Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 39 / 270  ·  14.4%

Đổi sang bộ quần áo khác cậu vừa ngồi xuống thì thấy Ô Hành cúi đầu, tay túng chạm vào thứ gì đó.

Lớp băng vải quấn quanh cánh đã thấm một màu đỏ mờ. An Nhạc Tri nhanh tay lại, ngăn hành động như đang thức cắn vào vết thương của phương.

"Đừng nhúc nhích, vết thương lại máu..." Mái tóc xoăn rối cọ vào cổ tay cậu. An Tri đưa tay nâng cằm Ô buộc hắn ngẩng đầu lên.

Gương mặt tái nhợt vì nhiều sống trong không gian kín, khi thấy ánh mặt trời, giờ ửng lên một sắc đỏ bất Ở chóp mũi còn đọng một máu nhỏ. Hắn cúi né tránh ánh nhìn, khi nhìn ai thì trông lại có đáng thương khó tả.

An Nhạc Tri khựng lại, có là cậu hiểu lầm rồi, ngượng ngùng buông tay.

"Anh chảy máu mũi à?"

Nóng trong người sao?

"... Không... Không sao đâu, lỡ phải thôi." Ô Hành khẽ chóp mũi, giọng trầm xuống.

Hắn quay đầu nghiêng người, tránh mắt của cậu.

Kỳ lạ thật, vẫn còn khó sao?

An Nhạc Tri cảm thấy khó

Cậu luôn thấy vị thiếu gia tước này dường như mang cảm giác u uất, suy nghĩ hẳn người bình thường.

Thật khó đoán.

Bộ quần áo mới có chất mịn và nhẹ, có lẽ loại tơ dệt cao cấp, hơi lớp vải mềm bên trong đồng của đội đặc nhiệm.

Phủ Bá tước vốn không thiếu quần áo chuẩn bị cho Hành phần lớn đều là loại cấp, giảm ma sát trên da, hạn chế kích thích thần kinh.

An Nhạc Tri phủi tay áo, lại lần trước cũng vải mềm thế này, tiếc là giật đứt hai chiếc cúc, cổ cũng biến dạng.

Quần áo tốt lại không chịu cách mặc bừa bãi.

Lần này xem như được "thơm

"Thưa ngài, để tôi mang số này đi giặt." Quản gia cửa bước vào, thu lại bộ áo ướt của An Nhạc Tri.

"Cảm ơn chú. Ngoài ra, làm chú chuẩn bị giúp tôi ít đồ ăn, có thể là ngọt hoặc món chính, mỗi thứ ít, được chứ?" Nghĩ một lúc, Nhạc Tri chủ động thêm đồ ăn.

"Tất nhiên rồi." Quản gia hơi nghĩ, rồi gật đầu tỏ đã hiểu.

Hiệu suất làm việc của ông cao. Chẳng mấy chốc, một đẩy ba tầng được đưa tới, đầy các món ăn đủ màu sau đó ông mỉm cười lui ngoài.

"Trước đây anh toàn uống dịch dưỡng thôi à? Thử cái xem?"

Theo lời quản gia, vị thiếu này chỉ ăn những thứ chính tay ông chuẩn bị. Các có mùi vị khác thường khiến buồn nôn. Dù cố ép mình cuối cùng cũng sẽ ra.

An Nhạc Tri không tin hoàn quyết định tự mình thử

Nếu có thể ăn kẹo ngọt chứng tỏ hắn không bài vị ngọt.

Vậy bắt đầu từ đồ ngọt

Cậu múc một muỗng pudding caramel, người đút cho hắn.

Ô Hành lau sạch vết máu mặt, nhắm mắt lại, thử miệng, nuốt lấy phần thức ăn đưa tới.

Pudding mềm mịn, theo vị ngọt xuống cổ họng.

Hắn nhíu mày chịu đựng vài Không buồn nôn.

"Vậy tự anh thử xem?"

An Nhạc Tri xoay cổ tay, muỗng cho hắn.

"..."

Ô Hành im lặng, ánh mắt do dự. Hắn chậm rãi lấy, tay cứng đờ cầm muỗng, chén nhỏ được đẩy tới gần.

Cổ họng khẽ nuốt. Cảm giác cồn cào nhưng mỗi lần ép mình ăn lại trào lên giác buồn nôn và vị chua cổ họng, như sắp dâng ngược

An Nhạc Tri lập tức rút khỏi tay hắn, đẩy khay ăn sang bên, đồng thời mở chắn tinh thần để làm dịu

"Được rồi, không thử nữa. Tôi cho anh là được."

Cậu nắm chặt cổ tay lạnh lòng bàn tay đè sự rẩy xuống. Sau vài nhịp thở hắn dần bình tĩnh lại.

"... Xin lỗi." Tim đập loạn suýt nữa lại mất kiểm Ô Hành chợt chán ghét bản vì sự bất lực ấy, sợ đối phương sẽ thất vọng.

"Không cần xin lỗi, phải từ thôi. Còn bao nhiêu việc Làm tiếp đi..."

An Nhạc Tri ngồi lại sang bên.

Không biết mưa ngoài kia đã bao lâu. Căn phòng kín có cửa sổ, quạt thông gió quay đều.

Cậu tùy ý lấy vài miếng vừa ăn vừa lặng lẽ vị thiếu gia Bá tước cúi làm việc.

Tiếng nhai khẽ vang lên, hòa âm thanh bút chì ma trên giấy.

"Tiểu Phong..." Ngòi bút của Ô khựng lại.

"Hửm?"

"Thích em..."

"..."

"Thích..."

"Anh thích em..."

"Được rồi, dừng lại. Tôi biết ăn đi."

Người bệnh cần được quan tâm.

Vì phục vụ nhân dân... Vì vụ nhân dân...

Cậu tự nhủ, hắn đã như rồi, nhường một chút cũng sao.

Ban đầu cậu định giả vờ nghe thấy, nhưng tính chất lặp lại" của đối phương quá ràng, đành quen tay che miệng lại, tiếp tục đưa nĩa đút miếng.

Lần này không có biểu hiện chịu.

Vị thiếu gia bá tước dần với việc há miệng nuốt động tác ngày càng thuần thục.

An Nhạc Tri chống cằm, nghiêng nhìn.

... Cũng biết hưởng thụ đấy.

Vì tình trạng bệnh và tính công việc, Ô Hành không được Tháp Trắng tiếp nhận lâu Tuy vậy, theo lời quản gia, định kỳ tới đó để làm nghiệm và điều trị thuốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/cac-linh-gac-cap-s-eu-yeu-toi-nhung-toi-la-trai-thang-ma&chuong=39]

Dù giáo sư Dạ đã nâng vắc xin cứu trợ tạm dành cho tinh thần lực của gác lên phiên bản B3, hiệu ức chế tình trạng rối loạn Ô Hành vẫn rất chế.

Kéo dài đến cuối cùng, khi thần lực rối loạn vượt khả năng chịu đựng của cơ thường sẽ bùng phát dữ dội, dẫn tới tử vong.

Chặn không bằng khai thông.

Thuốc chỉ có tác dụng kìm không giải quyết tận gốc.

Tinh thần lực sống động không so với dung dịch lạnh trong ống nghiệm.

An Nhạc Tri đổi nĩa, tự mình một miếng trái cây, miệng nói:

"Lát nữa tôi sẽ về. Trước đi, tôi sẽ an ủi một lần cho anh, tốt nhất thiết lập một liên kết tinh ngắn hạn. Tinh thần lực của quá hỗn loạn..."

Trước đây tình trạng của Ô đều do bộ chỉ huy trách. Nếu bây giờ hắn có tiếp nhận sự trấn an của thì không cần phiền phức như nữa.

Đã ở đây rồi, tiện tay trợ cũng không sao.

An Nhạc Tri xem dự báo tiết, tuần tới còn nhiều mưa. Công việc ở Tháp Trắng dễ sắp xếp, không phải lúc cậu cũng kịp ngăn cơn phát của Ô Hành.

Liên kết tinh thần ngắn hạn thể để lại lớp chắn thần của cậu bên cạnh hắn một khoảng thời gian, giúp kiểm cảm xúc hiệu quả.

"Khụ khụ... Em... thật sự... đồng Ô Hành đột nhiên bị ho đến đỏ bừng mặt, không tin nổi hỏi lại.

An Nhạc Tri nheo mắt, không hắn kích động điều gì: ý mà, có gì đâu?"

"... Tôi... Tôi cũng đồng ý!"

...?

...

Ngoài lề:

Quan hệ chính thống giữa Lính và người Dẫn đường giai đoạn:

Thứ nhất, lập khế ước ghép kiểu như: "Em có đồng trở thành người Dẫn đường độc của anh không?"

Thứ hai, xác nhận quan hệ đương / bày tỏ tình ví dụ: "Em có đồng ý lập liên kết tinh thần với không?"

Thứ ba, xác nhận duy nhất đời / cầu hôn, chẳng "Anh muốn cùng em thiết lập kết trọn đời!"

Thẳng nam ra tay lúc nhẹ nặng.

Những quy ước ai cũng ngầm này hầu như không ai tình giải thích, cho nên... Tuy Tri học không ít kiến thức bản, nhưng những điều "chính thức" không hề hay biết.

Quạ đen: (đỏ mặt) ... Tôi ý! Tôi cũng yêu em!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận