Sáng / Tối
Một màn khó đỡ kia lại hiện lên rõ ràng trong đầu.
An Nhạc Tri giật mình, chợt hoàn hồn, lúc này mới nhận ra khoảng cách giữa hai người gần đến mức không ổn.
"Không có việc gì, em đi trước, không làm ngài phiền nữa." Đột nhiên lùi về sau, cậu mới nhận ra có gì đó không đúng.
Lúc đó trời tối như vậy, cậu... hình như chỉ nhìn thấy mỗi chân thôi!
Thật sự!
Mà khoan đã, tại sao cậu lại nhớ tới mấy chuyện đó chứ!
Đây là cách chào hỏi đặc biệt của thế giới này sao?
Mang theo chút may mắn vì vừa thoát khỏi nguy hiểm mà bản thân còn chưa hiểu rõ, lần này An Nhạc Tri còn chưa kịp truyền bá "bài học giá trị sống" của mình, đã quay đầu chạy thẳng.
"Tạm biệt." Dạ Lệ không ngăn lại, đứng trong văn phòng, khóe môi khẽ cong lên. Đôi mắt đen phản chiếu bóng dáng Dẫn đường đang vội vã rời đi.
...
Sau khi ký thỏa thuận bảo mật của Tháp Trắng, mọi chuyện liên quan đến Tháp Trắng, dù có gia nhập hay không An Nhạc Tri cũng không được phép tiết lộ nửa lời.
Coi như chưa từng quen biết.
Lại còn gặp lại lần hai nữa chứ, chuyện xấu hổ thế này, cậu tuyệt đối không muốn xảy ra lần ba!
Không bao giờ gặp lại!
Một hơi chạy xuống lầu, An Nhạc Tri nhanh chóng rời khỏi tòa Phòng Chính Giáo.
Bóng người vừa khuất dưới lầu, Dạ Lệ thu lại nụ cười, nhướng mày nhìn bàn tay mình.
Hắn có chút ngạc nhiên vì đối phương lại có thể chủ động cắt đứt năng lực của hắn.
Ngón tay chạm lên màn hình máy tính, con số tương thích sáng rực, mức độ phù hợp tinh thần đạt 100%, khiến người ta không thể làm ngơ.
... Nhất định sẽ còn gặp lại.
Tháp Trắng sẽ không bỏ qua một Dẫn đường như vậy.
Những Lính gác như bọn họ, càng không thể bỏ lỡ.
Chỉ là sói nhiều mà thịt thì ít.
Một người Dẫn đường, sao mà đủ chia?
May mà hiện tại tin tức này chỉ có hắn và một người khác biết.
Ánh mắt lóe lên, Dạ Lệ đứng dậy bước vào phòng thay đồ. Không lâu sau, một con dơi đen bay ra khỏi ô cửa sổ văn phòng đang hé mở...
Trên đường trở về, trời bắt đầu mưa.
Ban đầu chỉ lất phất, rồi đột nhiên đổ xuống như trút nước.
Bất đắc dĩ, An Nhạc Tri chạy vào trú trong một đình nghỉ giữa vườn.
Trời hơi lạnh. Nhìn từng nhóm người cầm ô đi ngang qua, cậu ngoan ngoãn ngồi trong đình tránh mưa.
Ở thế giới này, cậu vẫn là trẻ mồ côi, chẳng khác gì trước kia.
Có thể sống tiếp đã là rất tốt rồi.
Chỉ không biết cái hệ thống lừa đảo kia rốt cuộc còn quay lại hay không!
Đang buồn bực suy nghĩ, trên trời bỗng xẹt qua một bóng đen. Nó bay được nửa đường thì vòng lại, xuyên qua màn mưa, lao thẳng về phía đình.
Một cục đen sì rơi xuống cạnh chân, còn dính máu, khiến An Nhạc Tri giật mình.
Nhìn kỹ mới thấy... ướt sũng, à không, là một con quạ đen bị thương ở cánh.
Đôi mắt đỏ như máu của nó đang nhìn chằm chằm vào cậu.
Không hiểu sao, An Nhạc Tri lại cảm nhận được một chút cầu xin trong ánh mắt ấy.
Cậu ngồi xổm xuống, nghiêng đầu suy nghĩ.
Được rồi...
Bảo vệ động vật nhỏ, xây dựng mối quan hệ hài hòa giữa con người và thiên nhiên, chẳng phải là việc một thanh niên có lý tưởng nên làm sao!
Mưa dần ngớt, An Nhạc Tri ôm con quạ bị thương trở về ký túc xá.
Quan Kỳ cũng bị dọa đứng hình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/cac-linh-gac-cap-s-eu-yeu-toi-nhung-toi-la-trai-thang-ma&chuong=3]
Ban đầu còn tưởng đây là tinh thần thể của một Lính gác nào đó ở học viện bên cạnh biến thành, nhưng nhìn hồi lâu vẫn không xác định được.
Sau đó Quan Kỳ đề nghị An Nhạc Tri thử hỏi vườn thú gần trường xem, biết đâu con vật đen sì này chạy trốn từ đó ra.
An Nhạc Tri định ngày mai đi hỏi, tiện thể tìm cho con quạ một nơi tiếp nhận thích hợp.
Nhưng trước mắt phải xử lý vết thương đã.
Ở thế giới cũ, An Nhạc Tri từng làm thêm công việc chăm sóc động vật, nên việc băng bó cơ bản vẫn biết.
Con quạ lớn được đặt lên bàn, im lặng mở to đôi mắt đỏ thẫm, từ đầu đến cuối đều nhìn chằm chằm người trước mặt.
Sau khi lau sạch nước mưa, bộ lông đen ánh lên sắc tím xanh nhàn nhạt, trông vô cùng đẹp mắt.
Vuốt nhẹ lớp lông, An Nhạc Tri lấy hộp cơm ra, thử cho nó ăn.
Thói quen ăn sâu trong người, hễ nhặt được động vật nhỏ là muốn cho ăn trước.
Cậu nhớ quạ thường ăn thịt thối, vậy thịt băm trong cơm cà tím chắc cũng ăn được nhỉ?
Cậu múc một thìa thịt băm đưa tới. Không biết có phải ảo giác không, nhưng An Nhạc Tri cảm thấy đồng tử bất động của con quạ dường như co lại một chút.
Rất nhanh, con quạ mở mỏ ăn hết đồ ăn, thậm chí còn phát ra âm rung khe khẽ từ cổ họng.
Hình như là... vui vẻ?
Đáng tiếc thời gian làm thêm trước kia quá ngắn, An Nhạc Tri không hiểu được nó đang biểu đạt điều gì.
Nhưng cậu vẫn đưa tay thử chạm vào đầu nó.
Chim chóc... chắc cũng giống mèo với chó, thích được vuốt ve nhỉ.
"Hình như nó rất thích cậu." Quan Kỳ nhìn chằm chằm con quạ, vẫn thấy đáng nghi.
Rốt cuộc có phải tinh thần thể không vậy?
Nếu đúng thì radar dò quét trong khu học viện phải báo động rồi chứ! Hơn nữa nhìn còn hung dữ như vậy.
Thật không hiểu sao bạn cùng phòng của mình lại dám trực tiếp sờ vào.
Bản năng sợ hãi thú săn mồi khiến Quan Kỳ ôm tai trốn thật xa.
"Nhưng mà Nhạc Tri, cái bài khảo sát này của cậu là gì vậy? Trong chương trình học của tôi đâu có phần này?" Quan Kỳ bỏ qua nghi ngờ về con quạ, vừa lướt máy tính bảng vừa cau mày.
Giá trị cốt lõi xã hội? Từ chối cờ bạc, ma túy?
Mấy thứ này thì liên quan gì đến chuyên ngành của họ chứ?
Còn cái mục "làm sao chống lại cám dỗ" nữa, bấm vào rồi mới phát hiện toàn dạy cách... không bị cám dỗ! Ngay cả quá trình "chống lại" cũng không cho xem!
Đây chẳng phải là lừa người sao!
"Chỉ là... khảo sát xã hội thôi."
An Nhạc Tri chớp mắt, mặt không đỏ tim không đập nói dối.
... Chủ yếu là vì cậu cảm thấy người bạn cùng phòng này tư tưởng hơi lệch lạc, suốt ngày nghĩ mấy chuyện nhạy cảm.
Thanh niên thời đại mới sao ngày nào cũng nghĩ mấy thứ linh tinh như vậy được!
Nhất định phải âm thầm uốn nắn lại.
Không thể để cậu ấy lạc lối!
Trời dần tối, ký túc xá tắt đèn.
An Nhạc Tri tìm một chiếc thùng giấy cho con quạ ngủ. Nhưng sau khi rửa mặt leo lên giường, con chim đen kia lại lén lút chui vào trong chăn của cậu.
Đuôi vểnh cao.
An Nhạc Tri ôm nó xuống đặt lại, vừa nằm xuống chưa lâu thì một cục đen lại lặng lẽ ngồi xổm trên đỉnh đầu cậu.
Lặp đi lặp lại mấy lần, cậu bị làm phiền đến mất kiên nhẫn, cuối cùng mặc kệ luôn.
"Đừng cào trúng anh đấy." Nếu là động vật được bảo vệ thì cậu còn phải bồi thường tiền.
Dặn xong, cũng không biết nó có hiểu hay không, cậu kéo chăn lên chuẩn bị ngủ.
Chỉ là đêm nay định sẵn không yên ổn.
Con quạ thì ngoan, nhưng cái hệ thống, thứ đáng lẽ nên xuất hiện sớm hoặc muộn lại đột ngột nhảy ra.
"Đinh" một tiếng vang lên, trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh nghe đặc biệt rợn người.
[Ký chủ, tui về rồi!]
"À, chào mừng."
Bị dọa suýt bật dậy, thời điểm âm phủ gì thế này.
An Nhạc Tri ngáp một cái, kéo chăn nhìn con quạ đang nằm trên bụng mình, cố gắng tỉnh táo.
"Giờ có thể nói rõ về cuốn sách này chưa?"
Hệ thống kéo cậu tới đây rồi lại biến mất vội vàng, cậu chỉ biết mình là nhân vật quần chúng hạng A.
[Nói ra thì toàn nước mắt!] Hệ thống kích động đến mức như đang lau nước mũi than khóc.
[Là thế này, đây là một tiểu thuyết kiểu "chợ hoa", tức thể loại nhiều tuyến tình cảm, một nhân vật trung tâm có nhiều đối tượng yêu đương. Trong truyện có 10 nhân vật công chính. Ban đầu mọi thứ vẫn bình thường, nhưng ký chủ tiền nhiệm của tui, cũng chính là nhân vật thụ chính sau khi biết mình phải đối mặt với ##&& thì bỏ chạy luôn, hoảng quá nén nhảy sang hệ thống truyện thanh thủy văn.]
[Nhưng thế giới này vẫn phải vận hành. Không có Dẫn đường chính trấn an, tinh thần lực của họ bắt đầu sụp đổ và bạo loạn, thế giới cũng theo đó mà sụp đổ.]
Nghe mơ mơ màng màng, An Nhạc Tri chỉ bắt được bốn chữ "thế giới hủy diệt".
"Cho nên... Mày tìm tới tao?"
[Đúng vậy! Tui bị hại thảm luôn, ba ngày ba đêm không ngủ, chạy qua mấy chục thế giới tìm người... khụ, là ân nhân! Và cuối cùng tìm được cậu đây!]
Đáng tiếc xuyên không quá gấp, nhân vật thụ chính lại mang cả thân thể rời đi, nên hệ thống chỉ có thể chọn cho ký chủ mới một thân phận phù hợp.
Tuy chỉ là vai phụ qua đường, nhưng dưới sự trợ giúp của hệ thống vĩ đại, vẫn có thể tỏa sáng!
"Hệ thống... cũng cần ngủ à?" An Nhạc Tri mơ màng hỏi.
Cậu thật sự buồn ngủ muốn chết.
[Không phải trọng điểm! Ký chủ, nghe tui nói tiếp đây!]
[Lính gác hắc ám có tinh thần lực quá mạnh nên rất dễ phát triển khuynh hướng chống đối xã hội. Đây cũng là lý do Tháp Trắng phải giám sát họ. Họ rất giỏi ngụy trang, đa số đều là kiểu nguy hiểm: biến thái, ám ảnh cực đoan, điên loạn, thậm chí là sát nhân!]
[Khi thay thế vai thụ chính đi trấn an tinh thần lực đang mất kiểm soát của họ, ký chủ nhất định phải cẩn thận. Đồng thời cũng phải đảm bảo họ không còn gây nguy hiểm cho xã hội. Tóm lại, nhiệm vụ gian khổ này... trông cậy vào ký chủ! Từ giờ cậu chính là biểu tượng của anh hùng!]
"Ý là... Tôi phải bắt họ tống vào tù sao?" Biến thái, điên loạn... sát nhân?
Nghe đáng sợ thật.
Đưa thẳng vào nhà giam chẳng phải xong rồi sao?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận