mở, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào tay hai người cho đến khi họ buông ra mới quay lại ánh nhìn, vô tình nói: "Hôm nay tiệm ít người quá."
Hạ Minh Hoa: "Vì là thứ Tư mà, lúc dân văn phòng đang sụp đổ, thường thì giờ này không có nhiều người, đợi cuối tuần sẽ tốt hơn..." Lời anh ta chưa dứt, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, quay đầu nhìn chằm chằm vào Quý Du, "Rồi có người cuối tuần còn đi hẹn hò, lúc đó tiệm lại thiếu một người..."
Anh ta thở dài một cách cực kỳ khoa trương: "Haizz, để lại mấy đứa mình bận chết đi được."
Quý Du vừa bước vào tiệm, bước chân đột ngột dừng lại, quay đầu "Hả" một tiếng: Sao tôi nhớ mấy hôm trước là anh nói tiệm không có việc gì, là anh bảo tôi rủ cậu ấy đi chơi, bây giờ anh lại làm gì thế?
Nhưng anh nhìn thấy Hạ Minh Hoa nháy mắt với mình, lời định phản bác nghẹn lại trong cổ họng, bị Giang Thời Cảnh cướp lời: "Xin lỗi, là tôi không suy nghĩ chu đáo, làm tiệm thiếu người."
Quý Du khoanh tay trước ngực, ngẩng đầu nhìn Giang Thời Cảnh.
Hạ Minh Hoa nói những lời này rõ ràng là muốn Giang Thời Cảnh đứng ra giúp mình nói chuyện, hay là giúp mình kiểm tra?
Nghĩ đến đây, Quý Du cảm thấy nổi da gà khắp người, không hiểu tại sao Hạ Minh Hoa lại làm những điều này.
Nhưng nhìn thấy Giang Thời Cảnh biểu hiện khá đáng tin cậy, anh cũng không lên tiếng, chỉ đưa tay vỗ vào lưng Hạ Minh Hoa, cảnh cáo: "Nghiêm túc đi."
Hạ Minh Hoa cười, đưa tay ra sau lưng xoa xoa chỗ bị đánh, nói: "Tôi đùa thôi, gần đây tiệm không có nhiều người, hai cậu cứ chơi vui vẻ đi."
Giang Thời Cảnh nói cảm ơn, sau đó tìm chỗ ngồi xuống, nhìn Quý Du đi vào quầy bar chuẩn bị đồ.
"Nói trước nhé, đây cũng là lần đầu tiên tôi làm, nếu không ngon thì..." Quý Du nói, "Thì cũng hết cách rồi, hôm nay tôi lái xe đến, không thể uống giúp cậu được."
Giang Thời Cảnh bật cười, gật đầu.
Hạ Minh Hoa xích lại gần, nhìn những thứ đã chuẩn bị trên quầy: "Cái ly cậu vừa thử làm đó à? Cho tôi công thức, tôi cũng thử xem."
Quý Du không thèm nhìn anh ta, trực tiếp ném điện thoại qua: "Tự xem trong mục yêu thích đi."
Hành động này khiến Giang Thời Cảnh cụp mắt xuống, cậu liếc nhìn Hạ Minh Hoa mở điện thoại, mở khóa, ngồi một bên xem video, trong lòng không nói lên được cảm giác gì.
Quan hệ tốt đến vậy sao...
Quý Du đưa tay búng ngón tay trước mặt cậu, cười rạng rỡ: "Sao không nhìn tôi?"
Giang Thời Cảnh lúc này mới thu lại suy nghĩ, lắc đầu, khóe miệng vẫn còn nụ cười.
Quý Du đổ rượu rum và nước ép dâu tây vào bình lắc, thêm đá và lắc vài cái, sau đó đổ đầy đá vào ly, đổ nước cam làm nền, rồi thêm nước có ga đến tám phần đầy, cuối cùng đổ hỗn hợp rượu lên trên cùng.
Thành ly đọng nước do nhiệt độ của đá, chất lỏng màu hồng cam trong ly dần hòa quyện vào nước soda ở giữa, tạo thành màu vàng nhạt.
"Xong rồi, nếm thử đi."
Quý Du đặt một lá bạc hà nhỏ lên để trang trí, đẩy ly về phía trước, tay kia chưa kịp cắm ống hút, Giang Thời Cảnh đã nếm một ngụm ngay từ tay Quý Du đẩy tới.
Anh hơi mở to mắt, cúi đầu nhìn đỉnh đầu Giang Thời Cảnh, nhưng cũng không rút tay về, sau khi Giang Thời Cảnh ngẩng đầu lên còn xoa xoa thành ly, cười hỏi cậu: "Ngon không?"
"Ngon." Giang Thời Cảnh liếm môi trên dính rượu.
Quý Du chú ý đến hành động này của cậu, trong lòng đột nhiên thắt lại vì khó chịu. Anh vội vàng rút tay về, cúi đầu dọn đồ: "Vậy, vậy thì tốt..."
Giang Thời Cảnh đưa tay ra: "Không đưa ống hút đó cho tôi sao?"
Quý Du lúc này mới nhận ra trên tay còn có một cái ống hút, cắm cho Giang Thời Cảnh xong, quay người đặt đồ lên kệ rượu, khẽ thở ra một hơi dài.
Giang Thời Cảnh đưa ống hút vào miệng, từ từ uống. Trước mặt là bóng lưng luống cuống của Quý Du, anh không khỏi nhếch khóe miệng.
Giây tiếp theo, một bóng người chắn tầm nhìn của cậu nhìn Quý Du, cậu ngẩng đầu nhìn thấy mặt Hạ Minh Hoa: "..."
"Ly này khá đơn giản, tôi cũng làm một ly nhé?"
Quý Du nghe vậy, nhíu mày quay người lại: "Hả?"
Anh lại đến làm gì?
Hạ Minh Hoa xích lại gần lấy những thứ Quý Du vừa đặt xuống, nhìn Quý Du đang đứng tại chỗ nhìn chằm chằm vào mình: "Tôi cũng thử xem sao, dù sao tiệm cũng không bận."
Quý Du gần như nghiến răng nói ra câu này: "Anh muốn làm gì?"
Hạ Minh Hoa cười: "Đừng keo kiệt thế chứ, chỉ là pha một ly rượu thôi mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/duyen-tinh-voi-canh&chuong=13]
Anh ta lấy bình lắc ra, làm theo các bước tương tự rồi đặt trước mặt Giang Thời Cảnh, "Nếm thử của tôi nhé?"
Giang Thời Cảnh theo bản năng nhìn về phía Quý Du, Quý Du chú ý đến ánh mắt của cậu nhưng không có bất kỳ phản hồi nào, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt Giang Thời Cảnh.
Hạ Minh Hoa không lộ vẻ gì chặn tầm nhìn của họ, chỉ vào ly.
Giang Thời Cảnh tuy không muốn đồng ý, nhưng dù sao cũng là bạn của Quý Du, cậu vẫn cầm lên nếm một ngụm.
Ngọt quá...
"Được không?" Hạ Minh Hoa mong đợi nhìn cậu.
"Cũng được..."
"Ngọt quá phải không?" Quý Du lúc này lên tiếng, khiến hai người nhìn về phía anh, nhìn anh cầm một chai nước có ga đi tới, "Chai này tôi mua riêng cho Giang Thời Cảnh."
Riêng. Giang Thời Cảnh nắm bắt được từ khóa này.
Hạ Minh Hoa cười: "Tôi nói sao cậu cứ giấu giấu diếm diếm cái gì không chịu đưa cho tôi."
Quý Du vặn nắp chai uống một ngụm, sau đó lắc lắc chai, vẻ mặt đáng ghét.
Hạ Minh Hoa nhìn vẻ mặt của anh lười chấp nhặt, vừa dọn dẹp chai lọ vừa hỏi Giang Thời Cảnh: "Nhưng mùi vị chắc cũng được chứ, nếu để cậu chọn thì cậu chọn của ai?"
Giang Thời Cảnh không chút do dự, chỉ vào ly đã uống hết nửa: "Ly này."
Quý Du ban đầu còn hơi căng thẳng, sau khi nhìn thấy hành động của Giang Thời Cảnh thì rất hài lòng nở nụ cười, ang đi tới trực tiếp đẩy Hạ Minh Hoa ra: "Thấy chưa, câuh ấy chọn tôi."
"..." Hạ Minh Hoa tuy đã đạt được mục đích, nhưng lại không hài lòng với vẻ đắc ý của Quý Du, lên tiếng châm chọc: "Không có tôi thì cậu có nghe được câu này không?"
"Cậuh ấy cũng khen tôi không ít mà?"
Giang Thời Cảnh nghe hai người cãi nhau, trong đầu nhanh chóng lướt qua tất cả những gì đã xảy ra ở HS hôm nay.
Khoan đã, hình như không đúng lắm.
Hạ Minh Hoa nghĩ rằng họ đã ở bên nhau rồi sao?
Giang Thời Cảnh chống đầu, ánh mắt lơ đãng, càng nghĩ càng thấy khả năng này rất cao.
Không giải thích... chắc cũng được nhỉ?
Quý Du chiếm thế thượng phong, đuổi Hạ Minh Hoa đi, sau đó mới chống tay lên quầy bar nhìn câuh: "Đang nghĩ gì vậy?"
"Không có," Giang Thời Cảnh lắc đầu, "Hai cậu tình cảm thật tốt."
Quý Du nhìn cậu từ trên cao xuống, nhướng một bên lông mày, tuy không hiểu lắm ý nghĩa câu nói của Giang Thời Cảnh, nhưng cảm thấy cậu có chút ghen tuông.
"Cũng được, dù sao cũng không tệ." Quý Du cố ý nói như vậy.
Giang Thời Cảnh đợi đến gần lúc đóng cửa mới rời đi, Quý Du nhìn Hạ Minh Hoa gọi anh lại nói gì đó, liền đề nghị đưa anh về nhà ngay khi hai người chia tay.
Anh để Giang Thời Cảnh lên xe trước, còn mình đi tìm Hạ Minh Hoa tính sổ: "Ý là sao đây?"
Hạ Minh Hoa cười ngả nghiêng: "Mới đó đã bảo vệ rồi, rõ ràng tôi có làm gì đâu."
"Cứ như tôi không cảm nhận được ấy?" Quý Du chỉ vào cửa, "Từ lúc vào cửa đã nói tôi làm chậm trễ công việc, nhưng tôi nhớ là anh bảo tôi hẹn cậu ấy mà?"
Hạ Minh Hoa gật đầu, để anh nói tiếp.
"Còn cố ý làm đồ giống tôi cho cậu ấy uống, vừa nãy lại gọi cậu ấy qua nói gì đó?" Quý Du nhìn chằm chằm vào đôi mắt cười híp mí của anh ta, "Hạ Minh Hoa, nếu không phải tôi quen anh, tôi thật sự nghĩ anh cũng để ý cậu ấy rồi."
Hạ Minh Hoa hơi bất ngờ với câu nói này của anh: "Sao cậu lại nghĩ tôi không thể để ý cậu ấy?"
"Thôi đi, tôi đâu phải mới quen anh ngày đầu." Quý Du lẩm bẩm nói, "Đã muốn hỏi anh từ lâu rồi, trong lòng anh có ai vậy, bao nhiêu năm rồi chưa từng yêu đương."
"..." Anh cúi mắt xuống, không nói gì.
Quý Du nhớ Giang Thời Cảnh vẫn đang đợi mình: "Thôi được rồi, tôi cứ coi như anh đang thử tôi vì muốn tốt cho tôi, hoặc chỉ là để vui thôi? Ai biết được." Cậu để lại câu này, "Không có lần sau."
Hạ Minh Hoa nhìn bóng lưng Quý Du chạy đi, cúi đầu nhìn chiếc ly đã được lau khô trong tay.
Nói anh không có ý trêu chọc thì chắc chắn là không thể.
Quý Du là muốn ngủ với Giang Thời Cảnh, vậy còn Giang Thời Cảnh thì sao?
Anh ta thật sự rất tò mò.
Vì Quý Du không quan tâm điều này, vậy anh ta sẽ thử xem sao.
Nhưng lần thử này khiến anh ta cũng không chắc chắn nữa, tình cảm của Giang Thời Cảnh và Quý Du khác nhau. Thậm chí điều này còn khiến anh nảy sinh một chút lo lắng.
Trên quầy bar có nửa chai nước có ga đó, anh tự rót cho mình một ly.
Anh mong bạn bè mình hạnh phúc hơn bất cứ ai, đừng giống như mình là được.
Quý Du chui vào xe, thắt dây an toàn: "Đợi lâu rồi nhé, đây hình như là lần đầu tiên anh ngồi xe tôi đấy."
"Đúng vậy." Giang Thời Cảnh nhìn Quý Du, trong đầu tính toán lời Hạ Minh Hoa vừa nói - lát nữa cậu nhớ hỏi Quý Du ly rượu đó tên gì.
"Nhà cậu ở đâu, tôi dẫn đường nhé?" Quý Du thấy cậu không trả lời, quay đầu nhìn cậu, "Sao vậy, không phải say rồi chứ?"
"Không có." Giang Thời Cảnh lắc đầu, chỉ hướng, "Bên này."
Giang Thời Cảnh ban đầu không có hứng thú với tên rượu, nhưng câu nói của Hạ Minh Hoa đã khơi gợi sự tò mò của cậu.
Quý Du khởi động xe, hào hứng nói: "Vậy chúng ta đã chuẩn bị đồ xong rồi, có muốn đi mua gì ăn không?"
"Cậu muốn ăn gì?"
Quý Du suy nghĩ một chút: "Chúng ta nướng thịt thì sao, tôi thấy họ nướng thịt khi cắm trại đều thấy rất thơm."
"Được." Giang Thời Cảnh lấy điện thoại ra, mở ghi chú ghi lại, "Cậu thích ăn thịt gì?"
"Tôi đều được," Quý Du nhìn đèn đỏ phía trước, từ từ dừng lại, lúc này mới chú ý đến hành động của Giang Thời Cảnh, "Cậu còn ghi lại nữa à?"
Giang Thời Cảnh dừng tay: "Thói quen nhỏ, sợ quên."
"Cái này cũng khá tốt." Quý Du vô thức gõ ngón tay lên vô lăng, "Tôi mỗi lần đều nghĩ đầu óc có thể nhớ được, kết quả đều quên mất."
"Vậy tôi giúp cậu ghi nhé?"
Giang Thời Cảnh đã mở lại một giao diện ghi chú mới, lúc này mới nhận ra câu nói của mình hơi vượt quá giới hạn, có ý muốn xâm phạm cuộc sống của người khác. Cậu vừa định đóng lại, liền nghe thấy người bên cạnh nói: "Được thôi, cậu giúp tôi ghi nhớ về nhà phải rửa bát ăn của Lạp Bát và những thứ khác, vừa nãy ra ngoài tôi nhìn thấy hơi bẩn, nếu không nói đến cái này thì tôi quên mất.
"À đúng rồi, còn phải phơi quần áo đã giặt trước khi ra ngoài. Tôi đã định làm trước khi ra ngoài, kết quả đến tận cửa quán bar mới nhớ ra...
"Còn gì nữa..." Quý Du suy nghĩ một chút, đèn đỏ lúc này vừa kết thúc, cậu khởi động xe, "Không nhớ ra nữa, cậu cứ giúp tôi ghi nhớ những cái này, đợi về nhà nhắc tôi một lần nữa."
"...Được."
Giang Thời Cảnh nhập những thứ này vào, nhìn vị trí: "Phía trước phải rẽ phải."
"OK."
Giang Thời Cảnh đóng ghi chú này lại, quay lại cái trước đó và thêm một chút gì đó, ngẩng đầu nhìn: "Phía trước đèn đường rẽ trái là tôi đến rồi."
"Gần thế à." Quý Du liếc nhìn Giang Thời Cảnh, phát hiện anh vẫn đang viết gì đó, "Vậy cậu đến cũng không cần gọi taxi à?"
"..." Bị nói trúng tim đen, Giang Thời Cảnh khẽ đáp, "Hơi vội."
Quý Du hiểu ra, "Ồ" một tiếng, rồi im lặng.
Người này sắp viết ba chữ "muốn gặp cậu" lên mặt rồi có được không?
Quý Du đỗ xe trước cửa căn hộ, nhìn Giang Thời Cảnh nói tạm biệt, sau đó xuống xe đi được hai bước, lại quay lại.
"Sao vậy?"
"Tôi muốn hỏi cậu, ly rượu tối nay tên gì?"
"..." Quý Du nghe vậy sững người một chút,Ngay lập tức nghĩ đến những gì Hạ Minh Hoa đã nói với mình trước khi rời đi.
Cảm ơn nhé, có bạn là vinh dự của tôi.
"Gọi..." Quý Du vừa định thành thật nói ra, nhưng lời đến miệng lại đổi ý, "Một loại rượu rất hợp với mối quan hệ của chúng ta."
Giang Thời Cảnh há miệng, chưa kịp hỏi gì.
"Chúc ngủ ngon, chúng ta sau..." Quý Du đột nhiên nhận ra đã qua 0 giờ, "Chúng ta gặp lại vào ngày mai."
Giang Thời Cảnh về đến nhà, tìm kiếm loại rượu màu cam hồng trên mạng xã hội, mặc dù cậu không biết Quý Du đã cho những gì vào bình lắc rượu, nhưng cậu biết có mấy loại.
Sau khi tìm kiếm nhiều lần không có kết quả, câuh bắt đầu suy nghĩ về câu nói của Quý Du.
Mối quan hệ của chúng ta...
Tất cả những gì đã xảy ra giữa họ gần đây lướt qua trong đầu cậu, đột nhiên hai chữ bật ra trong tâm trí cậu.
Do dự một chút, cậu vẫn nhập vào, ly rượu đầu tiên trên giao diện hoàn toàn trùng khớp với ly rượu trước mặt cậu vừa nãy.
Mập mờ.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận