Sáng / Tối
[Đinh! Chúc mừng nhiệm vụ giả số hiệu D-R-543298, Thẩm Minh Hiên, đã hoàn thành nhiệm vụ. Ngài
đã hoàn thành mười nhiệm vụ, hiện đã đủ điều kiện nộp đơn xin hệ thống bầu bạn. Có
muốn nộp đơn không?]
[Có] [Không]
Thẩm Minh Hiên nhìn thấy dòng thông báo hiện lên trên bảng
điều khiển trợ lý của mình, gương mặt lập tức rạng rỡ nở nụ cười.
Hắn đã nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ suốt bao lâu là vì điều
gì? Đương nhiên là để có thể
sở hữu một hệ thống bầu bạn rồi!
Không chút do dự, hắn bấm [Có].
[Đinh! Đang tiến hành ghép cặp hệ thống bầu bạn cho ngài,
xin hãy chờ trong giây lát.]
Âm thanh điện tử đều đều, không có lấy một chút cảm xúc, vậy
mà trong lòng Thẩm Minh Hiên lại dâng trào niềm vui sướng tột độ.
Thuở ban đầu, Thẩm
Minh Hiên chỉ là một người bình thường sống trong một thế giới mà khoa học
và tu chân cùng song song phát triển. Ở đó, các đại năng thường xuyên tu luyện
thành tiên và phi thăng lên tiên giới. Nơi đó có những quy tắc nghiêm ngặt và cấm liên lạc với nhân gian. Vì thế không ai
biết rốt cuộc tiên giới trông như thế nào.
Thế nhưng, điều đó chẳng thể làm giảm đi ý chí tu luyện
thành tiên của mọi người.
Thế giới nơi hắn sinh ra đã khám phá hết toàn bộ hệ sao xung
quanh mẫu tinh, đánh nhau với người ngoài hành tinh là chuyện thường như cơm bữa.
Bởi vì người dân mẫu
tinh đều là tu sĩ, ai nấy võ lực cực cao. Dù sao thì nếu võ lực không đủ, cũng
chẳng ai có thể lấy thân thể phàm tục mà dạo chơi khắp vũ trụ như đi du lịch được.
Vì vậy, cư dân của mẫu tinh gần như thống trị gần phân nửa vũ trụ.
Mẫu tinh được quản
lý bởi Liên bang, bởi tu luyện là mục tiêu cao nhất của tất cả, nên ngay cả những
người lãnh đạo cũng phải tu luyện. Mà tu chân thì kể ngày tháng, một người lãnh
đạo là không đủ, vì vậy mới có hình thức liên bang cùng trị.
Người dân trên mẫu
tinh vô cùng coi trọng tu vi, ngay từ tiểu học đã phổ cập mười năm Trúc Cơ, ba
mươi năm Kim Đan.
Còn Nguyên Anh? Tiêu hao tài nguyên quá lớn nên Liên bang không
kham nổi.
Vì vậy tài nguyên chỉ được cấp đến kỳ Kim Đan, sau khi vượt qua Kim Đan, tu sĩ có thể nộp
đơn trở thành khai hoang giả. Tức là
những người rời khỏi mẫu tinh đi tìm kiếm tài nguyên trong vũ trụ, bởi vì còn một
đại quân dân số đang chờ được nuôi dưỡng phía sau.
Để cung cấp tài
nguyên cho toàn dân đều đạt đến kỳ Kim Đan, lượng tài nguyên tiêu thụ có thể
nói là khổng lồ. Huống hồ, mỗi năm đều có thêm một thế hệ trẻ em mới, nên số lượng
khai hoang giả chẳng bao giờ đủ.
Khai hoang giả sau khi tìm được tài nguyên phải nộp ba phần
mười. Không có chuyện công bằng hay không, bởi ngay từ đầu họ đã nhận được sự
nuôi dưỡng của Liên bang, nên dĩ nhiên phải hoàn trả lại.
Thẩm Minh Hiên cũng là một trong những khai hoang giả kỳ Kim
Đan.
Từ nhỏ Thẩm Minh Hiên lớn lên trong cô nhi viện, không cha
không mẹ, cũng chẳng biết cha mẹ mình là ai.
Theo lý mà nói, tuổi thọ tu sĩ rất dài, trẻ con quý giá, cộng
thêm việc Liên bang phổ cập giáo dục, cung cấp tài nguyên nên không có lý do gì
để vứt bỏ con trẻ. Việc một đứa trẻ bị bỏ rơi ngay từ lúc sơ sinh là cực kỳ hiếm
thấy.
Bởi vậy tình huống từ khi ra đời liền bị vứt bỏ như Thẩm
Minh Hiên thật sự rất ít gặp.
Liên bang rất coi trọng trẻ em, vì từ sau khi bước vào thời đại tu chân, tu
vi càng cao thì
càng khó sinh nở. Vì vậy mỗi ca mang thai đều được theo dõi, ghi chép đầy đủ,
thời kỳ mang thai luôn có người túc trực, đến khi trẻ sinh ra thì lập tức làm
thủ tục đăng ký.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-quan-gia-toan-nang&chuong=1]
Sau đó có bộ phận an toàn an - ủi trẻ sơ sinh, định kỳ đến thăm cho đến khi trẻ hoàn thành Trúc
Cơ.
Có thể nói trẻ em được coi trọng hơn bất cứ điều gì.
Những đứa trẻ trong cô nhi viện thường là do gia đình gặp biến
cố, toàn bộ người thân đều mất kiểu như tuyệt tử tuyệt
tô thì mới được
Liên bang tiếp nhận nuôi dưỡng.
Trường hợp bị bỏ rơi như Thẩm Minh Hiên đương nhiên là được mở cuộc điều tra riêng, bởi
hành vi vứt bỏ trẻ là khiêu khích luật pháp Liên bang.
Thế nhưng, sau một thời gian dài điều tra, kết quả lại chẳng
tìm được gì, như
thể Thẩm Minh Hiên bỗng nhiên xuất hiện từ hư không.
Liên bang thậm chí còn mời một vị đại năng kỳ Đại Thừa tinh thông bói toán đến xem quẻ, thế nhưng vị đại năng ấy lại
chẳng đoán ra được điều gì, đây
là chuyện vô cùng hiếm có.
Ngay cả kỳ Đại
Thừa cũng không thể tính ra,
chứng tỏ thân thế của Thẩm Minh Hiên không hề đơn giản.
Thế là Liên bang quyết định đưa hắn vào cô nhi viện, đồng thời
nghiêm cấm bất kỳ ai nhận nuôi.
Sau khi trưởng
thành, tầng lớp lãnh đạo của Liên bang nhận ra, Thẩm Minh Hiên thực sự chỉ là một
người hết sức bình thường, không có điểm nổi bật nào. À, có một điểm nổi bật đó
là hắn cực kỳ có duyên với động vật, gần như tất cả các sinh vật nhỏ đều thích
thân cận với hắn, thậm chí còn chịu nghe lời giúp đỡ làm việc vặt.
Thế nhưng, trong các khoa của đại học có cả khoa Ngự Thú, mà
sinh viên nào vào khoa đó cũng đều có thể điều khiển động vật. Cho nên kỹ năng ấy
của Thẩm Minh Hiên cũng không quá đặc biệt.
Năm 21 tuổi, Thẩm Minh Hiên đột phá kỳ Kim Đan, khi nhận được
giấy báo trúng tuyển của ngôi trường đại học mơ ước một đại học lâu đời nhất, danh tiếng lẫy lừng, nằm ngay trên mẫu tinh.
Ngay lúc Thẩm Minh Hiên xếp hành lý, bước vào pháp trận truyền tống để bắt
đầu cuộc sống đại học đáng mong chờ thì tai nạn bất ngờ đã xảy ra.
Khi ánh sáng của
trận pháp truyền tống lóe lên, Thẩm Minh Hiên lập tức xuất hiện tại khu vực tiếp
nhận tân thủ trong không gian chủ hệ thống.
Thẩm Minh Hiên ngơ ngác nhìn khắp xung quanh, ánh mắt tràn đầy
mờ mịt, sau đó hắn nhận được lời giải thích.
Hắn đã bị “đá” ra khỏi thế giới của mình.
Lý do là hắn vốn không thuộc về thế giới đó.
Lần đầu tiên nghe tin này, Thẩm Minh Hiên còn tưởng ai đó
đang đùa ác với mình. Nhưng khi hệ thống hướng dẫn tân thủ của không gian hệ thống
đưa ra bằng chứng, đầu óc hắn bỗng trở nên hỗn loạn.
Theo lời giải thích của hệ thống hướng dẫn tân thủ, khi hắn
vừa chào đời, hai thế giới khi ấy ở vào trạng thái tiệm cận không gian và đúng
lúc đó có một người đang tiến hành độ kiếp phi thăng. Sau khi người kia thành
công phi thăng, trong quá trình truyền tống, không gian bắt đầu chuyển đổi.
Kết quả là luồng sóng dao động vô tình lan sang thế giới bên
cạnh, khiến Thẩm Minh Hiên bị cuốn nhầm vào thế giới đó. Đây cũng là nguyên
nhân vì sao từ trước đến nay không thể tra được thân nhân của hắn, bởi đơn giản hắn
không thuộc về thế giới đó.
Dù có tra thế nào đi nữa, cũng không thể truy ngược sang một
thế giới khác được.
Ý thức thế giới trước đây không phát hiện ra vấn đề của Thẩm
Minh Hiên là bởi nó cũng có công việc riêng. Không thể lúc nào cũng ở trong thế giới của mình, chỉ cần không xảy ra sự
cố lớn thì mặc nhiên bỏ qua. Nhưng gần đây, ý thức thế giới đi nghỉ phép trở về,
lại đúng lúc bắt gặp Thẩm Minh Hiên bước vào trận pháp truyền tống, thế là mới
phát hiện ra có gì đó không ổn.
Giống như trong ruộng cải xanh nhà ta, tự nhiên mọc ra một
cây bắp cải vậy. Dù đều là rau cả, nhưng rõ ràng cây bắp cải này chẳng phải cải
xanh!
Nhà ta chỉ trồng có một loại là cải xanh, mà cái bắp cải kia
rõ ràng không thuộc về ta, đương nhiên phải nhổ bỏ thôi.
Thẩm Minh Hiên: “…”
Quá… tùy tiện rồi đấy? Dẫu sao hắn cũng đã lớn lên ở thế giới
đó, dù để hắn tiếp tục sống tại đó thì có sao đâu!
[Có] Hệ thống hướng dẫn tân thủ đáp.
Bởi lẽ, hắn đã sử
dụng tài nguyên của thế giới đó để trưởng thành, nhưng dấu ấn thế giới trên
linh hồn hắn lại không thuộc về nơi ấy. Nói cách khác, thế giới đó đã dùng tài
nguyên của mình để nuôi lớn đứa con của người ta.
Điều quan trọng
nhất là khi đứa con trưởng thành, nó sẽ phải nuôi dưỡng ngược lại cho thế giới.
Nhưng cách nuôi dưỡng ngược lại chính là cho thế giới khắc sâu trong linh hồn đứa
con, chứ không phải thế giới đã nuôi nấng nó.
Mà dấu ấn thế giới
trên linh hồn vốn không thể xóa bỏ, bởi nó giống như việc ngươi được sinh ra từ
nguyên liệu của nơi đó thuộc tính xuất
xưởng đã cố định, không thể thay đổi nơi quy thuộc, trừ phi ngươi không muốn được
sinh ra ngay từ đầu.
Không thể giải
quyết vấn đề này, đồng nghĩa với việc thế giới kia đã nuôi lớn một đứa con hoang,
chờ khi đứa con hoang trưởng thành, chẳng những không nuôi lại nó, mà còn quay
về nuôi dưỡng thế giới gốc của mình.
Ý thức thế giới cảm
thấy vô cùng thua thiệt.
Hơn nữa, Thẩm Minh Hiên vốn không phải người của nó, nên
cũng chẳng có quyền hạn xử lý. Chi bằng dứt khoát mắt không thấy tâm không phiền,
đuổi thẳng sang nơi khác cho xong.
Tóm lại, cảm giác chính là: “Ta ở ngoài vất vả kiếm tiền,
còn nuôi đứa con hoang này. Nuôi lớn rồi cũng không nuôi lại ta, phí công nuôi
ngươi! Xui xẻo!”
Nói trắng ra một câu là: “M*mày không phải con tao! Cút!”
Thẩm Minh Hiên: “…”
Hắn khẽ thở dài, công sinh không bằng công dưỡng, hắn đã
mang nợ người ta, mà vấn đề cũng chẳng thể giải quyết được. Vậy thì đơn giản
thôi, thêm một dấu ấn thế giới nữa.
Vẹn cả đôi đường
Thế là Thẩm Minh Hiên trở thành người sở hữu giấy thông hành
hai thế giới.
Khi có con nuôi để dưỡng nó, ý thức thế giới đương nhiên vui mừng, còn tặng
thêm cho hắn một phần công đức và vận khí hộ thân. Đây là quyền lợi mà bất cứ đứa
con được nuôi nào cũng có. Nhưng Thẩm Minh Hiên phải nuôi dưỡng hai thế giới,
thế nên hắn được tặng hai phần.
Cuối cùng, Thẩm Minh Hiên còn biết thêm một bí mật nữa là không
gian hệ thống này chính là tiên giới mà thế giới của hắn sẽ hướng tới sau khi
phi thăng thành công.
Sau khi biết được điều đó, Thẩm Minh Hiên: “…”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận