"Xin lỗi đã làm em sợ."
Cô ấy cười áy náy: "Thấy em tìm rất lâu rồi, đang tra cứu về bùa Thần hộ mệnh sao?"
"Vâng ạ." Cho vừa trả lời vừa dọn dẹp chỗ mực bị bắn ra.
"Vậy em tìm nhầm chỗ rồi." Penelope hạ thấp giọng: "Bí mật thực sự nằm trong cuốn Sách Bùa chú ở Khu vực Sách Cấm. Có điều nếu không có chữ ký của giáo sư, bà Pince sẽ không cho em vào đâu."
Cô ấy chớp mắt đầy ẩn ý: "Có lẽ Giáo sư Flitwick sẽ sẵn lòng giúp đỡ? Dù sao em cũng là một trong những học sinh tâm đắc nhất của thầy ấy mà."
...
Hoàng hôn buông xuống, Harry ủ rũ rời khỏi nhà để chổi.
Dòng Comet cũ nát, những cây Shooting Star lung lay sắp đổ, thậm chí còn có một cây Cleansweep 5 bị nứt cả cán.
Không có cây nào dùng huấn luyện được.
Khi quay người lại, cậu suýt chút nữa đâm sầm vào lồng ngực của ai đó.
Cedric Diggory đứng cách đó vài bước, trong lòng ôm một cây Comet 260 quen thuộc. Ánh tà dương rực cháy sau lưng anh, mạ lên đường nét của anh viền sáng vàng kim.
Tim Harry đập mạnh một nhịp.
Sự ngưỡng mộ và ghen tị đột nhiên dâng lên trong lòng, khiến cậu hận không thể biến mất ngay lập tức.
Cedric rõ ràng cũng giật mình, anh trông vẫn rất mệt mỏi, dưới mắt có quầng thâm nhàn nhạt.
Anh là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí gần như đông cứng, giọng nói ôn hòa: "Chào, Potter."
"Chào, Diggory." Ánh mắt Harry lơ đễnh không cố định, rơi vào cây chổi: "Đây là?"
Cedric cúi đầu nhìn cây Comet 260 trong lòng, trên mặt lộ ra nụ cười khổ: "Của Cho, đến bảo dưỡng cây chổi này một chút. Chủ nhân của nó... có lẽ vẫn chưa muốn gặp anh."
Trong giọng điệu của anh không có sự oán trách, chỉ có sự mất mát sâu sắc không thể che giấu. Harry hoàn toàn không ngờ Cedric sẽ chủ động nhắc đến mâu thuẫn với Cho, hơn nữa còn dùng thái độ thẳng thắn như vậy.
Sự kinh ngạc to lớn tạm thời lấn át nỗi xấu hổ của chính cậu.
"Ồ... ra là vậy." Harry đáp lại một câu khô khốc, sau đó tự nhiên hỏi: "Chị ấy ổn chứ?"
"Xương sườn đã khỏi rồi."
Ngón tay Cedric vô thức vuốt ve cán chổi trơn bóng: "Nhưng em ấy vẫn còn giận anh. Anh chưa từng thấy em ấy... tức giận đến thế. Ánh mắt đó..."
Anh nói đến đây bèn dừng lại, dường như nhận ra không nên nói những điều này với một người ngoài - đặc biệt là với Harry Potter. Anh lắc đầu, như muốn xua đi ý nghĩ không vui nào đó, giọng nói ẩn chứa sự bối rối mà ngay cả chính anh cũng không hiểu nổi.
"Anh không biết dạo này mình bị làm sao nữa, Potter. Có một số chuyện... chính anh cũng không nghĩ thông. Anh chỉ... không muốn mất em ấy."
Câu cuối cùng nhẹ như một tiếng thở dài.
"Có lẽ chị ấy chỉ đang bảo vệ bản thân thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-hoc-vien-phap-thuat-van-nguoi-me-vinh-vien-khong-tan&chuong=12]
Harry buột miệng nói.
Cedric quay phắt đầu nhìn cậu, đôi mắt xám lần đầu tiên để lộ cảm xúc yếu đuối: "Cậu cảm thấy như vậy sao?"
"Ý tôi là..."
Harry giải thích một cách cục mịch: "Nếu tôi hiểu lầm bạn trai mình với người khác... ý tôi là, bất cứ ai cũng sẽ tức giận, đúng không?"
Không khí đột nhiên trở nên kỳ quặc.
Cedric nhìn chằm chằm cậu rất lâu, lâu đến mức Harry tưởng anh sắp nổi giận rồi. Nhưng cuối cùng, biểu cảm căng thẳng trên mặt Cedric dần giãn ra, hóa thành một nụ cười nhạt.
"Đúng vậy."
Anh khẽ nói, tựa như đang nói với chính mình: "Bất cứ ai cũng sẽ tức giận."
Anh xoay người chuẩn bị rời đi, bước chân có chút nặng nề. Nhưng khi đi qua người Harry, anh dừng lại một lát.
"Đúng rồi, Potter."
Cedric quay đầu bổ sung: "Cảm ơn cậu. Nếu cậu cần chổi luyện tập thì có thể đến tìm anh, anh có một cây Comet dự phòng."
...
Phòng học môn Bùa chú.
"Cẩn thận chút, trò Chang! Mấy cô tiên nhỏ đó mong manh lắm đấy!"
Giáo sư Flitwick đứng trên chồng đệm bay lơ lửng, vung vẩy đũa phép tiến hành trang trí Giáng sinh, những dây đèn màu rực rỡ như sao trời treo đầy trên trần nhà.
"Finite (Dừng lại)!" Cho khẽ niệm.
Chuỗi đèn màu vàng kim lập tức ngừng đung đưa, ngoan ngoãn bay đến vị trí chỉ định. Khi ma pháp truyền vào, đèn màu bắt đầu biến hình... những quả cầu ánh sáng nhỏ xíu mở ra đôi cánh trong suốt, biến thành cô tiên nhỏ sống động như thật.
Các cô tiên nhỏ cười khúc khích, họ mặc những chiếc váy voan màu sắc khác nhau, đập đôi cánh trong suốt, nhảy múa nhẹ nhàng giữa không trung, rắc xuống những bụi phấn vàng kim.
"Hoàn hảo!" Giáo sư Flitwick vỗ tay khen ngợi: "Khả năng kiểm soát bùa chú của trò tiến bộ rất lớn!"
Cho bước xuống thang, đúng lúc nở nụ cười e thẹn: "Cảm ơn thầy, Giáo sư. Thực ra em vẫn luôn luyện tập những bùa chú cao cấp hơn, nhưng có một số nội dung không tìm thấy trong sách thông thường..."
"Ồ?" Giáo sư Flitwick nhìn cô đầy hứng thú: "Ví dụ như?"
"Bùa Thần hộ mệnh."
Cho nghiêm túc nói: "Kể từ lần trước khi Giám ngục xuất hiện, em vẫn luôn nghĩ nếu có thể nắm vững bùa chú này, có lẽ lần sau em có thể bảo vệ bản thân và người khác tốt hơn."
Biểu cảm của Giáo sư Flitwick trở nên nghiêm túc: "Bùa Thần hộ mệnh là ma pháp cực kỳ cao thâm, trò Chang à. Nó không chỉ dựa vào ma lực và kỹ thuật giống các bùa chú khác, mà cần người thi triển phải sở hữu nội tâm mạnh mẽ và thuần khiết. Rất nhiều phù thủy trưởng thành dùng cả đời cũng không thể thi triển thành công."
"Em biết rất khó."
Cho thành khẩn nói, ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mắt giáo sư: "Nhưng em muốn ít nhất mình phải thử một lần. Dù sao thì nếu ngay cả thử cũng không dám, sao mà biết được giới hạn của mình ở đâu chứ?"
Cô ngừng một lát, bổ sung: "Chẳng phải châm ngôn của nhà Ravenclaw là "Trí tuệ hơn người là tài sản lớn nhất của nhân loại" sao ạ? Mà bước đầu tiên để theo đuổi trí tuệ chính là dũng cảm thách thức những điều chưa biết."
Lời này rõ ràng đã đánh trúng tim đen của Chủ nhiệm nhà Ravenclaw.
Mắt Giáo sư Flitwick sáng lên, khóe miệng không tự chủ được nhếch lên.
"Nói hay lắm!"
Ông tán thưởng gật đầu, chùm râu nhỏ cũng rung rung theo: "Tinh thần này chính là điều mà Ravenclaw tôn sùng! Dám thách thức, dũng cảm tìm tòi, không bị trói buộc bởi thứ gọi là "không thể"!"
Ông lôi tờ giấy da dê trong túi áo chùng ra, dùng chữ viết hoa mỹ nhanh chóng viết giấy phê chuẩn:
[Nay phê chuẩn cho trò Cho Chang mượn đọc cuốn "Sách Bùa chú" tại kệ C-7 Khu vực Sách Cấm, giới hạn chỉ đọc trong thư viện.
Filius Flitwick.]
"Cảm ơn thầy, Giáo sư!"
Giáo sư Flitwick chớp mắt: "Có điều để trao đổi, trò phải giúp ta treo nốt chỗ đồ trang trí còn lại. Mấy cái cột băng đó khó xử lý lắm, chúng cứ muốn rơi vào đầu người ta thôi."
Cho vui vẻ chấp nhận điều kiện này.
Trong một giờ tiếp theo, cô kiên nhẫn sắp xếp các loại đồ trang trí Giáng sinh vào đúng vị trí.
Cửa phòng học đột nhiên bị đẩy ra.
"Thưa Giáo sư, em đến..." Giọng Harry im bặt.
Cậu rõ ràng không ngờ rằng sẽ gặp Cho ở đây. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ rải lên người cô, những nàng tiên bay múa lượn vòng quanh cô, khung cảnh mộng ảo đến mức không chân thực.
"Á, trò Potter!"
Giáo sư Flitwick vui vẻ nói: "Đến đúng lúc lắm! Trò có thể giúp trò Chang trang trí."
Harry đi tới, có chút cục mịch đứng bên cạnh Cho: "Chào chị."
"Chào cậu." Cho mỉm cười đáp lại.
Bùa Bay của Harry rõ ràng không thành thạo bằng Cho, có mấy lần suýt chút nữa đèn màu đập vào tường. Nhưng cậu học rất nhanh, chẳng bao lâu đã nắm được bí quyết.
"Giáng sinh có kế hoạch gì không?"
Cho vừa chỉ huy đèn màu, vừa thuận miệng hỏi.
"Ở lại trường."
Harry nhún vai, cố gắng khiến giọng điệu nghe có vẻ thoải mái hơn: "Ron và Hermione đều ở lại với tôi, bọn tôi định tổ chức bữa tiệc nhỏ trong phòng sinh hoạt chung. Còn chị?"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận