Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Các Lính Gác Cấp S Đều Yêu Tôi? Nhưng Tôi Là Trai Thẳng Mà!

Chương 16

Ngày cập nhật : 2026-03-05 19:08:28

"Điện hạ, lần này phản quân nhắm thẳng về phía khu chỉ huy. Dữ liệu vẫn còn nguyên, tài liệu mật được bảo toàn đầy đủ, chưa phát hiện dấu hiệu bị virus tấn công."


Katz bước tới báo cáo kết quả kiểm tra tình hình thực tế.


Kết quả an toàn ấy vẫn không khiến ánh mắt Tống Trì dịu lại.


"... Tăng cường theo dõi và bảo vệ cậu ấy, đồng thời tiến hành tổng rà soát, dọn sạch phản quân trong toàn bộ phạm vi đế đô."


Cái "cậu ấy" này, Katz hiểu rõ là đang chỉ ai.


"Ngài lo rằng trong Tháp Trắng vẫn còn nội gián, tin tức về An chỉ huy đã bị lộ sao?"


Phía phản quân luôn kiêng dè Tháp Trắng, âm mưu phá hoại sự ổn định của đế quốc. Việc bắn chết chỉ huy chỉ là một mắt xích trong kế hoạch của chúng, còn thả Lính gác hắc ám chạy nhằm gây hỗn loạn trong lãnh thổ đế quốc mới là mục tiêu chính.


Tên gián điệp bị bắt đã bị thẩm vấn một lần, đối phương chỉ nhận tội kế hoạch phối hợp trong ngoài, nhưng thề sống chết phủ nhận việc còn đồng phạm khác.


Nếu tin tức về An Nhạc Tri rơi vào tay chúng, dù là giết chết, đem đi thí nghiệm, hay lợi dụng, dựa vào mức độ phù hợp đạt tới 100% để khống chế những Lính gác hắc ám mang thân phận quan trọng của đế quốc...


Đều là kết quả họ tuyệt đối không muốn thấy.


Katz nêu ra vấn đề tiếp theo: "Nhưng nếu muốn dựa vào An chỉ huy để thu phục những Lính gác kia, chắc chắn sẽ để lại sơ hở cho phản quân."


"Nếu đội đặc nhiệm đến một Dẫn đường cũng không bảo vệ nổi, thì cũng không cần tiếp tục ở Tháp Trắng ăn lương nữa."


"Vâng."


Nghĩ cũng phải, năng lực cặp song sinh kia không tệ, bảo vệ một Dẫn đường cấp B vẫn dư sức.


Huống hồ, Dẫn đường ấy là An Nhạc Tri.


...


Đồ đạc trong văn phòng vẫn cần làm quen. An Nhạc Tri nhặt lại từ đống đổ nát vài món đồ ít ỏi từng đặt ở bàn làm việc của mình, mang tới sắp xếp lại cho quen tay.


"Nhạc Tri, cậu không biết đâu, làm tôi sợ muốn chết... May mà cậu không sao."


Khung trò chuyện bật lên, Quan Kỳ vừa khoa tay múa chân vừa miêu tả sự hoảng loạn của mình lúc đó.


"Còn nữa, trước đây cậu quen giáo sư Dạ à? Tối qua nghe tôi nói cậu mất tích, ngài ấy bảo biết cậu ở đâu rồi vội vàng rời đi..."


Giọng điệu rõ ràng mang theo ý tò mò hóng chuyện. Quan Kỳ chớp mắt, muốn moi được chút tin giật gân từ bạn cùng phòng.


"Lần trước nhờ ngài ấy nộp tài liệu giúp nên quen."


Theo hướng dẫn mà vị chỉ huy quá cố để lại, An Nhạc Tri tìm thông tin nhân viên canh giữ hiện tại trong Cục Thu Dung, cùng các đơn xin hỗ trợ trấn an tinh thần từ nhiều nơi.


Cậu ngồi xuống bàn bắt đầu xem.


"Chỉ vậy thôi à? Nhưng tôi thấy... ngài ấy quan tâm cậu lắm..." Giác quan thứ sáu của Quan Kỳ tuyệt đối không sai.


Quan Kỳ không tin.


Dù vụ mất tích chỉ là hiểu lầm, khi cậu ta thay bạn cùng phòng nộp đơn xin hoãn kiểm tra độ phù hợp trong hệ thống giáo vụ, lại phát hiện đơn đã được phê duyệt, mà người ký duyệt chính là giáo sư Dạ.


Điều này có nghĩa là gì~~


Nghe vậy, An Nhạc Tri ngẩng đầu suy nghĩ kỹ.


Quan hệ giữa cậu và giáo sư Dạ thực sự ít đến đáng thương, tổng cộng chỉ gặp... hai lần.


"Thật sự không có gì..." Dù đối phương từng xuất hiện ở nhà Ô Hành để cứu cậu, chuyện đó vẫn khiến cậu khá bất ngờ.


... Có lẽ người kia rất rảnh.


"Cốc cốc."


Cửa phòng mở rộng, dưới ánh nắng vàng buổi sáng, một bóng người ngược sáng đứng tựa khung cửa gõ nhẹ.


An Nhạc Tri ngẩng đầu nhìn.


Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới.


"Bạn học An, chúc mừng nhé. Nghe Katz nói em được thăng chức?"


"Nhạc Tri, tôi còn việc, nói sau nha." Quan Kỳ lập tức nhận ra người tới, ánh mắt hóng chuyện gần như tràn ra ngoài.


Sau chuyện tối qua, dường như cậu ta cũng nhận ra bạn cùng phòng đang làm công việc bí mật nào đó, kiểu như hiệp nghị bảo mật của Tháp Trắng...


Người bạn cùng phòng hiểu chuyện nhanh chóng cúp máy, từ chối làm bóng đèn từ xa.


Liên lạc bị cắt ngay lập tức, không cho An Nhạc Tri kịp phản ứng.


"Anh ơi, em về rồi!"


Trong chớp mắt, một bóng áo đen khác lao vào, lúc qua cửa còn va phải Dạ Lệ, giống hệt oan gia ngõ hẹp, nhìn nhau là khó chịu.


"Sao anh lại ở đây?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/cac-linh-gac-cap-s-eu-yeu-toi-nhung-toi-la-trai-thang-ma&chuong=16]

Lại trốn việc à?"


Dạ Lệ nghiêng người tránh tiếp xúc với "con hồ ly", chỉnh lại kính, nụ cười trên mặt vẫn không đổi: "Tôi đến thăm chỉ huy, tiện thể chúc mừng học sinh của mình thăng cấp vượt bậc."


"Thăng cái gì? Nghe chẳng hiểu, tránh ra coi."


"Vướng quá, anh chắn hết đường nhìn anh trai rồi!"


Nguyên Phỉ Nghiễn ghét nhất dáng vẻ giáo sư giả vờ nhã nhặn của Dạ Lệ, ngoài cười nhưng ánh mắt lạnh lẽo.


Từ đầu hai người đã không ưa nhau.


Đúng kiểu học giả và quân nhân, luôn đối đầu gay gắt.


Dạ Lệ thích dùng kiến thức để đả kích lòng tự trọng của thanh niên trẻ: "Tiểu Nguyên, cần tôi dạy bù môn ngôn ngữ không?"


"Không cần." Làm bộ làm tịch.


Nguyên Phỉ Nghiễn tức đến nhe răng, nhưng vốn từ nghèo nàn, cãi không lại, chỉ đành quay đầu mặc kệ.


Cậu ta lao tới chỗ An Nhạc Tri, mở tờ giấy được gấp cẩn thận trong túi, ánh mắt đầy mong chờ đưa lên.


"Anh ơi~~ bài anh giao em làm xong hết rồi, giờ anh có rảnh nói chuyện với em không?"


Tài liệu trong tay bị che mất, An Nhạc Tri suýt quên chuyện này, ban đầu cậu chỉ giao bài để đánh lạc hướng đối phương.


Tờ giấy được giữ rất cẩn thận, dù nếp gấp hơi sâu nhưng mép giấy còn chưa nhăn.


Chữ viết trên đó như gà bò, xiêu vẹo khó đọc, nhưng từng nét đều nhìn ra sự nghiêm túc.


Chỉ là đáp án... chẳng liên quan gì tới đề bài.


Khi An Nhạc Tri đang nghiêm túc xem bài giải của Nguyên Phỉ Nghiễn, ngoài cửa lại lướt qua một bóng người, kèm theo mùi máu tanh nhàn nhạt.


Là "tiểu người sói".


"Anh, anh chịu phạt xong rồi à?" Nguyên Phỉ Nghiễn khịt mũi quay đầu, như đã quen.


"Ừ."


"Theo lệnh điện hạ, tôi và Phỉ Nghiễn được điều tới hỗ trợ toàn lực công việc của ngài." Sắc mặt Nguyên Dã Minh bình thản, đứng ngay ngắn báo cáo.


Đó chính là mục đích họ tới văn phòng.


Bên cạnh, Dạ Lệ "tốt bụng" hỏi: "Vết thương của cậu có vẻ khá nặng, cần tôi bôi thuốc giúp không?"


"Không cần."


Dạ Lệ khẽ tặc lưỡi, có lẽ thấy khiêu khích một khuôn mặt lạnh tanh chẳng có phản ứng nên mất hứng, nhún vai đứng xem, nhưng vẫn không rời đi.


"Bị phạt?" Lúc này An Nhạc Tri mới lên tiếng.


"Anh ấy phạm lỗi, đương nhiên phải chịu phạt." Nguyên Phỉ Nghiễn dựa vào bàn, nghiêng mắt nhìn An Nhạc Tri, vừa giải thích vừa đếm tội trên đầu ngón tay: "Bị Ngỗi Huyền lừa đi, bỏ nhiệm vụ, tự ý rời vị trí, còn bỏ lại anh, gây ảnh hưởng nghiêm trọng."


"Katz nói sao nhỉ... nhiều tội gộp lại xử phạt, 50 roi."


"50 roi?" Như vậy quá mức rồi... sẽ đánh chết người mất.


Hơn nữa, hóa ra nhóc Nguyên Phỉ Nghiễn này vẫn có thể gọi "anh" bằng giọng bình thường...


Suy nghĩ hơi rối, An Nhạc Tri đứng dậy đi xem lưng Nguyên Dã Minh.


Tiểu người sói có năng lực mạnh, dù trừng phạt thì cảnh cáo là đủ, đánh thành thế này cũng quá đáng...


Mặt sau bộ đồ tác chiến màu đen đã rách nát, thấm máu ướt sũng.


"Không sao đâu anh, vết thương kiểu này tụi em quen rồi." Nguyên Phỉ Nghiễn hoàn toàn không căng thẳng, ngồi bên bàn như chuyện thường ngày.


Nhưng An Nhạc Tri chưa từng xem đó là chuyện thường.


Không lâu trước tiểu người sói còn hộ tống cậu an toàn trở về, bản thân cậu không hề bị thương, ngược lại người ra sức lại bị phạt, trong lòng cậu không khỏi áy náy.


Máu dính vào vải khiến khó nhìn rõ. Chưa kịp kiểm tra kỹ đã nghe một tiếng ho nhẹ.


Âm thanh chấn động làm vết thương rỉ máu thêm.


"Đau lắm sao?"


"Không sao... tôi có lỗi." Nguyên Dã Minh ho nhẹ lắc đầu.


Thấy eo lưng hắn hơi cong xuống vì đau, An Nhạc Tri nói: "Ở đây có hộp y tế, cậu ngồi trước đi."


"Bôi thuốc trước, rồi đến phòng y tế điều trị đàng hoàng."


Nói rồi cậu làm theo hướng dẫn đi tìm hộp thuốc, bóng người bận rộn khắp văn phòng.


Nguyên Phỉ Nghiễn nghiêng đầu nhìn, trao đổi ánh mắt với anh trai, rồi cả Dạ Lệ đứng xem bên cạnh cũng nhìn nhau một cái, mới chần chừ nói: "Anh ơi... thật sự không cần đâu..."


"Sao lại không cần? Cậu ấy bị thương."


An Nhạc Tri không thể hiểu nổi thái độ xem nhẹ bản thân của họ.


Cậu lấy hộp y tế trong tủ ra, đặt mạnh xuống.


... Sinh mệnh rất mong manh, được sống đã là chuyện khó khăn.


Một lần thiên tai, một trận cúm, một sinh mạng đang sống có thể biến mất bất cứ lúc nào.


Không lâu trước, cậu vừa tận mắt chứng kiến chỉ huy qua đời. Ai biết được khi nào đến lượt mình?


Giống như... Cậu chưa từng nghĩ tới việc mình mang theo đầy hy vọng đi nhận nhiệm vụ, ngay ngày sắp thực hiện ước nguyện, lại bị một chiếc xe tải nghiền nát.


Bình Luận

0 Thảo luận