Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Các Lính Gác Cấp S Đều Yêu Tôi? Nhưng Tôi Là Trai Thẳng Mà!

Chương 35

Ngày cập nhật : 2026-03-30 10:53:32

Có lẽ nước mắt đã khô cạn từ lâu, ông chỉ còn như một cỗ máy, hết lần này đến lần khác lật xem ảnh của vợ, nhớ lại chuyện cũ, tự dối lòng rằng người ấy chưa từng rời xa.


Hệ thống phun sương trong phòng khởi động, những tia dung dịch li ti bắn ra, rơi xuống quyển album.


Từng giọt, từng giọt, tụ lại thành màn hơi nước mỏng.


Ô Kiến Vân nhìn những đầu ngón tay mình khẽ run, bị những vệt nước ấy kéo thẳng về hiện thực.


Ông bắt đầu sợ mưa.


"Đó là một đêm mưa xối xả... tôi từ căn hầm rượu bừa bộn ôm cô ấy ra... ôm thi thể của cô ấy."


Ông cố đè nén ký ức, chặn lại những hình ảnh liên tục trào lên. Những cảm giác ẩm ướt, hỗn loạn và đau đớn ấy vẫn như giòi bám vào xương, quấn chặt lấy phần sâu nhất trong tâm hồn ông.


Tinh thần lực vốn đã suy kiệt bắt đầu rối loạn, làm không gian xung quanh chấn động nhẹ. Tinh thần lực của ông kết tụ thành những mảng lông quạ đen đặc, rơi lả tả khắp sàn trong chớp mắt.


Trong tình trạng gần như khô cạn mà vẫn cưỡng ép vận dụng, chẳng khác nào tự hủy hoại bản thân.


An Nhạc Tri tăng âm lượng gọi: "Ô tiên sinh."


Lúc này Ô Kiến Vân mới nhận ra mình suýt mất kiểm soát, cố nén cơn đau như bị xé rách trong đầu để thu hồi phần tinh thần lực đang phóng ra ngoài.


Ông khẽ thở dài: "Là lỗi của tôi, tôi hại cô ấy... cũng hại... Ô Hành."


"Những năm đó tôi quá bận, luôn xa cách hai mẹ con. Đến khi giật mình tỉnh lại, đứa bé ấy đã trở nên xa lạ với tôi. Có lẽ... nó cũng oán hận người cha này."


Khó khăn lắm ông mới lê về mép giường ngồi xuống. Ô Kiến Vân cúi đầu, để lại một bóng lưng gầy gò, tiều tụy.


"Tôi cũng... oán nó."


"Mỗi lần nhớ lại thi thể Thư Vân nằm trong vòng tay mình, mỗi lần nghĩ đến cơn mưa hôm ấy, tôi lại không khống chế được bản thân mà oán hận nó..."


Đôi tay khô gầy như cành cây mùa đông chậm rãi nâng lên, như thể vẫn còn chạm được cảm giác khi ôm vợ năm xưa.


"Nhưng tôi cũng day dứt, tự trách. Tôi nhìn nó từng ngày chịu đựng chứng rối loạn tâm lý giày vò, tự hành hạ mình mà tôi bất lực, không dám đối mặt... Tất cả vốn bắt nguồn từ tôi... Tôi là một kẻ hèn yếu."


"Tôi có lỗi với nó. Là chồng, tôi thất bại. Là cha, tôi càng thất trách. Mâu thuẫn giữa chúng ta đã đến mức không thể hòa giải. Nhưng... đứa bé ấy rất thiếu thốn tình cảm... Nó chỉ muốn có người thật lòng quan tâm mình..."


Sau một hồi im lặng kéo dài, Ô Kiến Vân ngẩng đầu...


"Nghe quản gia nói, thằng bé rất thích cậu."


"Có thể... Xin cậu thỉnh thoảng đến thăm nó được không?"


"Dĩ nhiên, tôi không ép buộc cậu điều gì. Đây chỉ là lời cầu xin của một người cha thất bại, trước khi chết muốn giành cho con trai mình chút quan tâm nhỏ bé mà thôi."


Những lời của Ô tiên sinh vẫn vang vọng trong đầu. An Nhạc Tri nghiêng đầu nhìn bầu trời tối sầm ngoài cửa sổ, xoa nhẹ huyệt thái dương, hủy bỏ lịch thị sát buổi chiều.


Cậu đứng dậy, khoác áo, rời khỏi văn phòng.


"An chỉ huy, cậu ra ngoài sao?"


Bạch Duyệt nghiêng đầu hỏi qua lớp kính.


"Ừ, có việc gì thì liên hệ Tiểu Lâm, anh ấy sẽ xử lý."


Ra ngoài một mình?


Bạch Duyệt khẽ chạm tai nghe, nhìn theo bóng cậu xuống lầu.


Rời khỏi Tháp Trắng, An Nhạc Tri vẫy một chiếc xe bên đường, ngồi vào ghế sau, nói điểm đến cho trợ lý Al phía trước.


Trời phủ một tầng mây xám, có vẻ sắp mưa.


...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/cac-linh-gac-cap-s-eu-yeu-toi-nhung-toi-la-trai-thang-ma&chuong=35]

Vậy thì, đi xem một chút.


[Thưa tiên sinh, vui lòng thắt dây an toàn, xe sắp khởi hành!] Giọng máy móc vui vẻ vang lên. Động cơ rì rì, lấn át tiếng một chiếc xe phía sau đang bám theo.


Ở khúc rẽ, An Nhạc Tri không phát hiện điều bất thường qua gương chiếu hậu.


Nhà họ Ô nằm trong vành đai ba của đế đô, khu tập trung giới quyền quý. Từ Tháp Trắng đến đó phải đi qua những tòa nhà chọc trời và khu thương mại sầm uất.


Hình ảnh giả lập và màn hình quảng cáo phủ kín bầu trời, ánh sáng và màu sắc đan xen, ranh giới giữa ảo và thật dưới tầm mắt dần trở nên mờ nhạt.


Lúc đầu An Nhạc Tri còn thấy mới lạ, giờ đã quen đến mức không còn ngạc nhiên.


Dường như cậu đã thích nghi rất tốt với thế giới này.


Nhạc nhẹ phát ra từ các cửa hàng ven đường. Biển quảng cáo socola mới liên tục nhấp nháy, vô cùng bắt mắt.


Xe tự lái dừng bên lề, An Nhạc Tri bước xuống, đẩy cửa bước vào.


"Đinh linh~"


Tiếng chuông cửa vang lên hai lần. Một lát sau, gầy xách theo một túi kẹo lớn đi ra.


"Này!"


Vừa định mở cửa xe, phía sau đã có người gọi.


"Cậu làm gì ở đây? Bỏ bê công việc à? Bắt tôi làm bao nhiêu việc, còn cậu thì đi mua đồ ăn? Có kiểu chỉ huy như cậu sao?"


"Hi Ôn?"


An Nhạc Tri quay đầu, thấy cậu thiếu gia tóc hồng đang thở hổn hển.


Không biết từ đâu chạy tới, tóc rối tung, mặt đỏ bừng, vậy mà vẫn đủ sức mắng một tràng.


Tinh thần đúng là sung mãn.


"Gọi tôi là Grans!" Hi Ôn càng nghe cách xưng hô kia càng tức.


"À... Grans."


Hi Ôn còn định chỉ tay lên án thêm thì chợt nhìn thấy mấy bóng người đang chạy tới từ xa.


"Thiếu gia!" Một nhóm người vội vã lao về phía này.


"Tìm cậu à?"


"Mặc kệ, đi theo tôi!"


Chưa kịp thở thêm hơi nào, Hi Ôn đã kéo An Nhạc Tri đang còn mơ hồ chạy vội, túi socola cũng bị lôi theo.


Một đám người hớt hải chạy qua.


"Thiếu gia đâu rồi?"


"Ra phía trước xem!"


Chiếc xe vẫn chưa được đóng cửa.


Trợ lý Al bên trong liên tục lặp lại: [Vui lòng đóng cửa giúp tôi, cảm ơn. Vui lòng đóng cửa giúp tôi, cảm ơn...]


Đóng sầm cánh cửa sắt lại, Hi Ôn tựa vào tường, cố ổn định hơi thở.


An Nhạc Tri bị kéo chạy vòng vèo khắp phố, suýt nữa hoa cả mắt.


"Đó là vệ sĩ của cậu à? Sao phải trốn?"


Gọi là thiếu gia, lại mặc đồng phục, thân phận quá rõ ràng.


"Không trốn mới phiền! Về nhà lại bị dạy dỗ, nghe càm ràm đến phát mệt!"


Nhắc đến chuyện này Hi Ôn lại bực, đá mạnh viên sỏi bên chân. Không rõ mặt đỏ vì chạy hay vì tức.


"Cậu giỏi như vậy, sao gia đình còn trách?"


An Nhạc Tri lấy một viên kẹo trong túi đưa qua.


"Hừ, đồ trẻ con mới ăn. Tôi cần gì? Quý tộc đâu ăn mấy thứ tầm thường này." Ngoài miệng chê bai, nhưng Hi Ôn vẫn cầm viên kẹo lật qua lật lại, thậm chí tò mò đưa lên mũi ngửi qua lớp vỏ.


Nhắc lại chuyện cũ, cậu ta nhíu mày, mái tóc rối rủ xuống.


"Tôi thật sự... giỏi sao? Nhưng vẫn không đạt tiêu chuẩn của họ."


"Họ chỉ bắt tôi học đến kiệt sức, ép tôi tiếp cận Tam điện hạ, thúc giục hoàn thành hôn ước từ trước để giữ vị thế gia tộc Grans... Họ không nhìn thấy nỗ lực của tôi..."


Cậu ta đá đá mấy viên sỏi, đôi mắt mèo xinh đẹp thoáng qua chút thất vọng khó nhận ra.


Nói một hồi, chợt quay phắt lại, ngẩng cao đầu đầy kiêu ngạo: "Tôi nói với cậu mấy chuyện này làm gì? Cậu là dân thường thì hiểu được gì?"


Rồi như nhớ ra điều gì, Hi Ôn nhìn An Nhạc Tri từ trên xuống dưới.


Chỉ là một người Dẫn đường cấp B, chẳng có lợi thế cạnh tranh gì, lại là dân thường, nhưng ngoại hình cũng tạm được.


Lỡ đâu điện hạ thích kiểu này thì sao?


Phải bóp chết khả năng ấy!


"Tôi cảnh cáo cậu, đừng nghĩ điện hạ bổ nhiệm cậu làm chỉ huy là vì ưu ái đặc biệt. Điện hạ tự có tính toán. Nhưng nếu kết hôn, đối tượng đó nhất định phải là tôi!"


Giơ tay lên, thấy trong lòng bàn tay vẫn nắm viên kẹo, cậu ta bỗng thấy lời mình hơi quá.


Khẽ ho một tiếng, bổ sung: "Tóm lại, cậu đừng có mà mơ."


Chuyện này rõ ràng chẳng liên quan gì đến mình...


An Nhạc Tri không biết nói gì, nghiêng tai nghe ngóng rồi chỉ ra cửa: "Họ đi rồi."


Hi Ôn hé cửa nhìn ra con hẻm tối ở cuối đoạn đường đang thi công. Không còn bóng ai.


Hai người bước ra.


Sau khi cắt đuôi được người theo, Hi Ôn nhẹ nhõm hẳn.


Cậu ta quay sang hỏi: "Xong rồi. Tôi định đi vũ trường uống rượu, cậu đi không? Tôi mời. Một chai mấy trăm nghìn tinh tệ đấy, chắc cậu chưa từng uống đâu."


Cậu thiếu gia nhà Grans định cho vị quan chỉ huy dân thường này thấy một chút "đẳng cấp".


Tiền bạc, vốn là ranh giới cơ bản giữa quý tộc và dân thường.


Nhưng An Nhạc Tri vốn định đến phủ bá tước, đương nhiên không thể vì sự cố giữa đường mà đổi hướng.


"Tôi còn có việc, có lẽ..."


Đang định từ chối khéo, một quả cầu màu đen từ góc tường lăn ra.


Hai người còn chưa kịp hiểu chuyện thì nó lập tức phát nổ, phun ra lượng lớn khói đặc.


"Đừng hít vào... Đây là khí gây mê...!" Hi Ôn vừa nhận ra thì đã muộn.


Bình Luận

0 Thảo luận