"Về nhà." Giọng Cho dịu xuống: "Sức khỏe mẹ tôi không tốt, tôi muốn ở bên bà nhiều hơn."
Harry gật đầu, không hỏi thêm.
"Cuối tuần là tuần lễ Hogsmeade."
Cho chuyển chủ đề: "Cậu có đi không?"
Sắc mặt Harry trở nên ảm đạm: "Dursley không ký giấy đồng ý của phụ huynh."
Cậu là học sinh năm ba duy nhất không thể đi Hogsmeade, điều này khiến cậu cảm thấy đặc biệt cô đơn.
"Vậy thì tiếc quá."
Cho chân thành nói: "Kẹo mút Giáng sinh mới của tiệm Công Tước Mật rất được yêu thích, còn có đũa phép giả của tiệm Giỡn Zonko nữa..."
Nhìn thấy biểu cảm ngày càng chán nản của Harry, cô vội vàng bổ sung: "Tôi sẽ mang ít kẹo về cho cậu. Có muốn món gì đặc biệt không?"
Mắt Harry sáng lên: "Thật sao? Vậy thì tốt quá! Ý tôi là, nếu không phiền..."
"Tất nhiên không phiền rồi."
Cho nhảy xuống thang, phủi bụi trên tay: "Được rồi, đồ trang trí treo xong hết rồi. Tôi còn phải đến chỗ Giáo sư Snape giúp xử lý dược liệu nữa."
"Cái gì?" Harry suýt chút nữa ngã khỏi thang: "Snape á? Ông ta nhờ chị giúp sao?"
"Là tôi chủ động yêu cầu."
Cho Chang giải thích: "Dù sao thì thầy ấy vẫn luôn giúp tôi điều chế thuốc ổn định ma lực, tôi cũng nên làm chút gì đó để báo đáp thầy ấy."
"Nhưng mà ông ta..." Harry dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ thở dài: "Cẩn thận đấy, Snape thích bới lông tìm vết lắm, đặc biệt là..."
"Đặc biệt là với Gryffindor chứ gì?"
Cho Chang mỉm cười: "Yên tâm đi, tôi là Ravenclaw mà."
...
Cho Chang vừa bước chân lên cầu thang dẫn xuống tầng hầm, một bàn tay nhợt nhạt bỗng vươn ra từ trong bóng tối, mạnh mẽ nắm lấy cổ tay cô.
Cô còn chưa kịp phản ứng thì đã bị hắn lôi vào trong phòng học, lưng đập vào bức tường đá lạnh lẽo.
"Cậu điên rồi à?" Cô vùng vẫy muốn đẩy hắn ra.
Nhưng tay của Malfoy chống ngay bên sườn cô, giam cô vào giữa bức tường và bản thân hắn. Hắn cúi đầu, những lọn tóc màu vàng nhạt rủ xuống, gần như chạm vào má cô.
"Gan của cô cũng lớn thật đấy."
Giọng nói của hắn trầm thấp và nguy hiểm, trong đôi mắt xám rực lên ngọn lửa giận dữ: "Lần trước hẹn cô, tôi đã đợi tròn một tiếng đồng hồ. Một tiếng! Cô có biết để Malfoy phải chờ đợi nghĩa là gì không hả?"
Cho Chang hất cằm lên, không chút yếu thế trừng mắt nhìn hắn: "Tại sao tôi phải đến? Đừng quên là ai vạch trần tôi trước mặt mọi người, Malfoy."
"Đó là vì cô bị điên!"
Malfoy đáp trả, hơi thở gần trong gang tấc mang theo sức nóng thiêu đốt: "Cô ngay trước mặt bao nhiêu người, vì tên Đầu Sẹo đó nhảy từ trên trời xuống giống như một đứa Gryffindor ngu ngốc!"
"Ồ?" Cho Chang cười lạnh: "Cậu tố giác tôi, vì người tôi cứu là Harry Potter sao?"
Biểu cảm của Malfoy trở nên vặn vẹo trong thoáng chốc: "Nói hươu nói vượn! Tôi làm vậy vì công lý."
Cho Chang chợt nhớ tới cảm giác bị theo dõi trước đó, bèn thăm dò hỏi: "Vì thế mà đi theo dõi người khác thì đúng là mất phẩm giá đấy."
Malfoy nheo mắt lại, hừ lạnh: "Tôi theo dõi cô? Cô đúng là tự luyến quá đấy."
Hắn cúi xuống gần hơn, gần như dán sát vào tai cô: "Không chỉ có thế, gu thẩm mỹ của cô cũng ngày càng tệ hại rồi, Chang."
"Từ tôi, đến Cedric..." Hơi thở của hắn lướt qua vành tai cô, mang theo tia ác ý ấm nóng: "Kẻ tiếp theo là ai?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-hoc-vien-phap-thuat-van-nguoi-me-vinh-vien-khong-tan&chuong=13]
Potter à?"
Cho Chang nhìn hắn.
Hắn vẫn nhợt nhạt như thế, sự tức giận khiến ngũ quan của hắn càng sắc bén hơn.
Nhưng thứ ẩn chứa trong đôi mắt màu xám xanh kia chẳng hề thay đổi chút nào.
Thứ cảm xúc phức tạp pha trộn giữa kiêu hãnh, yếu đuối, khát khao và không cam lòng ấy, ngay từ lần đầu tiên họ gặp nhau đã hiện hữu trong đôi mắt đó.
Không phải hắn.
Tình cảm của thiếu niên này quá nông cạn, quá lộ liễu, giống như một cuốn sách mở toang, tất cả hỉ nộ ái ố đều viết hết lên mặt.
Hắn không làm được chuyện rình rập thâm trầm và bí ẩn, lặng lẽ không tiếng động như cái bóng ấy.
Huống chi, ngay từ lúc họ mới quen nhau, Malfoy đã chẳng mấy để tâm đến cô.
...
Khi quen biết Malfoy, Cho Chang vừa mới gia nhập đội Quidditch, ngày nào cũng tập luyện thêm đến rất muộn.
Cho đến một ngày, cô để ý trên khán đài luôn có một cái đầu màu vàng nhạt.
Malfoy ngày nào cũng đến, ngồi một mình trên khán đài của Slytherin, đôi mắt xám dõi theo bóng dáng đang bay lượn trên bầu trời.
"Muốn thử không?"
Hôm đó sau khi kết thúc buổi tập, Cho Chang chủ động đi về phía hắn.
Ánh hoàng hôn rực cháy sau lưng cô, mồ hôi khiến làn da cô lấp lánh phát sáng.
Malfoy ngẩn người, sau đó vội vàng dời tầm mắt: "Ai nói tôi muốn thử chứ?"
Nhưng khi Cho Chang đưa cây chổi cho hắn, hắn vẫn nhận lấy.
Từ đó về sau, mỗi tuần họ sẽ "tình cờ gặp nhau" hai ba lần ở sân tập.
"Cứ chờ mà xem." Malfoy luôn tràn đầy tự tin nói: "Năm sau tôi sẽ được vào đội bóng, rồi trở thành Tầm thủ giỏi nhất Hogwarts!"
"Giỏi hơn cả Harry Potter sao?" Cho Chang cố ý trêu chọc hắn.
Ai cũng biết thiếu gia nhà Slytherin và Tầm thủ nhỏ tuổi nhất của Gryffindor không ưa nhau.
Mặt hắn lập tức đen thui: "Đương nhiên! Potter là cái thá gì!"
Sau đó, họ bắt đầu hẹn hò trong những phòng học bỏ hoang.
Ánh nắng xuyên qua những ô cửa sổ phủ đầy bụi, hắt bóng những vệt sáng loang lổ lên sàn nhà. Họ sẽ ngồi trên bệ cửa sổ trò chuyện, hoặc luyện tập những câu thần chú mới học, hoặc chỉ đơn giản yên lặng ở bên nhau.
Cho đến buổi chiều hôm đó.
Cơn mưa ập đến bất ngờ.
Họ vừa tập luyện trên sân bóng xong, cưỡi cùng cây chổi chuẩn bị quay về lâu đài. Malfoy ngồi phía trước điều khiển hướng đi, Cho Chang ngồi phía sau ôm eo hắn.
Mưa nhanh chóng trở nên to xối xả.
"Chúng ta phải nhanh lên!" Malfoy hét lớn, tăng tốc độ.
Ngay khi chuẩn bị hạ cánh, Cho Chang nhìn thấy một nhóm người bên dưới...
Harry Potter.
Còn có Ron và Hermione. Họ đứng ở lối vào lâu đài, dường như đang đợi ai đó.
Cơ thể Malfoy cứng đờ trong nháy mắt, sau đó, cây chổi đột ngột bị kéo mạnh lên trên.
Quá bất ngờ.
Cho Chang không hề đề phòng, quán tính khiến cô ngửa người ra sau.
Cán chổi trơn trượt, nước mưa làm nhòe tầm nhìn, tay cô tuột khỏi eo Malfoy.
Độ cao mười feet, không tính là quá cao, nhưng cũng nguy hiểm.
"Cho!"
Tiếng hét kinh hoàng của Malfoy là âm thanh cuối cùng cô nghe được trước khi mất đi ý thức.
Đợi đến khi cô tỉnh lại, cô đã nằm trong Bệnh thất rồi.
Là Cedric của Hufflepuff phát hiện và đưa cô đến Bệnh thất.
Trong hai tuần cô dưỡng thương, Cedric ngày nào cũng đến thăm, mang theo vở ghi chép bài tập và đủ loại quà tặng nhỏ.
"Ai làm vậy?" Anh dịu dàng hỏi.
"Tự em không cẩn thận bị ngã thôi." Cho Chang nói.
Cedric không truy hỏi thêm, chỉ chăm sóc cô tỉ mỉ hơn.
Malfoy cũng đến, vào một đêm khuya nào đó. Hắn đứng bên giường bệnh, mái tóc vàng nhạt dưới ánh trăng trông gần giống như màu trắng.
Hắn đứng bên giường bệnh, hiếm khi cúi đầu xuống: "Xin lỗi, Cho, tôi không cố ý, tôi đi tìm người cầu cứu, nhưng khi tôi quay lại, cô đã không còn ở đó nữa..."
Cho Chang nhìn hắn, thiếu gia Slytherin kiêu ngạo.
Sau đó cô giơ tay lên.
"Chát!"
Tiếng tát tai vang lên giòn giã trong Bệnh thất tĩnh lặng.
Từ đó về sau, họ không bao giờ nói chuyện với nhau nữa.
Bây giờ, trong phòng học trống trải này, họ lại đứng đối mặt nhau.
Hơi thở của Cho Chang phả vào bên tai Malfoy, mùi hoa nhài quen thuộc cũng gợi lên ký ức trong hắn.
Khi đó cả hai đều còn rất nhỏ, chẳng hiểu gì cả, ở trong chính phòng học này, rên rỉ âu yếm hôn nhau như hai chú cún con.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận