Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Xuyên Nhanh: Quản Gia Toàn Năng

Chương 8: Quản gia ác ma 6

Ngày cập nhật : 2026-06-16 23:30:59

Tạ Lăng Duệ lại bị bắt trở về, Lý Kiến Tài và Lưu Cương cũng
bị lôi về.

Ban đầu, đám người đó định xử lý Lý Kiến Tài và Lưu Cương,
nhưng Tạ Lăng Duệ đe dọa rằng nếu bọn họ động vào hai người này, cậu sẽ chết
cho họ xem.

Nhờ vậy mà Lý Kiến Tài và Lưu Cương mới giữ được mạng.

Tin tốt là Lý Đại Lực và Mã Toàn đã chạy thoát thành công.

Tạ Lăng Duệ bị trói lại lần nữa, Lý Kiến Tài và Lưu Cương tuy không bị xử
lý ngay nhưng cũng bị đánh cho gần chết. Lý Kiến Tài bị bắn trúng mông còn đỡ,
còn Lưu Cương thì bị bắn vào lưng, không biết đã thương tới đâu, hơi thở yếu ớt
như sắp không qua khỏi. Lý Kiến Tài khóc lóc cầu xin bọn bắt cóc cứu Lưu Cương,
nhưng chẳng ai thèm để ý.

Tên cầm đầu bọn bắt cóc đòi số điện thoại của Tạ Lăng Duệ, cậu
sảng khoái đưa ngay.

Cuộc gọi được kết nối.

“Alô!” Giọng
Tạ Vân Mộng vang lên ở đầu dây bên kia.

“Con trai bà đang ở trong tay tôi…” Tên bắt cóc còn chưa nói
xong đã bị ngắt máy.

“Đại ca, bà ta cúp máy rồi.”

“Gọi lại.” Tên cầm đầu lần đầu gặp tình huống như vậy, lập tức
ra lệnh.

Cuộc gọi được nối lại, trước khi tên bắt cóc kịp mở miệng, đầu dây bên kia đã vang lên giọng
nói: “Con trai tôi bị bắt cóc, các người cần tiền chuộc đúng không?”

Lời thoại bị cướp mất, gã ngẩn ra một thoáng rồi đáp: “À… đúng.”

Ngay sau đó, người bên kia tiếp tục nói: “Không giao tiền
chuộc thì giết người đúng không?”

“À… phải.” Lại bị giành thoại, gã chỉ có thể ấp úng trả lời.

“Tiền chuộc là hai trăm triệu, đúng không?”

“À, đúng đúng đúng.” Gã gật đầu liên tục, tuy câu không phải do mình nói nhưng cũng không
sai, nên cứ thế xác nhận.

Rồi đầu dây bên kia vang lên một tiếng khẽ cười khinh miệt:
“Hừ! Hai
trăm triệu tôi không có, các người cứ gi*t đi.”

Nói xong liền dập máy.

Bọn bắt cóc: ???

Tên bắt cóc cầm điện thoại ngẩng đầu nhìn Tạ Lăng Duệ, hỏi:
“Đây là số của mẹ kế cậu à?”

Tạ Lăng Duệ: ???

Tên gọi điện quay sang báo với tên cầm đầu: “Mẹ của thằng
nhóc này nói chúng ta đòi quá cao, không trả nổi, bảo cứ giết nó đi.”

Lời vừa dứt, toàn bộ ánh mắt đổ dồn về phía Tạ Lăng Duệ.

Mặt cậu lập tức đỏ bừng, lớn tiếng nói: “Không thể nào, đưa
điện thoại đây, để tôi gọi cho mẹ tôi!”

Tên bắt cóc cầm điện thoại ngẩng đầu nhìn về phía thủ lĩnh của
bọn họ.

Thủ lĩnh cũng là lần đầu gặp phải tình huống thế này, liền mở
miệng nói: “Đưa điện thoại cho cậu ta.”

Nghe lệnh, tên bắt cóc lập tức đưa điện thoại cho Tạ Lăng Duệ,
còn dặn thêm: “Đừng giở trò.”

Tạ Lăng Duệ không đáp, hai tay được tự do nhận lấy điện thoại,
bắt đầu bấm số quen thuộc.

Kết quả vừa gọi đi đã bị cúp máy, Tạ Lăng Duệ không chịu bỏ
cuộc, gọi lại lần nữa, vẫn bị cúp. Trong khoảnh khắc, lửa giận trong lòng cậu
bùng lên dữ dội.

Rõ ràng cậu đã bị bắt cóc, vậy mà mẹ cậu không thèm xác nhận
lấy một câu, thậm chí ngay cả điện thoại cũng không chịu nghe, hoàn toàn không
quan tâm tới sự an nguy của cậu.

Lần nữa bị cúp máy, Tạ Lăng Duệ trừng mắt nhìn tên cầm đầu
đám bắt cóc, giận dữ nói: “Điện thoại của tôi đâu? Dùng điện thoại của tôi gọi!!!
Nếu bà ta còn không nghe, thì gọi cho ông bà ngoại tôi!”

Mấy tên bắt cóc nhìn gương mặt phẫn nộ của Tạ Lăng Duệ, liếc
nhau một cái, thủ lĩnh gật đầu ra hiệu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-quan-gia-toan-nang&chuong=8]

Một tên bên cạnh lập tức giơ chân đá Lý
Kiến Tài một cú, hỏi điện thoại của Tạ Lăng Duệ ở đâu.

Sau khi nhận được câu trả lời, gã lại đá thêm một cú nữa, rồi mới đi lấy điện
thoại.

Trong điện thoại của Tạ Lăng Duệ có gắn thiết bị định vị,
đây là thứ Tạ Vân Mộng cài cho cậu để đảm bảo an toàn. Sau khi phát hiện ra, cậu
từng nổi trận lôi đình với bà, rồi tự mình mua một chiếc điện thoại mới.

Với tính cách của mẹ mình, chắc chắn bà sẽ không để điện thoại
của cậu “sạch sẽ” như vậy. Thế nên Tạ Lăng Duệ đã nhờ người làm riêng cho mình
một phần mềm nhỏ để chặn định vị và theo dõi. Lúc này, điều cậu cần làm là lấy
lại điện thoại và gỡ phần mềm đó đi.

Khi cầm được điện thoại, tim Tạ Lăng Duệ đập nhanh hẳn, mặt
cũng hơi nóng lên. May mà mọi người đều nghĩ cậu là vì tức giận nên không ai
nghi ngờ.

Tạ Lăng Duệ cầm điện thoại, liếc mắt nhìn đám bắt cóc đang
giám sát mình, tay còn lại âm thầm ấn gỡ phần mềm nhỏ, đồng thời lớn giọng nói:
“Hay là các người quay video đi, gửi cho mẹ tôi, rồi gửi cả cho ông bà ngoại
tôi nữa.”

Bọn bắt cóc nhìn nhau, cảm thấy đây là một ý kiến hay.

Tên cầm đầu
lên tiếng: “Trước gọi điện, sau đó quay video.”

Tạ Lăng Duệ không đáp lại, nhưng tâm trạng trong lòng thì vô
cùng phấn khởi. Phần mềm đã bị xóa, giờ chỉ cần kéo dài thời gian là được.

Cậu mở danh bạ trong điện thoại của mình, tìm số đầu tiên ở
vị trí nổi bật nhất, trực tiếp bấm gọi và bật loa ngoài theo yêu cầu của bọn bắt
cóc.

“Alô!.” Giọng
nói của Tạ Vân Mộng truyền tới từ đầu dây bên kia.

Chỉ nghe thấy giọng bà thôi, Tạ Lăng Duệ đã thấy sống mũi
cay cay, nước mắt lấp lánh trong hốc mắt. Nhưng đây không phải lúc để tủi thân,
cậu chớp mắt mấy lần, rồi lạnh giọng nói: “Là con.”

“Không phải con bị bắt cóc rồi à? Sao lại có thể gọi điện
cho mẹ?” Tạ Vân Mộng hỏi từ đầu dây bên kia.

Lúc này Tạ Vân Mộng đang ngồi trong sở cảnh sát, xung quanh
là một nhóm cảnh sát. Một cảnh sát bên cạnh đang dò tìm vị trí của Tạ Lăng Duệ,
nhìn màn hình rồi giơ tay làm dấu “OK”, báo hiệu đã xác định được vị trí của cậu.

Giờ chỉ cần kéo dài thời gian.

“Con nghe họ nói, mẹ bảo họ cứ giết con đi! Bây giờ con thực
sự bị bắt cóc, mẹ có biết không? Mẹ căn bản không hề quan tâm con!” Tạ Lăng Duệ
giận dữ trách móc.

“Đây không phải lỗi của mẹ, bọn chúng đòi giá quá cao, hai trăm triệu. Nếu bỏ ra số tiền đó,
nhà chúng ta gần như sẽ phá sản.” Tạ Vân Mộng giải thích.

“Mẹ lừa ai đấy, ông ngoại đã nói với con là công ty nhà mình
trị giá cả trăm tỷ, có hai trăm triệu mà cũng không lấy ra nổi à?”

“Trăm tỷ là giá trị thị trường, thật ra vốn lưu động còn
chưa đến một tỷ, làm sao có thể xoay ra hai trăm triệu tiền chuộc trong thời
gian ngắn được?”

Tạ Lăng Duệ có vẻ bị thuyết phục, liền hỏi: “Vậy mẹ có thể
đưa bao nhiêu?”

“Năm triệu.” Tạ Vân Mộng trả lời.

Nghe thấy con số đó, mấy tên bắt cóc nhìn nhau, cảm thấy mức
giá này khá hợp lý, vừa định lên tiếng đồng ý.

Ai ngờ Tạ Lăng Duệ bật dậy hét lên: “Năm triệu? Tiền tiêu vặt
một tháng của con cũng hơn hai triệu, mẹ chỉ định bỏ ra năm triệu để chuộc con
về sao? Trong mắt mẹ con rẻ mạt đến thế à?”

Giọng Tạ Vân Mộng trong điện thoại vẫn nhạt như thường:
“Chính vì con tiêu xài quá mức, mỗi
tháng mấy triệu tiền tiêu vặt, xem có nhà nào nuôi con kiểu như vậy không? Phá
của chính là con đấy, nói thật
với con nhé, mẹ định nuôi đứa khác rồi.”

Tạ Lăng Duệ biết rõ đây là kế hoãn binh, nhưng nghe đến câu
đó vẫn không khỏi tức điên. Cậu gằn giọng chất vấn: “Ý mẹ là gì? Là con có thể
bị giết cũng được đúng không!”

“Mẹ không nói vậy! Mẹ nói rồi, mẹ có thể đưa năm triệu.”

“Con không chấp nhận! Không có hai trăm triệu thì năm chục
triệu cũng phải có chứ!”

“Giờ mà rút ra năm chục triệu thì ảnh hưởng rất lớn đến công
ty.”

Câu này khiến Tạ Lăng Duệ thật sự phát hỏa. Từ nhỏ đến lớn,
Tạ Vân Mộng luôn gửi cậu cho ông bà ngoại chăm. Mỗi tháng số lần cậu được gặp mẹ
đếm trên đầu ngón tay. Mỗi khi hỏi mẹ ở đâu, ông bà nội đều nói mẹ ở công ty, bận
lắm, bảo Tiểu Duệ phải ngoan, đợi mẹ hết bận sẽ tới thăm.

Nhưng cậu đã đợi mãi mà không thấy, ngay cả sinh nhật cũng
chỉ có trợ lý tới đưa quà, bóng dáng mẹ thì chẳng thấy đâu.

Thế là Tạ Lăng Duệ hét lên: “Công ty! Công ty! Suốt ngày
chỉ có công ty! Nếu công ty quan trọng như vậy thì ngay từ đầu mẹ sinh con ra
làm gì! Một giá, năm chục triệu! Nếu không thì cứ đợi mà nhặt xác con về!”

Nói xong, Tạ Lăng Duệ dập máy cái rụp.

Trong thoáng chốc, mọi người đều im lặng, ánh mắt đồng loạt
đổ dồn về phía Tạ Lăng Duệ đang giận dữ.

Cơn giận thực sự đã thổi bùng lên dũng khí của cậu.

“Nhìn cái gì mà nhìn, chưa thấy người bị bắt cóc đòi tiền
chuộc bao giờ à?”

Thấy Tạ Lăng Duệ nổi nóng như vậy, bọn bắt cóc không những
không cáu mà còn vì cậu đích thân đòi tiền chuộc cao nên có phần nể phục. Một
tên còn rót cho cậu cốc nước, nói: “Đừng giận, tôi tin mẹ cậu nhất định sẽ đưa
tiền.”

Tạ Lăng Duệ uống một ngụm nước, sau đó nói: “Bà ta không cho
cũng không sao, ông bà ngoại thương tôi nhất, lát nữa gọi cho ông bà cũng vậy
thôi.”

Đám bắt cóc: Cậu đúng là một đứa con hiếu thảo đấy.



Nhưng mà, dù sao người được lợi là bọn họ, bọn họ cũng sẽ
không có ý kiến gì.

Bình Luận

0 Thảo luận