Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Xuyên Thành Nữ Phụ Học Viện Pháp Thuật, Vạn Người Mê Vĩnh Viễn Không Tàn

Chương 17: Tù nhân ngục Azkaban

Ngày cập nhật : 2026-06-16 10:06:39
Sáng sớm hôm sau, tiệm hoa ở góc phố vừa mở cửa, bà chủ đang tưới nước cho hoa hồng.
"Muốn mua gì không, cưng?" Bà ân cần hỏi.
"Hoa hồng trắng, làm phiền bà." Cho Chang chọn lựa những bông tươi nhất: "Lấy những bông nụ vừa mới nở ấy ạ."
"Tặng cho người yêu à?" Bà chủ nháy mắt.
"Tặng cho mẹ cháu."
Biểu cảm của bà chủ trở nên dịu dàng, gói thêm cho cô hai bông: "Chúc bà ấy sớm ngày bình phục nhé."
Trong cửa hàng phụ kiện bên cạnh, Cho Chang đi đi lại lại trước những dãy hàng kẹp tóc. Cuối cùng, cô chọn một chiếc dây buộc tóc bằng nhung màu xanh thẫm, bên trên thêu những ngôi sao nhỏ màu bạc.
Trước kia mẹ thích buộc tóc cao, để lộ cần cổ thon dài nhất.
Bà nói như vậy trông sẽ có tinh thần hơn.
Ánh nắng mùa đông keo kiệt và nhợt nhạt, xuyên qua cửa sổ tầng bốn Bệnh viện Thánh Mungo, hắt mấy vệt sáng loang lổ lên tấm ga trải giường trắng tinh, không khí tràn ngập mùi thuốc sát trùng và độc dược trộn lẫn.
Cho Chang nhẹ nhàng đẩy cửa phòng bệnh.
Mẹ đang ngồi trên chiếc ghế bên cửa sổ, ngẩn ngơ nhìn ra ngoài. Mái tóc dài đen nhánh óng ả ngày xưa giờ khô vàng thưa thớt, xõa lỏng lẻo trên vai.
"Mẹ." Cho Chang khẽ gọi, cố gắng khiến giọng nghe có vẻ vui tươi hơn chút.
Người phụ nữ từ từ quay đầu lại.
Khuôn mặt từng xinh đẹp động lòng người giờ đây tiều tụy không chịu nổi, hốc mắt sâu hoắm, gò má nhô cao. Bà mờ mịt nhìn Cho Chang, trong đôi mắt màu hổ phách không hề có nhận thức.
"Cô là ai?" Giọng nói của bà non nớt như một đứa trẻ năm tuổi.
Trái tim Cho Chang như bị ai đó bóp chặt, nhưng cô vẫn nhếch khóe miệng, nở nụ cười dịu dàng:
"Cháu là... cháu là bạn đến thăm cô."
Lương y đã nói cưỡng ép sửa lại sẽ chỉ khiến bệnh nhân lo âu bất an, cách tốt nhất chính là nương theo suy nghĩ của họ.
"Ồ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-hoc-vien-phap-thuat-van-nguoi-me-vinh-vien-khong-tan&chuong=17]

Mẹ gật đầu, rất nhanh sự chú ý lại bay ra ngoài cửa sổ: "Chim nhỏ, có nhiều chim nhỏ xinh đẹp quá."
Ngoài cửa sổ trống không, chỉ có bầu trời xám xịt.
Cho Chang đặt bó hoa xuống, bưng chậu nước ấm đến, bắt đầu lau người cho mẹ.
Hai năm nay, bệnh tình của mẹ chuyển biến xấu như tuyết lở. Người phụ nữ từng tao nhã đúng mực, luôn chăm chút bản thân tỉ mỉ không chê vào đâu được giờ đây ngay cả việc sinh hoạt cá nhân cơ bản cũng không làm được.
Chiếc khăn ấm áp nhẹ nhàng lướt qua cánh tay gầy guộc của mẹ, xương cốt dưới lớp da hiện lên rõ mồn một. Cho Chang để ý thấy tay phải của mẹ vẫn luôn nắm chặt thành nắm đấm, đốt ngón tay trắng bệch vì dùng sức.
"Thả lỏng chút được không ạ?" Cho Chang nhẹ giọng nói như dỗ dành trẻ con: "Để cháu xem trong tay cô có gì nào."
Nhưng bàn tay đó vẫn luôn nắm chặt, dường như đang nắm giữ báu vật quý giá nhất trên thế giới.
Lau rửa xong xuôi, Cho Chang bắt đầu chải đầu cho mẹ.
Mái tóc đen thưa thớt đã lấm tấm nhiều sợi bạc, cô cẩn thận chải chuốt, dùng dây buộc tóc mới mua tết thành một bím tóc lỏng lẻo, giống như hồi nhỏ mẹ vẫn thường làm cho cô.
"Đẹp quá." Mẹ sờ sờ bím tóc của mình, mặt nở nụ cười ngây thơ như đứa trẻ: "Ngôi sao lấp lánh."
Đúng lúc này, Lương y đẩy cửa bước vào kiểm tra phòng.
Đó là một nữ phù thủy trung niên, mặc áo choàng màu xanh chanh, vẻ mặt lúc nào trông cũng mệt mỏi.
"Hôm nay trạng thái của bà Chang khá tốt."
Bà vừa kiểm tra hồ sơ vừa nói: "Hôm qua còn khóc lóc ầm ĩ suốt."
"Bà ấy... bà ấy thường xuyên vậy sao?"
"Lúc tốt lúc xấu." Lương y xem xét hồ sơ bệnh án: "Bệnh nhân bị tổn thương linh hồn đều như vậy, cảm xúc dao động rất lớn. Nhưng bà ấy cũng được coi là khá yên tĩnh rồi, có một số bệnh nhân sẽ..."
Bà không nói hết câu, nhưng Cho Chang biết bà đang ám chỉ điều gì.
Phòng bên cạnh truyền đến tiếng la hét xé ruột xé gan, đó là phòng bệnh của vợ chồng Longbottom.
"Có phương án điều trị mới nào không ạ?" Cho Chang hỏi, mặc dù cô đã biết câu trả lời.
"E là không."
Lương y áy náy lắc đầu: "Những gì chúng tôi có thể làm chỉ là giúp bà ấy thoải mái nhất có thể. Tổn thương linh hồn... không phải là thứ mà phép thuật thông thường có thể chữa lành."
Cho Chang gật đầu.
Đã đến giờ rồi.
"Cháu phải đi đây." Cho Chang đứng dậy.
Ngay khoảnh khắc cô xoay người, bàn tay gầy guộc nắm lấy vạt áo cô, mẹ cuối cùng cũng buông lỏng bàn tay trái vẫn luôn nắm chặt.
Viên đá cuội màu đen nằm trong lòng bàn tay, bị mồ hôi thấm ướt đến mức sáng bóng.
"Cho cô."
Mẹ nhét viên đá vào tay Cho Chang, trong mắt ánh lên vẻ gấp gáp nào đó: "Đẹp, đúng không? Giống... giống..."
Bà nhíu mày, cố gắng suy nghĩ điều gì đó.
"Giống gì ạ?" Cho Chang khẽ hỏi.
"Không nhớ nữa." Mẹ chán nản lắc đầu: "Nhưng rất quan trọng, dành cho người quan trọng."
"Ngày nào bà ấy cũng ra vườn tìm những viên đá thế này."
Lương y thì thầm giải thích: "Lục tung mọi ngóc ngách, làm tay dính đầy đất. Lúc nào cũng nói muốn tặng cho người nào đó, mặc dù chính bà ấy cũng không nhớ người đó là ai. Chúng tôi từng thử ngăn cản, nhưng bà ấy sẽ trở nên cáu kỉnh bất thường."
Cho Chang nắm chặt viên đá vẫn còn vương hơi ấm của mẹ.
Màu đen, nhẵn bóng, hình bầu dục hoàn hảo.
Giống như một con mắt.
Giống như đôi mắt của cô.
Bước ra khỏi phòng bệnh, Cho Chang dựa vào bức tường lạnh lẽo của hành lang, viên đá trong lòng bàn tay cấn đau nhói.
Cuối hành lang, có một cậu bé đang ghé vào khe cửa phòng bệnh số 49 nhìn vào trong.
Mặt tròn, trông có vẻ rụt rè.
Cho Chang nhận ra đó là Neville Longbottom nhà Gryffindor, bà nội cậu ấy chắc đi tìm Lương y rồi.
Ánh mắt họ chạm nhau trong giây lát, sau đó mỗi người tự dời đi.
Ở một mức độ nào đó, họ là đồng loại.
Cô hỏi trong lòng: "Hệ thống, có cách nào chữa khỏi cho mẹ ta không?"
[Thống Thống đã tra cứu rồi...]
Giọng của hệ thống rất nhỏ: [Chức năng của hệ thống chỉ có hiệu lực với ký chủ, không thể trực tiếp chữa trị cho người khác.]
Cho Chang nhắm mắt lại.
[Nhưng mà!]
Hệ thống đột nhiên nâng cao giọng: [Nhưng mà ký chủ ơi! Nếu ký chủ trở nên mạnh hơn, nếu ký chủ nắm giữ đủ ma lực, nếu ký chủ học được phép thuật chữa trị cao siêu...]
"Ý cậu là..."
[Đúng vậy!]
Hệ thống kích động nói: [Mặc dù Thống Thống không thể trực tiếp giúp đỡ, nhưng Thống Thống có thể giúp ký chủ trở nên mạnh mẽ! Trở nên mạnh hơn bất kỳ ai! Mạnh đến mức có thể tạo ra kỳ tích!]
[Ký chủ phải cố lên nhé!]
Hệ thống cổ vũ: [Thống Thống sẽ luôn ở bên cạnh cô! Chúng ta cùng nhau nỗ lực, nhất định có thể tạo ra kỳ tích!]
"Cảm ơn cậu, hệ thống."
Cho Chang đứng thẳng người, cẩn thận cất viên đá vào túi áo sát người.
...
Kỳ nghỉ Giáng sinh kết thúc quá nhanh, dường như vừa mới bắt đầu đã vội vàng khép lại. Tàu Tốc hành Hogwarts một lần nữa băng qua cao nguyên Scotland, đưa học sinh trở về lâu đài.
Hành lang tràn ngập tiếng ríu rít của học sinh, họ chia sẻ những điều mắt thấy tai nghe trong kỳ nghỉ, khoe quà Giáng sinh, than phiền về kỳ thi sắp tới.
Cho Chang kéo vali hành lý bước vào phòng ngủ.
Việc đầu tiên... kiểm tra bùa chú bảo vệ.
Vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ.
Nhưng...
Gối của cô lại bị ai đó động vào.
Lần này không chỉ là vết lõm đơn giản, trên vỏ gối có vết ma sát rõ ràng, giống như có thứ gì đó đã cọ đi cọ lại bên trên, muốn lưu lại mùi của mình.
Điều kỳ quái nhất là cô tìm thấy dây buộc tóc bị mất của mình dưới gối.

Bình Luận

0 Thảo luận