Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Xuyên Thành Nữ Phụ Học Viện Pháp Thuật, Vạn Người Mê Vĩnh Viễn Không Tàn

Chương 5: Tù nhân ngục Azkaban

Ngày cập nhật : 2026-06-15 12:19:47
Mười lăm feet.
"Lên đi!" Cho gầm lên với cây chổi: "Lên cho tôi!"
Cây chổi cuối cùng cũng bắt đầu giảm tốc, nhưng vẫn còn quá nhanh. Mặt đất đang đến gần với tốc độ đáng sợ, cô có thể nhìn rõ từng ngọn cỏ trên sân.
Mười feet...
Cho nhắm mắt lại.
5*
Một luồng ma lực ấm áp đột nhiên bao bọc họ.
Tốc độ rơi đột ngột chậm lại, vài feet cuối cùng trở nên dài đằng đẵng, họ gần như lướt nhẹ xuống bãi cỏ mềm ẩm.
Cho mở mắt, thấy thầy Dumbledore đang đứng cách đó không xa.
Đôi mắt xanh của thầy hiệu trưởng không còn vẻ hiền hòa tươi cười thường ngày, thay vào đó là sự nghiêm nghị hiếm thấy. Đũa phép của thầy vẫn giơ cao, đầu đũa lấp lánh ánh sáng dịu nhẹ.
"Cảm ơn thầy hiệu trưởng." Cho thở hổn hển nói.
Nhưng thầy Dumbledore không trả lời cô.
Sự chú ý của thầy hướng lên bầu trời, thần Hộ mệnh Phượng hoàng màu trắng bạc bay ra khỏi đầu đũa phép, dang rộng đôi cánh khổng lồ. Ánh sáng thánh khiết xua tan đám Giám ngục, chúng rút đi như thủy triều.
Mãi đến lúc này, Cho mới nhận ra Harry vẫn đang ôm mình.
Không, không chỉ là ôm.
Cậu gần như giam cầm cả người cô trong vòng tay cậu, cánh tay siết chặt hết mức, mặt cậu vùi vào hõm vai cô, cơ thể khẽ run rẩy.
"Potter?" Cô thăm dò gọi.
Không có tiếng trả lời.
"Harry?"
Cậu cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
Đôi mắt xanh đó...
Cho chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt phức tạp đến vậy. Kinh ngạc, bối rối, khao khát và còn có loại cảm xúc u tối hơn đang cuộn trào sâu trong đáy mắt.
"Cô đã cứu tôi." Giọng cậu khàn đặc, tựa như vừa tỉnh dậy từ một cơn ác mộng: "Tại sao?"
Tại sao?
Cho nhìn cậu, nhất thời không biết phải trả lời thế nào.
Đúng vậy, tại sao? Cô muốn thay đổi cốt truyện ư, nhưng không cần thiết phải làm đến mức này, trong khoảnh khắc đó, cô chẳng nghĩ gì cả, chỉ cảm thấy...
Không thể để cậu chết.
"Bởi vì..."
Cô khẽ nói, cố tìm một lời giải thích hợp lý: "Không ai đáng phải mất mạng trong một trận Quidditch cả."
Có gì đó không đúng.
Harry đáng lẽ phải cảm thấy biết ơn, nhưng những suy nghĩ xấu hổ kỳ lạ lại trỗi dậy.
Giam cầm cô.
Hủy hoại cô.
Dù sao thì sau này cô cũng sẽ đối xử với mày như một con chó, gọi thì đến đuổi thì đi.
[Ting! Độ thiện cảm của Harry Potter +15! Độ thiện cảm hiện tại: 65.]
[Ting! Độ cong của Harry Potter -15! Độ cong hiện tại: -65.]
[Ting! Nhận được danh hiệu: Kẻ nghịch thiên cải mệnh.]
Ngay lúc đó, tia sáng vàng từ trên trời giáng xuống, đâm thẳng vào kính bảo hộ của Cho.
Cô theo bản năng đưa tay ra, vậy mà cứ thế tóm được quả Snitch Vàng.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức chính Cho cũng không kịp phản ứng.
"Ravenclaw chiến thắng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-hoc-vien-phap-thuat-van-nguoi-me-vinh-vien-khong-tan&chuong=5]

Giọng của Lee Jordan vang vọng khắp sân: "Cho Chang đã bắt được quả Snitch Vàng! Nhưng quan trọng hơn... cô ấy vừa thực hiện một màn giải cứu nghẹt thở!"
Khán đài nổ ra những tràng pháo tay và tiếng reo hò như sấm. Không chỉ Ravenclaw, đến học sinh Gryffindor cũng đang vỗ tay cho Cho.
"Thật không thể tin được!"
"Cậu thấy không? Cô ấy nhảy thẳng xuống luôn!"
"Tinh thần Gryffindor đích thực!"
"Này, cô ấy là người của Ravenclaw mà..."
Thành viên hai đội nhanh chóng hạ cánh, vây quanh họ. Ron và Hermione là người đầu tiên lao đến bên Harry, xác nhận cậu không bị thương.
"Tạ ơn trời cậu không sao." Mắt Hermione đỏ hoe: "Mình cứ tưởng..."
"Trò Chang, trò Potter." Giáo sư McGonagall bước nhanh tới, mũ dạ của bà lệch cả sang một bên: "Hai trò có ổn không? Đứng dậy được không?"
Cho ngẩng đầu nhìn bà, vừa định nói giọng của thầy Dumbledore đã vang lên.
"Hai mươi điểm cho nhà Ravenclaw." Giọng thầy hiệu trưởng bình tĩnh mà đanh thép: "Vì lòng dũng cảm phi thường và phẩm chất đáng quý mà trò Chang đã thể hiện."
Qua cặp kính hình bán nguyệt, đôi mắt xanh của thầy nhìn xoáy vào Cho, ánh mắt sâu thẳm như có thể nhìn thấu tâm hồn người khác.
Trong đám đông vang lên những tràng pháo tay nhiệt liệt hơn.
Ngay lúc đó, giọng nói đầy châm biếm vang lên giữa đám đông.
"Dũng cảm? Phẩm chất?"
Draco Malfoy tức tối chen lên hàng đầu, mái tóc bạch kim dù bị ướt mưa vẫn vào nếp không chút sai lệch.
"Các người không để ý cây chổi của Potter hoạt động kỳ lạ thế nào sao? Đầu tiên mất kiểm soát, sau đó đúng lúc có người "anh dũng" cứu giúp. Trùng hợp quá nhỉ?"
Tiếng xì xào bàn tán lan ra trong đám đông.
"Đủ rồi!"
Harry thoát khỏi vòng tay của Hermione, đứng dậy.
Tóc cậu, nước mưa vẫn đang nhỏ giọt, khiến cậu trông có chút thảm hại. Nhưng khi cậu đứng thẳng người, đôi mắt xanh rực ánh lửa nguy hiểm, không ai dám coi thường cậu.
Cậu sải bước đến trước mặt Cho rồi quay người đối mặt với Malfoy, che chở cô ở sau lưng.
"Malfoy..." Giọng cậu rất nhẹ, nhưng lại khiến người ta không rét mà run: "Cô ấy vừa liều mạng cứu tôi. Còn cậu lại đứng đây nói móc, tạt nước bẩn."
"Tạt nước bẩn?" Malfoy cười khẩy: "Tao chỉ đang nói sự thật thôi, Potter. Hay đầu óc mày mụ mị vì sắc đẹp rồi?"
"Draco Malfoy!" Giáo sư McGonagall nghiêm giọng cảnh cáo, nhưng Harry đã rút đũa phép ra.
Ngay lúc đó, cơ thể Cho Chang mềm nhũn.
Màn giải cứu đến giới hạn vừa rồi đã vắt kiệt chút ma lực ít ỏi của cô, cái lạnh của nước mưa, ảnh hưởng của Giám ngục và cả cơn đau nhói nơi xương sườn, tất cả các yếu tố cộng lại, cuối cùng cô không thể trụ vững được nữa.
"Cho!"
Harry lập tức vứt bỏ cuộc tranh cãi với Malfoy, xoay người đỡ lấy cô.
Nhưng chân của Cho đã hoàn toàn mất hết sức lực.
Cô trượt xuống như một con búp bê, Harry buộc phải dùng sức lớn hơn, cuối cùng dứt khoát ôm trọn cô vào trong lòng.
Ở khoảng cách gần như vậy, cậu có thể nhìn rõ những giọt nước đọng trên hàng lông mi dài của cô, có thể nhìn thấy độ cong mềm mại của đôi môi cô, có thể ngửi thấy hương hoa nhài mà ngay cả nước mưa cũng không che lấp được.
"Tôi không sao..."
"Cô cần đến Bệnh thất." Giọng Harry có chút khàn khàn: "Bà Pomfrey sẽ chăm sóc cho chị."
Sau đó, cậu làm một hành động khiến tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm.
Cậu cúi người xuống, một tay luồn qua khoeo chân Cho, tay kia đỡ lấy lưng cô, bế bổng cả người cô lên theo kiểu công chúa.
Chuyện, chuyện này...
Cho ngơ ngác, sao tự nhiên lại bế cô rồi?
Thế này thân mật quá rồi đấy!
Cô có thể cảm nhận rõ ràng lồng ngực phập phồng của Harry, hòa quyện với mùi nước mưa và mùi cỏ xanh.
Mặt Cho hơi đỏ lên, không tự chủ được mà nhớ đến những tình tiết không lành mạnh trong cốt truyện sau này.
Sau khi Cedric chết, cô cố gắng chấp nhận Harry, nhưng lại không kìm được sinh lòng oán hận.
Khi Harry nắm lấy cổ chân cô hôn, Cho sẽ không chút lưu tình đạp vào mặt cậu. Cô còn thường xuyên túm tóc Harry đánh cậu để trút giận, nhào lên người cậu vừa cắn vừa cào.
Lần nào Harry cũng cụp mắt ngoan ngoãn chiều chuộng cô, hứa sẽ mua trang sức, mua quần áo, cho cô tất cả mọi thứ.
Nhưng động tác lại chẳng hề dịu dàng chút nào, giam cầm cô kín kẽ dưới thân, giống như phong cách bay của cậu, vừa nhanh vừa tàn nhẫn.
Mỗi lần kết thúc, thân thể cả hai đều thê thảm không nỡ nhìn.
Ngay cả bây giờ, Cho cũng không hiểu tại sao một người tính khí vốn luôn tốt như cô, trước đây khi ở bên Cedric dịu dàng cũng chỉ hơi kiêu kỳ một chút, sao vừa đối mặt với Harry lại trở nên ngoa ngoắt như vậy.
Giọng nói quen thuộc bất ngờ cắt ngang những hình ảnh [cấm] trong đầu Cho.
"Khoan đã..."
"Cậu đang ôm bạn gái của tôi đấy, Potter."
Merlin ơi!
Cơ thể Cho cứng đờ, cảm giác như bị bắt gian tại trận.
Trước mặt bạn trai mà lại nằm trong lòng người khác, còn suy nghĩ những chuyện kia thì cũng xấu hổ quá rồi.

Bình Luận

0 Thảo luận