Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Xuyên Nhanh: Quản Gia Toàn Năng

Chương 3: Quản gia ác ma 1

Ngày cập nhật : 2026-06-15 19:40:15

Thẩm Minh Hiên vô cùng hài lòng, lần lượt mở từng yêu cầu của mười bảy nhiệm vụ ra xem.

Phần lớn đều là nhiệm vụ bảo vệ vì nhiều lý do khác nhau mà phải bảo vệ nhân vật chính hoặc nhân vật phụ trong thế giới đó một khoảng thời gian, thù lao cũng khá hậu hĩnh.

Thế nhưng, ánh mắt của Thẩm Minh Hiên lập tức bị thu hút bởi một nhiệm vụ có thù lao cực cao. Mở ra xem, không ngờ đó lại là nhiệm vụ giúp chỉnh tam quan (thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan) của thế giới chi tử.

Thẩm Minh Hiên: ???

Đây là lần đầu tiên hắn gặp loại nhiệm vụ như vậy. Điều quan trọng nhất là thù lao của nó cao gấp ba lần những nhiệm vụ bảo vệ khác.

Thù lao cao cộng thêm lòng hiếu kỳ đã khiến Thẩm Minh Hiên lập tức nhận ngay nhiệm vụ này.

Ngay sau khi nhận nhiệm vụ, các nhiệm vụ khác lập tức biến mất. Thẩm Minh Hiên hiểu rằng đây là cách để nâng cao hiệu suất làm việc. Một khi nhiệm vụ được người thực hiện nhiệm vụ chọn thì các nhiệm vụ còn lại sẽ được đưa trở lại bảng nhiệm vụ của không gian chủ hệ thống, để những ký chủ khác tiếp tục lựa chọn.

Đúng lúc đó, bảng hệ thống của Thẩm Minh Hiên truyền đến tín hiệu thông báo liên lạc.

Thẩm Minh Hiên mở chức năng thông tin, bên trong truyền ra một tiếng chào.

[Xin chào.] 

Đó là giọng của ý thức thế giới bên phía phát nhiệm vụ, Thẩm Minh Hiên chưa phải là người thực hiện nhiệm vụ cao cấp, chỉ những người đạt cấp cao mới có không gian hệ thống riêng, tức là văn phòng.

Mà văn phòng không phải ai cũng có thể sở hữu, chỉ khi nhiệm vụ đạt chuẩn thì người thực hiện mới có tư cách xin cấp. Còn hiện tại, hắn chỉ có một không gian hệ thống tân thủ rộng bốn mươi mét vuông.

Đây chính là căn nhà nhỏ mà các tân nhiệm vụ giả thường gọi là ốc cư.

Tất nhiên, căn nhà nhỏ này cũng có thể mở rộng, điều kiện là phải tiêu điểm.

Bình quân mỗi mét vuông mất 100 điểm, tuy không tính là đắt, nhưng Thẩm Minh Hiên cảm thấy hoàn toàn không cần thiết. Không gian hệ thống bốn mươi mét vuông đã đủ để hắn sử dụng, dù sao cũng chỉ có một mình hắn, cần rộng như vậy để làm gì?

Điểm của hắn còn phải dành để nâng cấp cho Tiểu Ngũ nữa cơ.

Vì vậy, hiện tại hắn chỉ có thể thông qua bảng hệ thống để liên lạc với ý thức thế giới.

[Xin chào, tôi là người tiếp nhận nhiệm vụ mà ngài đã đăng, mời ngài hãy nói rõ vấn đề mà ngài đang gặp phải.]  Thẩm Minh Hiên nở nụ cười mang tính nghề nghiệp, giọng nói dịu dàng cất lời.

Ý thức thế giới: [Chuyện này nhất thời nói không rõ được, tôi gửi tuyến thế giới cho cậu, cậu xem qua trước đi. Yêu cầu của tôi không cao, chỉ cần chỉnh lại tam quan của thế giới chi tử là được.] 

Nghe ý thức thế giới nói vậy, Thẩm Minh Hiên nhướng mày, xem ra đối tượng nhiệm vụ lần này hình như không dễ đối phó cho lắm!

Ngay sau đó, hắn bắt đầu xem tuyến thế giới mà ý thức thế giới gửi đến.

Thế giới chi tử của thế giới này, nói một cách ngắn gọn, chính là một thiếu gia phản nghịch, thiếu thốn tình thương.

Giống như kịch bản của các thế giới khác ,kịch bản của ý thức thế giới lần này có thể nói là vô cùng cũ kỹ.

Mẹ của thế giới chi tử tên là Tạ Vân Mộng, cha là Triệu Hạo Nhiên, hai người kết hôn vì tình yêu tự do.

Tạ Vân Mộng là một bạch phú mỹ, còn Triệu Hạo Nhiên tuy không phải nhà nghèo, nhưng điều kiện kinh tế gia đình hoàn toàn không sánh được với nhà họ Tạ.

Nhưng Triệu Hạo Nhiên có ưu thế về ngoại hình, lại học cùng đại học với Tạ Vân Mộng, hai người qua lại nhiều lần rồi nảy sinh tình cảm.

Nhà họ Tạ có thế lực, lại hết mực cưng chiều con gái, nên hoàn toàn không cần đến cái gọi là liên hôn thương mại, chỉ cần con gái thích là đủ.

Vì vậy, cha mẹ Tạ Vân Mộng điều tra qua Triệu Hạo Nhiên, phát hiện ông ta không có vấn đề gì, còn rất chăm chỉ, con gái cũng thích ông ta, bèn dứt khoát đồng ý.

Sau khi hai người tốt nghiệp đại học thì họ kết hôn, Triệu Hạo Nhiên cũng trực tiếp vào làm trong công ty của nhà họ Tạ.

Triệu Hạo Nhiên quả thật có năng lực, từ vị trí trợ lý ban đầu dần dần leo lên chức quản lý. Cha Tạ Vân Mộng thấy vậy cũng rất hài lòng, đây chính là một người có bản lĩnh, nên đã để ông ta ngồi vào vị trí quản lý trụ sở chính.

Sau đó, hai vị trưởng bối nhà họ Tạ bắt đầu thúc giục hai người sinh con, dù gì cũng đã kết hôn hơn ba năm, vậy mà hai người vẫn chưa định có con. Cho dù Triệu Hạo Nhiên là con rể nhà họ Tạ, thì cha của Tạ Vân Mộng cũng không thể giao tài sản nhà mình cho ông ta được. Nếu không phải vì con gái không hứng thú với việc quản lý công ty, ông đã chẳng liên tục thúc giục như vậy.

Dưới áp lực từ cả hai bên cha mẹ, đôi vợ chồng trẻ cũng không chịu nổi, bèn chiều theo nguyện vọng của họ, bắt đầu chuẩn bị mang thai.

Chẳng bao lâu sau, Tạ Vân Mộng mang thai, tin vui này khiến hai bên gia đình vô cùng phấn khởi. Tuy vậy, cha Tạ vẫn mang lễ vật sang thương lượng với thông gia, hy vọng đứa bé có thể theo họ Tạ dù sao tài sản nhà họ cũng cần người thừa kế.

Cha mẹ Triệu Hạo Nhiên đương nhiên không vui, nhưng nhà người ta gia thế lớn, bọn họ không dám phản đối, ngoài mặt mỉm cười đồng ý, nhưng trong lòng lại bắt đầu bất mãn với Tạ Vân Mộng.

Tạ Vân Mộng mang thai, ở nhà dưỡng thai, Triệu Hạo Nhiên làm việc bên ngoài. Ban đầu mọi chuyện vẫn ổn, cho đến một ngày ông ta về thăm cha mẹ thì gặp lại Đường Nhã, cô em gái nhỏ từng sống cạnh nhà thời thơ ấu.

Đường Nhã lập tức nhận ra Triệu Hạo Nhiên, Đường Nhã biết được thành tựu của ông ta hiện giờ thì sinh lòng toan tính, nếu nói Triệu Hạo Nhiên không nhận ra điều đó là không thể.

Ban đầu ông ta nghĩ dù sao cũng là người quen, nên muốn giữ thể diện cho bà ta. Nhưng dần dần, cảm giác mà bà ta mang lại là như thể bà ta chỉ có thể dựa vào ông ta mà sống, hoàn toàn khác với tính cách nhiệt tình rực lửa của Tạ Vân Mộng.

Đường Nhã là một cô gái dịu dàng, yếu đuối khiến người khác nảy sinh lòng thương hại. Ông ta bắt đầu thấy thương xót, cộng thêm việc bà ta thẳng thắn bày tỏ tình cảm với ông ta. Cho dù ông ta từ chối, bà ta cũng chỉ dùng ánh mắt yếu đuối, tổn thương nhìn ông ta, nói rằng bà ta chỉ muốn nói ra suy nghĩ của mình mà thôi.

Bà ta cũng không hề kỳ vọng ông ta sẽ đáp lại.

Nhìn Đường Nhã dịu dàng yếu đuối như vậy, Triệu Hạo Nhiên chọn cách trốn tránh, bởi ông ta phát hiện ra, mình dường như đã phản bội vợ, ông ta đã động lòng với Đường Nhã rồi.

Thế là trong khoảng thời gian ấy, Triệu Hạo Nhiên trở thành người chồng gương mẫu nhị thập tứ hiếu, khiến hai vị trưởng bối nhà họ Tạ vô cùng hài lòng, không ngớt lời khen con gái có mắt nhìn người, Tạ Vân Mộng cũng hạnh phúc ngập tràn.

Nhìn gương mặt tươi cười của cả gia đình, Triệu Hạo Nhiên ép những suy nghĩ không nên có xuống đáy lòng, ông ta còn có gia đình của riêng mình, ông ta không thể vô trách nhiệm như vậy.

Cho đến một ngày, Đường Nhã gọi điện cho ông ta, trong điện thoại là tiếng khóc nức nở, Triệu Hạo Nhiên hoảng hốt hỏi địa chỉ rồi vội vàng chạy tới.

Kết quả, ông ta thấy Đường Nhã ở nhà một mình, uống rượu say mèm. Vừa nhìn thấy ông ta, bà ta lập tức lao đến quấn lấy, vừa khóc vừa trách trời sao lại bất công như vậy, bà ta vất vả lắm mới tìm lại được ông ta, vậy mà người ở bên ông ta lại không phải là bà ta.

Kết quả cuối cùng là Triệu Hạo Nhiên và Đường Nhã đã phát sinh quan hệ.

Sau đó, Triệu Hạo Nhiên vừa khinh bỉ bản thân, vừa càng cố gắng đối xử tốt với Tạ Vân Mộng, như thể để bù đắp. Nhưng mỗi khi đối diện với vợ, trong lòng ông ta lại đầy cảm giác tội lỗi và đè nén, rồi đem những đè nén ấy trút lên người Đường Nhã bằng tình dục.

Lâu dần, ông ta cảm thấy ở bên Đường Nhã thoải mái hơn, nên bắt đầu lạnh nhạt với Tạ Vân Mộng.

Thế nhưng trong mắt Tạ Vân Mộng, hành vi ấy lại bị hiểu là ông ta ngày càng bận rộn, khiến bà ấy đau lòng vô cùng. Bụng mang thai năm tháng, bà ấy vẫn ân cần hỏi han ông ta, khiến ông ta càng thêm áy náy.

Sau đó, Triệu Hạo Nhiên nhận được một tin, Đường Nhã nói với ông ta rằng bà ta đã mang thai.

Biết tin này, phản ứng đầu tiên của Triệu Hạo Nhiên không phải là vui mừng mà là sét đánh giữa trời quang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-quan-gia-toan-nang&chuong=3]

Suy nghĩ đầu tiên của ông ta là đứa trẻ này không thể giữ lại.

Nhưng khi nhìn Đường Nhã ôm tay ông ta, mỉm cười hạnh phúc, còn cùng ông ta nói về tương lai của đứa trẻ, Triệu Hạo Nhiên lại một lần nữa chọn cách trốn tránh.

Ông ta bắt đầu chạy qua chạy lại giữa hai bên, người đầu tiên phát hiện ra sự bất thường chính là Tạ Vân Mộng.

Ban đầu bà ấy chỉ nghĩ ông ta ngày càng bận, nhưng dần dần bà ấy nhận ra có điều gì đó không ổn, trên người Triệu Hạo Nhiên xuất hiện tóc phụ nữ hoặc dấu son môi.

Cộng thêm việc thường xuyên đi công tác, chạy ra ngoài tỉnh, tuy bà ấy cũng đã xác nhận với cha Tạ rằng Triệu Hạo Nhiên có công việc bên ngoài, nhưng trực giác của phụ nữ khiến bà cảm thấy có gì đó không ổn.

Vì thế bà ấy tìm một công ty thám tử tư để điều tra Triệu Hạo Nhiên.

Đúng lúc Tạ Vân Mộng mang thai tám tháng, thám tử tư đã đưa cho họ câu trả lời.

Nhìn những tấm ảnh trong đó Triệu Hạo Nhiên thân mật với một người phụ nữ khác, Tạ Vân Mộng lập tức giận bùng nổ.

Sau khi hỏi rõ địa chỉ, bà ấy dẫn theo một nhóm vệ sĩ, bụng bầu vượt mặt, thẳng tiến đến nơi.

Tạ Vân Mộng bảo vệ sĩ gõ cửa, cửa vừa mở đã thấy người ra mở chính là Triệu Hạo Nhiên, kế đó Tạ Vân Mộng xuất hiện trước mặt hắn.

Nhìn thấy Tạ Vân Mộng đột ngột xuất hiện, Triệu Hạo Nhiên hoảng loạn ngay tức khắc.

Tạ Vân Mộng ra lệnh cho vệ sĩ khống chế người, còn mình thì bước vào trong nhà. Ánh mắt Tạ Vân Mộng mang theo vẻ soi xét đánh giá quét qua Đường Nhã, sau đó khinh miệt hỏi Triệu Hạo Nhiên rằng ông ta phản bội mình chỉ vì hạng người như thế này sao?

Kế đó, Tạ Vân Mộng mỉm cười lấy ra toàn bộ tài liệu về Đường Nhã, trong đó bao gồm cách bà ta cố tình tiếp cận Triệu Hạo Nhiên, bày kế để xảy ra quan hệ với ông ta, tất cả đều được đặt trước mặt Triệu Hạo Nhiên.

Sau đó, Triệu Vân Mộng khinh thường nói với Đường Nhã, những thứ Triệu Hạo Nhiên có hiện tại đều là do bà ấy ban cho, đã có thể cho thì cũng có thể thu hồi.

Nói xong Tạ Vân Mộng lập tức ra lệnh cho vệ sĩ bắt Triệu Hạo Nhiên đi, bản thân thì quay lưng bỏ đi không hề ngoái lại.

Tạ Vân Mộng cũng là người tàn nhẫn, bà ấy dứt khoát giam giữ Triệu Hạo Nhiên, lý do đương nhiên là để chuyển giao tài sản của ông ta.

Yêu càng sâu, hận càng thấu, ngày xưa yêu bao nhiêu, thì khi phản bội, hận lại bấy nhiêu.

Sau khi đã chuyển hết tài sản của Triệu Hạo Nhiên, Tạ Vân Mộng thả ông ta ra, không vì điều gì khác chỉ để ly hôn.

Triệu Hạo Nhiên quỳ lạy van xin, nhưng Tạ Vân Mộng lập tức giao bằng chứng ngoại tình cho luật sư, trực tiếp khởi kiện ra tòa.

Kết cục, Triệu Hạo Nhiên và Tạ Vân Mộng ly hôn, con cái thuộc quyền nuôi dưỡng của Tạ Vân Mộng.

Sau khi ly hôn, Tạ Vân Mộng cũng không bỏ qua cho Triệu Hạo Nhiên. Tính của Tạ Vân Mộng xưa nay có thù tất báo, chỉ như vậy thì làm sao đủ?

Tạ Vân Mộng không cần làm gì nhiều, chỉ cần nhân danh nhà họ Tạ tuyên bố, bất kỳ ai cũng không được phép tuyển dụng Triệu Hạo Nhiên.

Tất nhiên, vẫn có người không nghe lời, và rồi họ mới hiểu thế nào là chó điên.

Dám thuê Triệu Hạo Nhiên ư? Nhà họ Tạ dù có giết địch một nghìn, tự tổn tám trăm cũng phải kéo ngươi ch*t chung.

Đối thủ tức đến mức chửi rủa họ điên cuồng, nhưng sau đó quay sang sa thải Triệu Hạo Nhiên để tránh phiền phức với nhà họ Tạ, dù phải chịu tổn thất lớn, nhưng nhà họ Tạ còn có vẻ như nếu không đuổi Triệu Hạo Nhiên thì sẽ chơi trò ngọc nát cùng tan.

Không cần thiết, thật sự không cần thiết.

Từ đó trở đi, chẳng còn ai dám dùng Triệu Hạo Nhiên nữa.

Lúc này, Triệu Hạo Nhiên trong bộ dạng thê thảm mới hiểu thế nào là đường cùng tuyệt lộ.

Không công ty nào dám nhận ông ta, mà ông ta cũng không muốn đi làm những công việc thấp kém như phục vụ bàn.

Đường Nhã lúc này mới nhận ra, người đàn ông thành đạt mà bà ta tưởng tượng, hóa ra cũng chỉ là một kẻ tiểu bạch kiểm. Giờ đối phương chẳng còn gì, hoàn toàn không giống viễn cảnh mà bà ta đã vẽ ra. Thế là bà ta nảy ý định rời bỏ Triệu Hạo Nhiên, còn đứa trẻ? Phá bỏ là được, trong tình cảnh này, Triệu Hạo Nhiên nuôi nổi sao?

Ý đồ của Đường Nhã, Tạ Vân Mộng là người đầu tiên nắm được. Dù sao bà ấy đã quyết khiến Triệu Hạo Nhiên sống không dễ dàng, thì kẻ phá hoại gia đình bà ấy là Đường Nhã  càng không thể buông tha.

Muốn rời bỏ Triệu Hạo Nhiên? Còn phải xem Tạ Vân Mộng có đồng ý hay không.

Thế là Đường Nhã bị người ta đưa từ khoa sản bệnh viện về, áp giải đến trước mặt Triệu Hạo Nhiên. Có người lạnh lùng cảnh cáo họ, đã ở bên nhau thì đừng mong tách ra, nếu không cả nhà sẽ bị gửi sang Trung Đông làm tình nguyện viên, cả đời không được trở về.

Để khiến họ khắc ghi lời cảnh cáo này, Tạ Vân Mộng sắp xếp một nhóm lính đánh thuê đưa Triệu Hạo Nhiên và Đường Nhã sang Trung Đông “du lịch” một tháng, để họ trực tiếp trải nghiệm phong tục tập quán của chợ đen ngầm Trung Đông. Đương nhiên, đi cùng còn có mấy bác sĩ nữa.

Dù sao đứa trẻ là vô tội. Đó là kết tinh tình yêu của họ, minh chứng cho một tình yêu dám vượt qua ranh giới luân lý và đạo đức  dĩ nhiên phải để “kết tinh” này chào đời thật tốt.

Chuyến “du lịch” một tháng này khiến Triệu Hạo Nhiên và Đường Nhã hoàn toàn thu mình lại.

Trước những thủ đoạn như sét đánh, cộng thêm sự chênh lệch giai tầng, cả Triệu Hạo Nhiên lẫn Đường Nhã đều chỉ còn lại hối hận.

Hối hận điều gì ư? Dĩ nhiên là hối hận vì đã dây dưa với đối phương ngay từ đầu.

Sự hối hận của họ, Tạ Vân Mộng không hay biết  mà có biết, e cũng chỉ cười khẩy mà thôi.

Không lâu sau, Tạ Vân Mộng sinh ra thế giới chi tử - Tạ Lăng Duệ.

Sau khi sinh Tạ Lăng Duệ ra, Tạ Vân Mộng lập tức giao đứa bé cho cha mẹ nuôi dưỡng, còn mình thì tiếp quản công ty. Dù sao bà ấy cũng đã nhìn thấu rồi, đàn ông cũng chỉ đến thế, chỉ có tiền và quyền mới là thứ tốt nhất. Có tiền rồi, muốn kiểu đàn ông nào mà chẳng tìm được?

Tạ Vân Mộng tỉnh táo dứt khoát bước lên ngôi nữ vương.

Còn Tạ Lăng Duệ thig trong quỹ đạo thế giới nguyên bản, cậu ta sẽ lớn lên dưới sự chăm sóc của ông bà thành một thiếu niên có phần kiêu ngạo nhưng vô cùng chính trực.

Sau đó, vì Tạ Vân Mộng thường xuyên vắng nhà, cậu ta bắt đầu nổi loạn, trở thành bá chủ học đường, đại ca của đám côn đồ quanh trường.

Về sau, khi nữ chính chuyển trường đến ngôi trường của thế giới chi tử. Bởi cô quá xuất sắc nên trở thành lớp trưởng và đương nhiên nữ chính phải thuần phục Tạ Lăng Duệ, cái gai lớn trong lớp.

Qua lại vài lần, hai người nảy sinh tình cảm, vì để xứng đáng với nữ chính, Tạ Lăng Duệ nỗ lực vươn lên, cuối cùng trở thành hắc mã, thi đỗ vào cùng trường đại học với nữ chính, cuối cùng người hữu tình cuối cùng thành người nhà.

Thế nhưng chẳng hiểu vì sao khi dòng thế giới đi đến đoạn Tạ Lăng Duệ trở thành đại ca côn đồ, con người cậu ta cũng thay đổi. Nếu chỉ là đánh nhau thì không thành vấn đề, nhưng đánh nhau và bắt nạt là hai chuyện hoàn toàn khác.

Không chỉ vậy, người mà cậu bắt nạt lại là một đại lão tương lai, người đó có thể đưa nền khoa học thế giới tiến thêm hai bậc. Chính vì bị Tạ Lăng Duệ bắt nạt, người này trở thành thực vật.

Ý thức thế giới cảm thấy cần phải can thiệp, dù sao thì một nam chính phản diện thực sự không phải thứ nó muốn.

Thế là nhiệm vụ mới được ban ra.

Nhìn chuỗi thông tin dài dòng do ý thức thế giới gửi tới, Thẩm Minh Hiên cũng không biết nên chửi bậy từ đâu. Một đoạn dài dằng dặc, toàn kể chuyện yêu hận tình thù giữa cha mẹ của thế giới chi tử, còn thông tin về bản thân thế giới chi tử thì chỉ lèo tèo vài dòng ở cuối.

Hắn có lý do để nghi ngờ rằng, ý thức thế giới chỉ đơn giản là muốn chia sẻ với hắn chút dưa của thế giới nó quản lý mà thôi.

Nói thế nào nhỉ? Dưa này đúng là bảo đảm chín kỹ. Thoạt nhìn, hắn còn tưởng Tạ Vân Mộng mới là thế giới chi tử cơ đấy, kiểu tình tiết nữ chủ mạnh mẽ như thế này trông cũng khá là sảng khoái.

Đặc biệt là cách bà ấy xử lý người chồng ngoại tình cùng tiểu tam, thật sự dứt khoát gọn gàng.

Ăn dưa thì cứ ăn dưa, nhiệm vụ đã nhận thì vẫn phải làm, nhưng hắn cứ cảm thấy có gì đó sai sai.

Ngẫm lại một hồi, Thẩm Minh Hiên đưa ánh mắt nhìn về khoản tiền thưởng nhiệm vụ kếch xù, lúc này mới nhận ra điểm bất thường, chỉ là một nhiệm vụ chỉnh tam quan mà thôi, sao lại trả thù lao cao như vậy?

[Chỉ là uốn nắn tam quan thì đâu cần trả phần thưởng cao như vậy chứ?] 
Thẩm Minh Hiên nêu ra thắc mắc của mình.

Ý thức thế giới cũng không giấu giếm, chỉ là có chút ngượng ngùng mà nói: [Cái đó… Cái đó… Lúc thiết lập tuyến thế giới, đúng lúc tham khảo tuyến thế giới khác, cho nên, cho nên là…] 

[Cho nên là?] Thẩm Minh Hiên mù mờ.

[Biết dị năng đô thị chứ!] Ý thức thế giới nhắc khéo.

[Vậy là ngươi đã cho cậu ta một dị năng?] Thẩm Minh Hiên cau mày hỏi.

[Cậu thật lợi hại, đoán một cái trúng ngay!] Ý thức thế giới khen ngợi.

Thẩm Minh Hiên: …

Cần gì phải đoán nữa, ngươi rõ ràng đã ám chỉ rồi còn gì!

Quả nhiên, quy tắc nhân viên không lừa mình.

[Quy tắc nhân viên số 1: Xin đừng hoàn toàn tin tưởng vào ý thức thế giới, bởi chúng vốn là những tồn tại không đáng tin. Nếu đáng tin, chúng đã chẳng phải phát nhiệm vụ ra ngoài. Vì vậy, xin đừng hoàn toàn tin lời chúng, càng đừng mơ tưởng dựa dẫm vào chúng!

(PS: IQ của bạn cao hơn chúng rất nhiều, nên xin đừng quá phụ thuộc đám thiểu năng trí tuệ, keo kiệt này, chỉ khi thật sự gặp vấn đề không tự giải quyết nổi chúng mới chịu phát nhiệm vụ ra ngoài.)

Chỉ dành cho nhân viên chính thức của không gian chủ hệ thống số một tại thế giới hải. Nghiêm cấm sao chép hoặc đăng tải ra ngoài] 

Bình Luận

0 Thảo luận