Sáng / Tối
Căn phòng vốn tan hoang nhanh chóng được dọn dẹp, khôi phục lại trạng thái ban đầu chỉ trong thời gian ngắn.
Đèn trong phòng sáng lên, ánh xanh nhạt ngoài cửa sổ lơ lửng, đã sang ngày hôm sau.
Ô Hành ngồi trên giường, toàn thân quấn băng vải, mu bàn tay vẫn còn đang truyền dịch.
Nhưng cảm xúc của hắn rõ ràng đã ổn định hơn rất nhiều.
Người quản gia thân cận của biệt thự đứng cạnh giường, đặt sẵn một chiếc ghế dựa bên mép giường.
An Nhạc Tri không ngồi.
Nói là chỉ đến xem một chút.
"Anh không sao chứ?"
Người trên giường khẽ gật đầu. Mái tóc đen rối tung, cong xoăn như rong biển.
"Vậy tôi đi đây."
An Nhạc Tri xoay người định rời đi, nhưng vạt áo đột nhiên bị kéo căng, khiến cậu không bước nổi.
Quay đầu lại, người đang nằm trên giường dùng tay nắm chặt góc áo cậu, ánh mắt tối trầm.
"Buông tay ra, tôi phải đi."
Ô Hành khẽ gật đầu, động tác nhỏ đến mức khó nhận ra, nhưng tay lại càng siết chặt hơn.
An Nhạc Tri thử gỡ ra.
... Sau đó bỏ cuộc.
"..."
Giằng co không xong, An Nhạc Tri đành thỏa hiệp.
Làm người tốt thì làm cho trót, coi như phục vụ vì mọi người vậy.
Nghĩ thế, tâm trạng cậu cũng thoải mái hơn đôi chút.
Khi cậu ngồi xuống, có thể cảm nhận rõ ràng cảm xúc của đối phương lập tức vui vẻ hơn hẳn.
Ô Hành ngước mắt lên, dường như muốn nói gì đó.
Đôi mắt dài hẹp, kiểu mắt hạ tam bạch, vốn nhìn khá đáng sợ. Nhưng đường nét gương mặt mềm mại lại vừa vặn trung hòa cảm giác ấy. Quầng thâm dưới mắt rất rõ, giống như do bệnh tật kéo dài và thiếu ngủ lâu năm gây nên.
Khí chất âm u kết hợp với làn da trắng lạnh không chút huyết sắc, cộng thêm vẻ quý tộc toát ra từ trong xương cốt, khiến hắn trông càng u buồn.
Giống hệt một vị vương tử bước ra từ truyện tranh, chỉ thiếu hiệu ứng lấp lánh xung quanh.
Mà trong thế giới của cuốn sách này, vị thiếu gia ấy đúng là nhân vật chính thật.
An Nhạc Tri nghĩ vậy, đồng thời nghe đối phương lên tiếng.
"Xin lỗi... lúc tinh thần tôi không ổn định, tôi không kiểm soát được năng lực."
Tự ý sử dụng năng lực, dù theo bản năng đã cố gắng cẩn thận để không gây tổn thương, nhưng việc liên tục truyền cảm giác tinh thần vẫn khiến đối phương đau đớn.
Xin lỗi về lý trí là một chuyện, nhưng về mặt cảm xúc thì...
Những ngón tay quấn băng đan vào nhau, lòng bàn tay khẽ vuốt. Tầm mắt Ô Hành dừng lại trên tay An Nhạc Tri.
Nhiệt độ nơi đó, cảm giác khi đặt lên trán hắn...
Hắn rất thích.
"Biết sai sửa sai là tốt rồi."
An Nhạc Tri vốn là người rộng lượng, không so đo mấy chuyện nhỏ nhặt.
Huống hồ đối với bệnh nhân tinh thần thì nên bao dung một chút...
"Vợ..."
Đối diện với hành động muốn nắm tay mình của Ô Hành, nụ cười An Nhạc Tri lập tức biến mất. Cậu vội lùi ra sau, suýt ngã khỏi ghế.
"... Cái này cũng phải sửa!"
Da gà nổi hết cả lên!
"Tại sao? Chẳng phải chúng ta đang ở bên nhau sao? Tôi đã chấp nhận em theo đuổi tôi làm bạn đời... Vợ ơi..."
Trong thiết lập thế giới này, "quạ đen" là hình thái tinh thần của Ô Hành. Loài này cực kỳ kén chọn bạn đời, nhưng hắn lại gặp được người mình thích nhất vào ngày mưa mà hắn ghét nhất.
"..."
Bệnh nhân tinh thần đều tự suy diễn như vậy sao?
An Nhạc Tri nhíu mày phủ nhận: "Anh không thể gọi như vậy." Nhận thức sai lầm nhất định phải sửa.
Đang suy nghĩ nên chỉnh lại cách xưng hô thế nào thì cửa phòng vang lên tiếng gõ, quản gia mang vòng tay liên lạc tới.
"Tiểu tiên sinh, máy truyền tin của ngài. Chắc ngài cũng đói rồi, ăn chút gì lót dạ đi."
Ông còn mang theo bữa sáng.
Một là muốn giữ An Nhạc Tri lại, hai là qua camera theo dõi, ông phát hiện thức ăn do An Nhạc Tri chạm vào sẽ không khiến thiếu gia sinh ra phản ứng bài xích sinh lý.
Vì vậy quản gia định thử cho thiếu gia ăn thức ăn bình thường thay vì chỉ dùng dịch dinh dưỡng.
An Nhạc Tri nhận lấy vòng tay, lập tức báo bình an cho Quan Kỳ.
"Cái kia..."
Chưa kịp đứng dậy, ông quản gia đã nhanh tay đóng cửa lại.
"..."
"Vợ ơi..."
Quay đầu lại, bệnh nhân trên giường vẫn kiên trì dùng cách xưng hô khiến người ta đau đầu, còn kéo nhẹ tay áo cậu để gây chú ý.
"Biết chữ không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/cac-linh-gac-cap-s-eu-yeu-toi-nhung-toi-la-trai-thang-ma&chuong=12]
Lại đây, đọc câu này."
An Nhạc Tri mở mục giải thích trên vòng tay, định dùng lý lẽ thuyết phục.
Quạ đen rất nghe lời bạn đời.
"Trong quan hệ hôn nhân hợp pháp còn hiệu lực, bên nam sẽ gọi đối phương là vợ hợp pháp, còn từ "vợ" dùng để chỉ người vợ."
Thiếu gia hơi nghiêng người lại gần, lén ngửi một chút.
Vẫn là mùi hương nhàn nhạt do tinh thần lực của An Nhạc Tri vô thức tỏa ra.
Dễ chịu... thích.
Nghe đối phương đọc trôi chảy, An Nhạc Tri gật đầu hài lòng, tiếp tục dẫn dắt:
"Thứ nhất, tôi là nam. Thứ hai, tôi và anh không có quan hệ hôn nhân, cho nên..."
Cậu tiện tay cầm chai đồ uống chức năng trong khay thức ăn.
"Vậy bây giờ đi đăng ký kết hôn."
Thiếu gia nghiêm túc gật đầu, đôi mắt tối sầm bỗng sáng lên.
"Khụ khụ!" An Nhạc Tri sặc mạnh.
Giáo dục thất bại hoàn toàn.
Nhìn quanh, cậu cầm đại một miếng điểm tâm nhét vào miệng đối phương.
"... Ăn thử không?"
"... Ừ."
Quạ đen tỉnh táo ngoan ngoãn gật đầu.
Thấy Ô Hành bị băng bó kín mít khó cử động, An Nhạc Tri thầm niệm "phục vụ nhân dân cho trót", cầm nĩa đút cho hắn ăn.
Cuối cùng đối phương cũng yên tĩnh lại, chậm rãi nhai nuốt. Động tác vụng về như người mới học cách ăn uống.
... Rốt cuộc vẫn là bệnh nhân có chấn thương tâm lý.
An Nhạc Tri chống cằm vừa đút ăn vừa nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa đã tạnh, ánh nắng dần xuất hiện. Sự bực bội vì bị bắt cóc đưa tới đây cũng theo đó tan đi.
Dù là thế giới trước hay thế giới hiện tại, mỗi con người đều có nỗi khổ riêng.
Có lẽ giúp đỡ những người này chính là ý nghĩa hệ thống đưa cậu đến đây.
"Tiểu tiên sinh, phòng tắm bên cạnh đã chuẩn bị nước nóng. Ngài có thể sửa soạn lại rồi hãy rời đi, xe đưa ngài về trường cũng đã chuẩn bị."
Quản gia canh đúng thời điểm mang quần áo sạch tới, tiếp tục tìm cách giữ người.
Lúc này An Nhạc Tri mới chú ý quần áo mình dính đầy vết bẩn, đều là máu và dấu vết khi Ô Hành phát bệnh, quả thật không thích hợp ra ngoài.
Sự chu đáo của quản gia khiến cậu khá cảm kích.
Cầm quần áo rời phòng, thiếu gia trên giường vẫn nhìn theo không chớp mắt.
Quản gia thu dọn khay thức ăn, nhìn những mảnh bánh còn lại mà không kìm được nước mắt.
"Chú..."
Ô Hành gọi.
Quản gia lau nước mắt, mỉm cười xúc động: "Tôi vui quá thôi, thiếu gia... bao nhiêu năm rồi, cuối cùng ngài cũng có thể ăn uống đàng hoàng. Sau này mọi chuyện sẽ tốt lên."
"Em ấy hình như... không thích cháu."
Không thừa nhận quan hệ, nhưng lại đút hắn ăn, khiến hắn càng muốn theo đuổi.
"Vậy thiếu gia phải cố gắng khiến người ta thích mình."
Quản gia lớn tuổi rồi, không tiện xen vào chuyện tình cảm của người trẻ, cười trêu rồi rời đi.
Để lại Ô Hành nhìn chiếc ghế trống trầm tư.
Khi An Nhạc Tri thay đồ xong trở lại, vừa định chào rồi đi thì bị một tràng truy hỏi dồn dập.
"Em thích gì? Làm sao mới chịu ở bên tôi? Tôi có rất nhiều tiền, tôi có thể cho em mọi thứ em thích, tôi cũng có thể trở thành dáng vẻ em thích... Xin đừng đi."
Nhận ra cậu sắp rời khỏi, Ô Hành vừa được tiêm thuốc an toàn ổn định tinh thần xong, vẫn còn mệt mỏi, loạng choạng đuổi theo, nắm chặt cổ tay cậu.
"Anh buông ra trước đã..."
Dính người như kẹo mạch nha, kéo thế nào cũng không ra.
"Rầm!"
Trong lúc giằng co, chân trượt trên tấm thảm mới trải chưa dính chặt xuống sàn, cả hai cùng ngã xuống.
"Ầm!"
Một tiếng động lớn hơn vang lên.
Song sắt cửa sổ bị phá tung, móng vuốt sói xuyên thủng kính công nghiệp, mở toang lối vào.
Mảnh kính vỡ lóe lên trước mắt, rồi bị tinh thần lực của một Lính gác nghiền nát giữa không trung.
Trong tầm nhìn đảo lộn, một người mặc đồ tác chiến đen ngồi xổm trên khung cửa sổ. Cánh tay trái đang từ móng vuốt sói chậm rãi khôi phục thành tay người. Hắn ta đẩy kính bảo hộ đen trên mũ giáp lên.
"... Tiểu Nguyên?"
An Nhạc Tri bị đè xuống đất, nhìn gương mặt kia mà sững sờ.
Không đúng... cảm giác khác hẳn...
"Đội đặc nhiệm Tháp Trắng, Nguyên Dã Minh. Nhận lệnh đến cứu người."
Giọng nói trầm ổn hơn Nguyên Phỉ Nghiễn, lời ít ý nhiều, là một cá thể hoàn toàn khác.
Cùng lúc đó, cửa phòng mở rộng. Một người mặc áo blouse trắng đứng ở cửa.
"Hình như tôi đến không đúng lúc..."
Giáo sư Dạ đẩy kính, ánh nhìn sau lớp kính phản quang lướt qua tư thế mờ ám của hai người trên sàn, hơi nheo mắt.
"Nhưng... cũng có vẻ rất đúng lúc."
"Ngài Dạ, chúng tôi sẽ đưa An tiên sinh về an toàn. Xông vào nhà riêng là hành vi phạm pháp, cho dù ngài là người của viện nghiên cứu..."
Theo sau là Dạ Lệ cùng quản gia đang cố ngăn cản.
Khi nhìn thấy thiếu gia đã tỉnh táo, đồng tử ông chấn động, râu bạc gần như dựng đứng.
"Thiếu gia!"
Theo đuổi tình yêu cũng không thể làm loạn như vậy được!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận