"Tấm lưới Sa tăng?" Radar hóng hớt của Marie tắt ngúm ngay lập tức: "Cái loại thực vật đen sì, nhớp nháp kinh tởm đó á?"
"Chính vì cây này không sợ ánh sáng nên mới đặc biệt." Cho Chang giải thích: "Nếu nghiên cứu thành công, giáo sư Sprout nói sẽ giới thiệu bài luận văn của mình cho tạp chí học thuật."
Nhìn ánh sáng hưng phấn lấp lánh trong mắt bạn thân, Marie thở dài: "Được rồi, nhà thực vật học. Nhưng hứa với tớ, đừng khiến mình mệt quá đấy."
"Biết rồi, mẹ trẻ."
Ngày thứ ba, kỳ tích đã xảy ra.
...
"Giáo sư Sprout?" Cho Chang bưng chậu Tấm lưới Sa tăng ngạc nhiên vui mừng gọi.
Giáo sư Thảo dược học thấp béo vội vã đi tới, trên mũ còn dính một mảnh lá Bắp cải Cắn người.
"Ôi, cậu bé tội nghiệp."
Bà cúi người kiểm tra: "Chắc mấy hôm trước rèm che nắng của nhà kính bị hỏng, khiến nó bị phơi nắng quá lâu. Tấm lưới Sa tăng sợ ánh sáng nhất, trò biết đấy."
"Nhưng mà, giáo sư, cô xem này..."
Cô chỉ vào phần thân cây: "Ở đây có chồi mới."
Giáo sư Sprout đẩy kính lên quan sát kỹ lưỡng.
Giữa mấy chiếc lá già khô vàng, vài chiếc lá non xanh mướt đang sinh trưởng. Điều khó tin hơn là những chiếc lá non này đang vươn mình về phía ánh mặt trời.
"Chuyện này không thể nào." Giọng của giáo sư Sprout cũng thay đổi, bà gần như nhào tới trước chậu hoa: "Tấm lưới Sa tăng sao có thể..."
Cho Chang cẩn thận hỏi: "Em có thể chuyển nó đến nơi riêng biệt để quan sát không ạ?"
"Đương nhiên! Đương nhiên!"
Giáo sư kích động gật đầu liên tục: "Dùng nhà kính số bảy! Ở đó ánh nắng đầy đủ nhất! Nếu đây thực sự là đột biến thích nghi ánh sáng... Ôi "Nguyệt san Thảo dược học" nhất định sẽ phát điên mất!"
Đợi đến khi cây Tấm lưới Sa tăng đó hoàn toàn thích nghi với ánh nắng, thậm chí bắt đầu sinh trưởng mạnh mẽ, Cho Chang cuối cùng mới yên tâm khôi phục lại giờ giấc sinh hoạt bình thường.
Lúc chập choạng tối, cô đến chỗ cũ bên bờ Hồ Đen, chuẩn bị tiếp tục luyện tập bùa Thần Hộ Mệnh.
Nhưng chỗ của cô đã bị chiếm mất rồi.
Harry ngồi trên tảng đá cô thường luyện tập, máy móc ném đá xuống hồ. Vai cậu rũ xuống, cả người toát ra vẻ chán nản.
Cho Chang dừng bước.
Kể từ ngày mưa ở Hogsmeade đó, Harry vẫn luôn tránh mặt cô. Thỉnh thoảng gặp nhau ở hành lang, cậu sẽ hoảng loạn quay người bỏ đi.
[Ký chủ, độ thiện cảm giảm 20 điểm rồi đấy.]
Hệ thống nhỏ giọng nhắc nhở: [Có muốn...]
Bõm!
Hòn đá bị ném mạnh xuống hồ, làm bắn lên một mảng nước lớn.
Harry nghe thấy tiếng bước chân, mạnh mẽ quay đầu lại.
Khoảnh khắc nhìn thấy người đến là cô, biểu cảm trải qua vô số biến hóa.
Ngạc nhiên, lúng túng, còn có một chút gì đó... cậu đang cố gắng che giấu.
"Tôi đi ngay đây." Cậu đứng dậy, tránh ánh mắt của cô.
"Không cần đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-hoc-vien-phap-thuat-van-nguoi-me-vinh-vien-khong-tan&chuong=20]
Cho Chang nói: "Hồ lớn mà."
Harry khựng lại tại chỗ, dường như đang đấu tranh nội tâm gì đó. Cuối cùng, cậu vẫn ngồi xuống tảng đá lại, chỉ là cố ý dịch sang vị trí ngoài rìa xa nhất.
Sự im lặng lan tràn.
Cho Chang luyện tập thần chú, sương bạc lần lượt dâng lên rồi tan biến. Harry tiếp tục ném đá, mỗi lần đều mang theo sự tức giận bị kìm nén.
Cuối cùng, Cho Chang hạ đũa phép xuống, ngồi xuống bên cạnh cậu.
Ánh nắng rải trên mặt Hồ Đen, vỡ vụn thành ngàn vạn mảnh vảy bạc. Cô nhặt một hòn đá dẹt lên, ước lượng sức nặng trong tay.
"Tư thế của cậu không đúng."
Cô khẽ nói, nghiêng đầu nhìn cậu: "Thảo nào đá bay không xa."
Harry nghiêng đầu nhìn cô, trong đôi mắt xanh lục thoáng lộ tia ngạc nhiên.
Cậu không ngờ cô sẽ chủ động nói chuyện với mình.
"Cổ tay phải thế này..."
Cho Chang đứng dậy, bày ra tư thế chuẩn: "Nhìn kỹ nhé."
Cô nghiêng người, cổ tay khẽ vẩy một cái.
Hòn đá bay là là trên mặt nước, một cái, hai cái, ba cái... tròn hai mươi cái mới chìm xuống đáy hồ.
"Wow." Mắt Harry sáng lên, vẻ u ám dường như tạm thời bị xua tan: "Chị làm thế nào vậy? Có thể dạy tôi không?"
"Đương nhiên."
Cho Chang nhặt hòn đá thích hợp đưa cho cậu: "Mấu chốt là lực cổ tay ở cuối ấy. Còn nữa, chọn đá cũng rất quan trọng, phải chọn hòn dẹt và nhẵn..."
Cô kiên nhẫn sửa lại động tác cho Harry, khoảng cách giữa hai người không biết từ lúc nào đã kéo lại gần.
Cho Chang giả vờ tùy ý hỏi: "Đúng rồi, chuyện gì khiến cậu tức giận thế?"
Do chị.
Cậu suýt chút nữa đã buột miệng nói ra, hòn đá vừa định ném rơi vào lòng bàn tay lại.
"Tia Chớp." Cậu nói dối.
"Cái gì?" Cho Chang chớp mắt, nhất thời không phản ứng kịp.
"Giáng sinh nhận được."
Harry nói: "Nặc danh. Hermione nghĩ là do Black gửi, có thể có lời nguyền. Giáo sư McGonagall tịch thu rồi."
Cho Chang quay đầu nhìn cậu.
Tia Chớp à... đó là thứ cô nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới.
"Các bạn ấy cũng vì lo lắng cho sự an toàn của cậu thôi."
"Tôi biết, nhưng mà..." Harry dùng sức ném hòn đá ra, lần này nảy được bốn cái.
"Còn gì nữa không?"
Cô khuyến khích: "Có thể nhận thấy, điều làm cậu phiền lòng không chỉ có mỗi chuyện này."
Harry im lặng một lúc, rồi lại ném một hòn đá. Lần này góc độ hoàn toàn sai, hòn đá chìm thẳng xuống.
"Môn Tiên tri của giáo sư Trelawney."
Giọng cậu mang theo vẻ tự giễu: "Bà ấy vừa nhìn thấy lòng bàn tay tôi đã sợ hãi biến sắc, nói đường sinh mệnh của tôi là đường ngắn nhất bà ấy từng thấy. Cả lớp đều nhìn tôi bằng ánh mắt giống như giây tiếp theo tôi sẽ lăn đùng ra chết vậy."
Cô khẽ nói, ánh mắt rơi trên mặt hồ xa xăm: "Có lẽ vì lẽ ra cậu đã chết từ khi còn được ẵm ngửa. Theo kế hoạch của Voldemort, sinh mệnh của cậu đáng lẽ đã kết thúc vào đêm Halloween đó."
Harry mạnh mẽ nhìn về phía cô, rõ ràng không ngờ cô sẽ trực tiếp nhắc đến cái tên đó.
"Nhưng tình yêu của mẹ cậu đã thay đổi tất cả."
Cho Chang nói tiếp: "Bà ấy đã cho cậu sinh mệnh thứ hai. Cho nên theo một ý nghĩa nào đó, đường sinh mệnh "thứ nhất" của cậu quả thực rất ngắn... nó đã kết thúc khi cậu một tuổi. Còn cậu của hiện tại đang sống trong kỳ tích do tình yêu tạo ra."
Harry ngẩn ngơ nhìn cô, đôi mắt xanh lục trông sáng lạ thường, bên trong có thứ gì đó đang tỏa sáng lấp lánh.
"Tôi... tôi chưa bao giờ nghĩ như vậy."
"Mẹ cậu nhất định rất yêu cậu."
Cho Chang khẽ nói, ánh mắt dịu dàng: "Thứ tình yêu có thể dùng tính mạng để bảo vệ cậu, là phép thuật mạnh mẽ nhất trên thế giới này, mạnh hơn bất kỳ câu thần chú nào."
Một cơn gió lạnh thổi qua, thổi tung mái tóc dài của Cho Chang.
Vài lọn tóc bay đến trên mặt Harry, mang theo mùi hoa nhài thoang thoảng.
"Cảm ơn chị, Cho." Harry chân thành nói.
[Đinh! Độ thiện cảm của Harry Potter +20! Độ thiện cảm hiện tại: 65.]
Cho Chang thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng cộng lại được 20 điểm thiện cảm bị trừ.
Họ ném đá thêm một lúc nữa, kỹ thuật của Harry tiến bộ rất nhanh, có thể khiến đá nảy liên tiếp năm sáu lần rồi.
"Vừa nãy chị đang luyện tập gì thế?"
Rất lâu sau, Harry hỏi: "Em nhìn thấy ánh sáng màu bạc..."
"Bùa Thần Hộ Mệnh." Cho Chang phủi bụi trên tay.
"Bùa Thần Hộ Mệnh..." Harry lặp lại: "Cần ký ức vui vẻ, đúng không?"
"Đúng vậy."
"Chắc khó lắm." Giọng cậu ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc: "Khi chị..."
Cậu dừng lại, nhưng cả hai đều hiểu lời chưa nói hết đó: [Khi trong lòng chị chứa đầy đau khổ.]
"Giáo sư Lupin đang dạy tôi."
Harry phá vỡ sự im lặng, giọng nói mang theo chút không tự nhiên: "Vì Giám ngục. Lần sau nếu chúng xuất hiện tiếp, tôi không muốn..."
"Tôi có thể hiểu."
Cô khẽ nói: "Cảm giác bất lực đó, nỗi sợ hãi đó... không ai muốn trải qua nó lần thứ hai cả."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận