Sáng / Tối
"Anh trai, thật tốt quá, lại gặp nhau rồi."
Vốn tưởng còn phải chạy sang trường đại học một chuyến, kiểu như mò kim đáy biển cơ!
Nguyên Phỉ Nghiễn chống đầu, ghé sát vào tấm kính trước bàn làm việc của An Nhạc Tri, đôi mắt hồ ly xinh đẹp mang sắc nâu đỏ đan xen như vân đá, chăm chú nhìn chằm chằm cậu không chớp.
"Xin lỗi, có thể tránh sang một chút không? Cậu chắn hết rồi."
Nhân viên trực tổng đài An Nhạc Tri nhanh chóng vào trạng thái làm việc, đeo tai nghe lên, chuẩn bị tiếp nhận bất cứ tín hiệu cầu cứu nào có thể xuất hiện.
Thanh niên đứng trước bàn vẫn không nhúc nhích.
Vừa mới rút khỏi nhiệm vụ, nhìn thấy cái tên quen thuộc trong danh sách hội nghị nội bộ, cậu ta lập tức bỏ lại người anh trai song sinh, chạy một mạch tới gặp người, sao có thể dễ dàng rời đi như vậy.
"Anh trai... bài khảo sát em làm hết rồi, sao anh không để ý tới em?"
Nguyên Phỉ Nghiễn đứng lì tại chỗ. Sự rực rỡ đặc trưng của tuổi trẻ hòa cùng đôi mắt hồ ly đa tình, tạo thành khí chất vừa phóng khoáng vừa mê hoặc.
Cậu ta đang nói tới bảng khảo sát mà lúc nãy An Nhạc Tri lấy cớ "thực tập trường học" để đưa cho cậu ta làm cho có chuyện.
"Tôi đang làm việc, cậu có thể..." An Nhạc Tri cố giải thích, hy vọng đối phương hiểu được ý đuổi khéo của mình.
Nguyên Phỉ Nghiễn chán đến phát ngán, vươn tay ra, những ngón tay thon dài lắc lư trước mắt An Nhạc Tri.
"Em là Nguyên Phỉ Nghiễn, anh trai nhất định phải nhớ kỹ cái tên này." Rõ ràng cậu ta còn quan tâm cách xưng hô hơn.
"Ờ..." Cậu thật sự đang làm việc mà.. Khoan: "Cậu nói cậu tên gì?"
Đôi mắt hồ ly rực rỡ đột nhiên tiến sát lại. Đồng tử tròn dần hiện ra khe dọc như dã thú, ánh điện lóe lên. Cậu ta nhấn mạnh từng chữ:
"Nguyên... Phỉ... Nghiễn. Nhớ chưa? Anh trai?"
An Nhạc Tri chớp mắt, lập tức dùng tập hồ sơ chắn ngang khoảng cách nguy hiểm, tiện tay đưa thêm bản khảo sát in sẵn.
"Nhớ rồi. À mà, Tiểu Nguyên, cậu giúp tôi làm thêm hai bộ nữa nhé, đi đi."
Khớp rồi, người này cũng là nhân vật chính.
Theo định hướng giáo dục chính thống, tăng gấp đôi lượng đề!
Trong bảng ghi chú của hệ thống hình như có viết gì đó... phần tóm tắt nội dung, là từ ngữ xa lạ...
Vừa nãy An Nhạc Tri cố dùng quang não dịch đại khái.
Nào là "tìm chết", "ăn nói tục tĩu", "ẻo lả..."
Kết luận một câu: phải chỉnh đốn! Nhất định phải chỉnh đốn! Phải sửa cho phù hợp giá trị xã hội lành mạnh mới được!
Bao gồm cả đám nhân vật chính tam quan lệch lạc, tất cả đều phải chỉnh đốn lại!
"Sao lại là cái này nữa..." Đôi mắt hồ ly nheo lại, rõ ràng cực kỳ đau đầu với mấy bảng câu hỏi hành hạ người này.
Đang định phản đối thì một bàn tay đặt lên vai cậu ta.
Quay đầu lại, một gương mặt giả tạo đến cực điểm ghé sát vào.
Mùi nước hoa nồng đến mức khiến cậu ta suýt buồn nôn.
Thế mà đối phương còn giả vờ làm người tốt: "Đi làm bài đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/cac-linh-gac-cap-s-eu-yeu-toi-nhung-toi-la-trai-thang-ma&chuong=7]
Trình độ học vấn của cậu không cao, vừa hay để bạn học An giúp cậu bổ túc một chút, Tiểu Nguyên."
Đồ hồ ly ngốc.
"Ai cho anh gọi như vậy... cái gì mà học vấn tôi không cao, ít nhất tôi với anh cũng từng học đủ chương trình..."
Con dơi chết tiệt, không nói được câu nào hay!
Nguyên Phỉ Nghiễn nghiến răng cãi lại, cố gắng cứu vãn hình tượng trước mặt An Nhạc Tri.
"Dù chưa lấy được bằng tốt nghiệp... đúng không? Được rồi, câu này cậu nói nhiều lần lắm rồi. Khuyên thế nào cũng không nghe, lần này ngay cả lời của bạn học An mà cậu cũng định cãi à?"
Giáo sư Dạ học vấn cao, IQ còn cao hơn.
Đối phó một thanh niên bỏ học giữa chừng, quá dư sức.
Chuỗi lời nói như pháo liên thanh khiến Nguyên Phỉ Nghiễn nghẹn họng.
Uất ức muốn nói tiếp thì đã bị người của khoa đặc nhiệm gọi đi.
Nhiệm vụ cấp 3, khẩn cấp.
"Anh trai, em nhất định sẽ làm bảng khảo sát này thật nghiêm túc, anh nhớ chờ em quay lại nhé." Suy nghĩ một lát, hồ ly quyết định bỏ qua việc cãi nhau với con dơi, vòng qua bàn làm việc.
Vai bị xoay lại, thấy đối phương quá nghiêm túc, An Nhạc Tri đành đáp:
"À... được."
Hai người này còn chưa cãi xong mà?
"Chờ em trở lại!"
Nhận được câu trả lời chắc chắn, Nguyên Phỉ Nghiễn lập tức cười rạng rỡ, ôm bảng khảo sát rồi nhảy vọt lên lối cầu thang, lao đi cực nhanh.
Thân hình linh hoạt mạnh mẽ của một Lính gác cùng vòng eo săn chắc khiến nhân viên xung quanh không khỏi ngoái nhìn.
Dạ Lệ đẩy gọng kính, nhìn con hồ ly đang khoe mẽ như chim công xòe đuôi, ánh mắt lạnh xuống.
... Hồ ly còn chưa biết kết quả dữ liệu phù hợp, mà đã bắt đầu để ý tới Dẫn đường của họ rồi.
Quả nhiên độ phù hợp 100% giữa Lính gác và người Dẫn đường thật đáng sợ.
Hiện tại... mới chỉ có hai người.
"Làm việc cho tốt." Một ly Latte vòng qua vai đặt xuống bàn An Nhạc Tri.
Tranh chấp vừa rồi coi như kết thúc.
Đuổi hồ ly đi xong, con dơi thu tay lại, ánh mắt lướt qua một góc nào đó trên cổ, rồi thong thả rời đi.
... Hồ ly ngốc, vậy mà không phát hiện.
Bị chạm nhẹ vào cổ, An Nhạc Tri thấy hơi kỳ lạ, đưa tay sờ thử nhưng không phát hiện gì bất thường.
"Lạ thật, sao ai cũng xoay quanh cái Dẫn đường cấp B này vậy? Có quen biết à? Là họ hàng của giáo sư Dạ sao?"
"Chắc đi cửa sau vào. Dẫn đường cấp B của Tháp Trắng chỉ có mình cậu ta, trước giờ chưa từng nghe tới."
"Đúng đó, họp thì ngủ gật mà điện hạ cũng không phạt."
Trong phòng trà, vài nhân viên bên ngoài tụ lại bàn tán.
Bạch Duyệt đi ngang qua, liếc họ một cái khiến cả nhóm im bặt.
Không phải tất cả thành viên Tháp Trắng đều biết danh sách Lính gác hắc ám, càng không rõ lai lịch thật sự của vị Dẫn đường cấp B này.
Thôi, người không biết thì không có tội.
Loại dưa bở kích thích đến mức nguy hiểm này, đâu phải ai cũng đủ tư cách hóng.
Ơ mà... vừa nãy hai người kia suýt đánh nhau, không biết cậu nhóc giờ sao rồi?
Khoan đã... sau gáy cậu ta hình như...
Cô áp sát kính nhìn kỹ, dáng vẻ chẳng khác gì con chồn đang hóng chuyện.
... Có dấu hôn!
Ai làm?
Dùng năng lực à?
Giáo sư Dạ? Hay cậu hồ ly đẹp trai ban nãy? Hay người khác nữa?
Rốt cuộc là ai?
Phát hiện tin nóng mới, Bạch Duyệt kích động đến mức ngứa ngáy trong lòng.
Ai... cuối cùng cũng yên tĩnh.
An Nhạc Tri thở dài, tiếp tục làm việc.
Nhân viên tổng đài phụ trách tiếp nhận và điều phối cứu viện trong nội đô, gần giống đường dây 119, nhưng phần lớn xử lý các vụ rối loạn do tinh thần lực của Lính gác mất kiểm soát gây ra.
Công việc không khó. Mỗi khu đều có trạm an toàn, cậu chỉ cần ghi nhận thông tin rồi chuyển tuyến.
Quy trình điều phối cũng rất hoàn chỉnh.
Sau vài lần thực hành, mọi thứ đều khá suôn sẻ.
Nhưng lần này, An Nhạc Tri nhận được một cuộc gọi kỳ lạ.
"Xin hỏi ngài cần hỗ trợ gì? Tôi cần ghi lại tình hình hiện tại..." Cậu vừa nói vừa gõ bàn phím.
Nhưng đầu dây bên kia mãi không trả lời. Ngay khi cậu tưởng là cuộc gọi nhầm hoặc trò đùa...
Đối phương đột nhiên nói:
"Tôi yêu em!"
Cảm xúc mãnh liệt xuyên qua đường truyền khiến tai cậu hơi tê. Dường như người kia đang... cực kỳ căng thẳng.
Vì đây là kênh cầu cứu, An Nhạc Tri lập tức nghĩ tới khả năng đối phương đang gặp vấn đề tâm lý.
Có lẽ là một người cực kỳ thiếu thốn tình cảm? Cảm xúc cấp bách, giống như mang theo dấu hiệu bệnh lý.
Phải trấn an trước.
Hệ thống liên lạc của Tháp Trắng có chức năng lọc quấy rối, đa số cuộc gọi rác đều bị chặn.
Vì vậy cậu không thể tùy tiện cúp máy.
Cậu suy nghĩ rồi đáp: "Xin chào, thưa ngài... vui lòng cho tôi biết vị trí cụ thể, chúng tôi sẽ cử nhân viên chuyên môn tới..."
"Em có yêu tôi không?" Người kia kích động hỏi. Qua tai nghe truyền tới tiếng thở dốc và va chạm nặng nề, khiến An Nhạc Tri càng lo lắng.
Nghe giống bệnh nhân tâm thần.
Có thể đây là một kiểu cầu cứu biến tướng?
"... Vâng, tôi cũng... yêu... ngài?" Cuối cùng An Nhạc Tri chọn cách thuận theo cảm xúc đối phương.
Không thể bỏ lỡ bất kỳ cơ hội cứu người nào.
"Vậy em làm vợ tôi được không?"
Câu này phải trả lời sao đây... người này thật sự có vấn đề à?
"... Thưa ngài, chỉ người vợ hợp pháp mới có thể trở thành bạn đời của ngài." Cậu cố giải thích.
"Em chính là vợ tôi." Người kia vội vàng nói.
"Tôi biết em thích tôi, em vừa tỏ tình với tôi mà."
"Bụng vợ mềm lắm."
"Tinh thần thể của em trông như thế nào?"
"Vợ có thể cho tôi xx không?"
Chủ đề càng lúc càng lệch sang nội dung nhạy cảm. An Nhạc Tri lập tức tắt liên lạc, thao tác cực nhanh kéo đen và xóa số.
Giây sau lại hối hận vì không lưu bản ghi âm làm bằng chứng tố cáo quấy rối.
... Xác định rồi, đây thuần túy là một tên biến thái!
Da gà nổi hết lên!
"Tít tít ~ tít tít ~"
Chuông lại vang lên. Đang định thu thập chứng cứ thì phát hiện là cuộc gọi từ vòng tay của Quan Kỳ.
Đều tại cái tên biến thái đầu óc lệch lạc kia, làm cậu tức đến hồ đồ!
Sao trong xã hội lại có loại người bại hoại như vậy chứ!
Đúng là khốn nạn!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận