Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Các Lính Gác Cấp S Đều Yêu Tôi? Nhưng Tôi Là Trai Thẳng Mà!

Chương 46

Ngày cập nhật : 2026-03-30 10:56:26

Kết thúc trận thi đấu quyền anh, khi đám đông dần tản đi, Chử Dịch Tu mới bước ra khỏi sàn đấu.


Đêm vẫn lất phất mưa bụi, ánh đèn đỏ xanh hắt xuống mặt đất loang lổ, không khác gì mọi hôm.


Hắn vẫn đi tuyến xe quen thuộc, ghé qua bệnh viện trước, đóng tiếp viện phí điều trị cho người lớn tuổi.


Máy tự phục vụ in ra biên lai thanh toán.


Chử Dịch Tu lấy tờ biên lai, đặt ở góc bậu cửa sổ hành lang.


Hắn kéo thấp vành mũ, xoay người rời đi.


"Xin chờ một chút!" Một nữ y tá cầm biên lai vội vã chạy theo.


Chử Dịch Tu hơi nghiêng đầu, ánh mắt dưới vành mũ lướt ngang, lạnh lẽo đến vô cớ khiến người ta cảm thấy hung dữ.


Cô y tá giật mình, vốn đã nhút nhát, môi khẽ run.


Cuối cùng, cô lấy hết can đảm hỏi: "Anh là tuyển thủ ở võ đài quyền anh đó phải không? Anh là bạn của Tiểu Nhạc? Anh có biết cậu ấy..."


"Cậu ấy đã chết." Chử Dịch Tu bước vào thang máy.


Không có gì cần giấu.


Mạng người vốn mong manh như vậy.


Cô y tá sững sờ, đôi mắt hiền hòa dần dần ngập nước.


Cô khom người, che mặt nức nở, tay siết chặt hóa đơn giao dịch, nghẹn ngào nói một tiếng cảm ơn.


Bước chân Chử Dịch Tu khựng lại. Hắn lục tìm trong túi, xoay người đi ngược lại, bước ra khỏi thang máy.


Ánh đèn chớp sáng trên hành lang khiến tầm mắt mơ màng của cô y tá càng thêm nhòe đi.


Một chiếc vòng cổ được đưa tới trước mặt cô.


"Cậu ấy nói... cái này... đã sửa xong rồi."


Cô y tá ôm chiếc vòng cổ, ngồi sụp xuống đất khóc nức nở, nỗi đau khó mà diễn tả.


Chử Dịch Tu vẫn thờ ơ.


Hắn xoay người rời đi.


Người đã chết kia, thích cô y tá đó.


Thích là gì?


Chử Dịch Tu không hiểu, hắn đã không còn khả năng cảm nhận rõ ràng cảm xúc của mình nữa.


Trên đường trở về, hắn nhìn ra ngoài cửa sổ.


Những ánh đèn rực rỡ vui tươi kia dường như cách hắn cả một thế giới.


Không thể bị cảm xúc lây nhiễm, chỉ còn trống rỗng và lạnh nhạt.


Có lẽ, người như hắn... chết đi mới là tốt nhất.


"Ơ, Lục Tử hôm nay lại không tới sòng bạc à? Lại nhắm trúng ai rồi?"


Giữa đám đông, một giọng nói quen thuộc khiến Chử Dịch Tu chú ý.


Một người đàn ông đang tựa vào thùng xe, dùng quang não nói chuyện. Gã là quản sự thân cận của ông chủ võ đài quyền anh ngầm.


"Lục Tử" trong miệng gã...


Chử Dịch Tu nhớ ra. Là gã mặt dài, lúc nào cũng cười nhếch mép đáng khinh, chuyên cung cấp rượu.


Gã quản sự kéo dài giọng: "... Ai cơ? Tu? Cậu nói thấy hắn trong phòng nghỉ? Chưa chắc đâu, chưa nghe hắn nhắc tới gì cả, có khi chỉ là bác sĩ riêng. Nhưng cái thằng Tu đó đúng là chẳng coi ai ra gì. Nếu không phải kiếm được tiền cho bọn tao, tao đã xử nó từ lâu rồi."


"Lục Tử lại tiếp cận rồi à? Khi nào thế? Hắn ra tay cũng nhanh thật. Vẫn như trước ư, pha thêm thứ gì đó vào rượu sao?"


Gã quản sự cười khẩy, rõ ràng đã quá quen với mấy trò này.


Gã chưa từng thấy "món hàng cực phẩm" mà Lục Tử nói, nhưng nghe qua quang não thôi cũng đã thấy ngứa ngáy trong lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/cac-linh-gac-cap-s-eu-yeu-toi-nhung-toi-la-trai-thang-ma&chuong=46]

Đang định bảo đối phương dắt mối cho mình nếm thử, thì sống lưng chợt lạnh toát.


Quang não trong tay bị hai ngón tay bóp nát.


Áp lực nặng nề và cảm giác rợn người khiến gã run rẩy ngẩng đầu.


"Bọn họ ở đâu?"


Trong bóng tối, đôi đồng tử đen thẫm như không có sức sống ánh lên tia lạnh lẽo.


...


Cuối con hẻm, những tiếng va chạm nặng nề vang lên khiến người qua đường hoảng sợ, vội vã rời đi.


Dưới ánh đèn rọi xuống, An Nhạc Tri nhìn lớp bột trắng lắng dưới đáy ly rượu.


"Nói đi, loại thuốc mê bị cấm này lấy từ đâu ra?"


Đây không phải thuốc y tế thông thường. Dựa vào khứu giác của Nguyên Dã Minh có thể nhận định đây giống loại thuốc tổng hợp từ các phòng thí nghiệm phi pháp. 


Ban đầu chỉ định khảo sát tình hình địa phương, không ngờ lại thu được manh mối ngoài ý muốn.


"Nghe thấy không? Nói!"


Hạ Phồn Ngộ khoanh tay trước ngực, đá Lục Tử ngã lăn ra đất.


Đối phó loại người này, chẳng cần dùng đến tinh thần lực, đánh gãy chân cũng đủ khiến gã khai ra.


"Tôi... tôi lén mua... có, có một đường dây cung cấp... Tôi khai hết! Đại nhân, đại ca... tha cho tôi một mạng! Tôi không dám nữa!"


Lục Tử bị đánh đến mặt mũi bầm dập, nước mắt nước mũi tèm lem, còn định bò tới ôm chân An Nhạc Tri xin tha, nhưng chưa kịp chạm vào vạt áo đã bị Nguyên Dã Minh dùng xiềng xích tinh thần treo lơ lửng rồi quăng sang một bên.


"Chỉ huy, việc này để tôi xử lý." Lấy lời khai xong, hắn sẽ giao người cho đồn cảnh sát địa phương tạm giam.


"Vất vả cho cậu." Đồng chí Tiểu Minh tính tình trầm ổn, làm việc luôn chắc chắn.


Cấp trên rất yên tâm.


Nguyên Dã Minh túm cổ áo Lục Tử, bật người nhảy lên đầu tường, nhanh chóng ẩn vào bóng tối.


"Từ trên xuống dưới, không moi hết đường dây cũng coi như còn nương tay với gã." Hạ Phồn Ngộ vẫn chưa hết giận, cảm thấy đánh vậy còn nhẹ.


Hai người vừa bước ra khỏi bóng tối, thì chạm mặt Chử Dịch Tu đang áp giải gã quản sự tới.


Hai bên gặp nhau ở đầu hẻm, đều thoáng ngạc nhiên.


Chử Dịch Tu dừng ánh mắt trên người Hạ Phồn Ngộ, dao động trong giây lát. Lúc này hắn mới ý thức được, Tháp Trắng không thể chỉ phái một người Dẫn đường tới.


Bên cạnh cậu ấy còn có Lính gác khác, không cần hắn xen vào...


An Nhạc Tri nhìn gã quản sự run rẩy đến mềm chân, nhạy bén nhận ra đây là hành vi phạm tội có tổ chức. "Người này cũng có liên quan?"


Chử Dịch Tu không biểu lộ gì, nhưng gã quản sự chột dạ tự thú, còn định nhét tiền hối lộ cán bộ ưu tú của chủ nghĩa xã hội.


Hành vi này quả thực giẫm thẳng lên ranh giới đạo đức của An Nhạc Tri.


Cậu lập tức bảo Hạ Phồn Ngộ đưa người đi, đuổi theo Nguyên Dã Minh, hai nghi phạm cùng xử lý một vụ.


"Thế thì không được, tôi đi rồi anh phải làm sao?"


Hạ Phồn Ngộ không phản đối nhiệm vụ, nhưng nếu cả hai đều đi, ai bảo vệ An Nhạc Tri? Nơi này không an toàn, chưa kể có thể có phản quân như lời Nguyên Dã Minh nói.


"Còn có anh ấy."


An Nhạc Tri chỉ về phía Chử Dịch Tu đang định rời đi.


Bàn tay đặt lên vành mũ, Chử Dịch Tu vừa bước ra lại dừng lại.


"Tôi sẽ về khách sạn chờ các cậu lấy xong lời khai rồi quay lại."


"... Được rồi."


Hạ Phồn Ngộ kéo gã quản sự đi, dự định giao người cho Nguyên Dã Minh rồi quay lại thật nhanh.


"Vừa hay cùng đường, không ngại đi chung chứ?"


Chỉ còn lại hai người, An Nhạc Tri bước đi trước.


"..."


Đường trùng nhau, dường như cũng không có lý do để từ chối.


Ánh đèn ven đường chập chờn, hai người một trước một sau, lặng lẽ nghe điệu nhạc Waltz vẳng lại từ xa. Bóng hai người di động theo nhịp bước, dần dần chồng lên nhau.


Trước cửa khách sạn, ánh sáng và bóng tối chia tách hai người.


Chử Dịch Tu đứng trong bóng đêm, do dự suốt dọc đường, cuối cùng vẫn trầm giọng nói: "Tôi sẽ không quay về, cũng không có ý định làm gì cho Tháp Trắng. Mong cậu... đừng đến quấy rầy tôi nữa."


Nói xong, hắn xoay người, kéo thấp vành mũ rời đi.


An Nhạc Tri đứng trong quầng sáng, bất đắc dĩ nghiêng đầu.


Rốt cuộc điều gì khiến đối phương lựa chọn tự sát và từ bỏ mạng sống?


Biên cảnh cách đế đô quá xa, ngay cả Tháp Trắng cũng không nắm rõ tình trạng của hắn. Phải dùng cách nào... ít nhất khiến suy nghĩ của hắn thay đổi đôi chút?


... Thật khó xử.


Trầm tư phiền muộn, An Nhạc Tri trở về phòng, gọi lễ tân mang lên một phần cơm hộp.


Con người là sắt, cơm là thép, một bữa không ăn đói đến hoảng.


Viện trưởng từng nói, dù có vấn đề nan giải đến đâu, ăn no trước đã rồi tính.


Ngửi mùi cơm, An Nhạc Tri tạm gác lại phiền não, bắt đầu ăn.


"Đinh linh~" Chuông cửa vang lên.


Định gọi thêm đồ cho hai cấp dưới, An Nhạc Tri mở cửa.


Đứng ngoài cửa lại là Chử Dịch Tu, người vừa mới thề sẽ không gặp lại, cả người ướt sũng.


Có lẽ vì thấy mình nuốt lời, trên gương mặt vốn lạnh lùng tê dại của hắn lộ thêm vài phần lúng túng.


Vạt áo dính đầy lông mèo và bùn đất, nước nhỏ giọt xuống sàn.


Thân hình cao lớn đứng chắn trước cửa, vành mũ che đi ánh mắt quá mức sắc bén.


Người đàn ông dán băng cá nhân trên sống mũi lúng túng nói: "Xin lỗi... vốn không nên làm phiền... nhưng... mèo... Tiểu Quất..."


An Nhạc Tri nghiêng đầu bật cười.


Bình Luận

0 Thảo luận