Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Xuyên Nhanh: Quản Gia Toàn Năng

Chương 7: Quản gia ác ma 5

Ngày cập nhật : 2026-06-16 23:23:03

Để tỏ ra biết điều, nhóm của Lý Kiến Tài đã chủ động nhận lấy việc nấu ăn, vừa hay
nhóm bắt cóc kia cũng chưa ăn gì.

Nhìn nhóm Lý Kiến Tài tất bật chuẩn bị cơm nước, một tên bắt
cóc đội mũ trùm đen thấy khó hiểu với cách làm của lão đại, bèn ghé lại hỏi nhỏ:
“Lão đại, tại sao lại để bọn vụng về kia nhập bọn với chúng ta?”

Vừa khéo, mấy tên khác cũng không hiểu, thấy có người hỏi
thì đồng loạt nhìn về phía đầu lĩnh.

Tên cầm đầu châm một điếu thuốc vừa hít một hơi, rồi ánh mắt u ám nhìn về phía
đám người đang nấu ăn, trầm giọng đáp: “Vì sự an toàn của chúng ta thôi, phải có vài con dê tế thần thì
lúc chạy mới dễ.”

Mấy tên còn lại nghe vậy thì phá lên cười.

Chẳng bao lâu sau, cơm nước của nhóm Lý Kiến Tài đã xong,
hơn chục người chia làm hai bàn ăn uống, Lý Đại Lực thậm chí còn mua rượu.

Đám bắt cóc bên kia cũng không khách sáo, cầm lấy uống ngay,
nhưng ai nấy đều hiểu rõ, đều là những kẻ liều mạng, uống chút ít thì không
sao, nhưng uống nhiều là tuyệt đối không được.

Nhân lúc đó, Lý Kiến Tài tiến lại nới lỏng dây trói cho Tạ
Lăng Duệ. Tên đầu lĩnh ngồi trên ghế liếc hắn một cái nhưng không nói gì, tựa như ngầm cho phép.

Thấy gã ta
không ngăn cản, Lý Kiến Tài âm thầm thở phào. Lý Kiến Tài đưa bát cơm cho Tạ Lăng Duệ, rồi khẽ nói: “Ăn xong, mày nói muốn đi vệ sinh, hiểu không?”

Tạ Lăng Duệ khựng tay khi cầm đũa, tất nhiên hiểu rõ ý của
Lý Kiến Tài.

Cậu có thể trực tiếp nghe thấy tiếng lòng của hắn ta, hắn ta
muốn nhân lý do đi vệ sinh để dẫn cậu cùng bỏ trốn.

Thậm chí hắn ta còn sắp xếp sẵn phương án và tuyến đường bỏ
chạy cho các thành viên khác. Hắn ta rất quen thuộc địa hình nơi này, chỉ cần
ra khỏi tầm mắt của đám người kia thì có thể lợi dụng địa thế mà nhanh chóng chạy
xa.

Sau đó báo cảnh sát, rồi ẩn nấp, đợi tin bọn bắt cóc bị bắt
mới ra ngoài.

Tạ Lăng Duệ cảm thấy nếu chỉ có nhóm kia chạy thì còn có thể
thành công, nhưng nếu thêm cậu, rất có thể sẽ bị phát hiện.

Thế nhưng cậu vẫn muốn thoát than, bọn bắt cóc đội mũ trùm đen này hoàn toàn
khác với bốn tên gà mờ kia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-quan-gia-toan-nang&chuong=7]

Nhìn qua
đã thấy sự chuyên nghiệp, thậm chí Tạ Lăng Duệ còn có thể cảm nhận được sát khí
tỏa ra từ chúng, rõ ràng không phải hạng lương thiện.

Vì vậy, cậu gật đầu, tỏ ý đã hiểu.

Lục Tùy Phong ngồi cạnh cũng nghe được lời của Lý Kiến Tài,
cậu ngẩng đầu hướng về phía Tạ Lăng Duệ. Dù bị bịt mắt và chặn miệng, nhưng Tạ
Lăng Duệ vẫn nghe thấy tiếng lòng của cậu ta, chính là hy vọng có thể đưa cả bọn họ cùng đi.

Nhưng Tạ Lăng Duệ lại cụp mắt xuống.

Con người vốn dĩ ích kỷ, cậu ta chợt nhận ra, mình cũng là một
kẻ hèn hạ.

Tạ Lăng Duệ ăn xong thì phối hợp nói muốn đi vệ sinh.

Mã Toàn và Lý Đại Lực được Lý Kiến Tài cử ra ngoài mua thêm
nguyên liệu, lấy lý do là để đảm bảo an toàn thì tốt nhất nên tự nấu. Đối
phương cũng đồng ý.

Sau bữa ăn, nhóm bắt cóc bắt đầu liên lạc với người nhà của
các nạn nhân. Lúc này Tạ Lăng Duệ mới biết, Lục Tùy Phong bị bắt là vì đã lao
lên cứu cô bé kia, kết quả bị kéo theo.

Giờ chúng đang hỏi Lục Tùy Phong thông tin liên lạc của gia
đình.

Còn về phía Tạ Lăng Duệ, Lý Kiến Tài nói với chúng là đã
liên lạc rồi và gửi video.

Để chứng thực, Lý Kiến Tài đưa chiếc điện thoại từng dùng để
gửi video cho đối phương xem. Thấy hắn ta đã làm rồi, chúng cũng không nói gì
thêm.

Thế là Lý Kiến Tài và Lưu Cương đưa Tạ Lăng Duệ, người “muốn đi vệ sinh” cùng đi về
phía nhà vệ sinh.

Đám bắt cóc bên kia cũng không hoàn toàn tin tưởng nhóm Lý
Kiến Tài, nên đã phái thêm một
người lấy cớ đi vệ sinh để theo dõi.

Cái gọi là “nhà vệ sinh” thực ra chỉ là một căn phòng nhỏ,
không lắp khung cửa sổ, cũng không có cửa ra vào.

Khi Tạ Lăng Duệ được đưa vào, Lưu Cương đã làm theo lệnh của
Lý Kiến Tài, nới lỏng dây trói trên tay cậu.

Lưu Cương kéo cậu vào trong buồng nhỏ, còn Lý Kiến Tài thì
lôi người kia vào buồng bên cạnh, cùng nhau “giải quyết”.

Lý Kiến Tài tâng bốc gã để thu hút sự chú ý, ngay giây tiếp theo, một bóng đen lao tới, bịt
chặt mũi miệng đối phương. Lý Kiến Tài còn chưa kịp mặc quần đã đè người ta xuống,
khiến đối phương không thể động đậy. Chẳng bao lâu sau, động tác của đối phương
ngày càng yếu dần, rồi hoàn toàn bất động.

Người bịt mũi miệng chính là Lưu Cương, trong tay còn cầm
chiếc khăn tẩm mê dược mà trước đó hắn dùng để bắt cóc Tạ Lăng Duệ. May mà hắn
mang theo, nhờ vậy mới khống chế được người kia.

Bóng đen ấy chính là Lưu Cươn, sau khi thành công hạ gục đối phương, hai người nhìn nhau, thở
phào nhẹ nhõm.

Ngay sau đó, tiếng bước chân vang lên từ x, người còn chưa tới, tiếng hỏi đã vang
lên: “Sao vậy?”

Một câu hỏi khiến thân thể Lý Kiến Tài và Lưu Cương lập tức
cứng đờ. Lưu Cương có phần hoảng loạn, còn Lý Kiến Tài tuy cũng bối rối nhưng cố
gắng giữ bình tĩnh, cất giọng lớn: “Không sao, chỉ là trượt chân ngã thôi!”

Tiếng bước chân không vì lời giải thích đó mà dừng lại. Thấy
người kia ngày càng đến gần, Lưu Cương liền nắm lấy một viên gạch bên cạnh, áp
sát cửa, chờ đối phương vừa bước vào sẽ lập tức ra tay.

“Ngã à? Không phải là ngã xuống hố xí đấy chứ!” Người kia vừa
nói với giọng cười cợt vừa chậm rãi bước tới. Lý Kiến Tài định kéo người đang
hôn mê đi, nhưng nếu kéo sẽ phát ra tiếng động. Thấy sắp bại lộ đến nơi, bỗng
vang lên tiếng sột soạt của túi ni lông, kế đó là tiếng “bịch” của một vật ngã
xuống đất.

Tiếp theo là tiếng chửi rủa: “Mẹ nó, thằng khốn nào đánh
tao!”

Lý Kiến Tài và Lưu Cương nghi hoặc nhìn nhau, rồi cùng ló đầu
ra xem, phát hiện tên tiểu tử tóc vàng mà bọn họ định thả đi lúc trước lại quay
trở về, giờ đang đá người ngã trên đất.

Người trên đất bị trùm túi ni lông lên đầu, hai tay không ngừng
giằng túi ra để gỡ thứ che khuất tầm nhìn. Lý Kiến Tài và Lưu Cương lập tức lao
tới, một người đè kẻ đó xuống, người còn lại nhanh nhẹn giật túi ra, rồi lập tức
úp lại chiếc khăn tẩm mê dược lên mặt hắn, bịt chặt.

Đối phương giãy giụa mấy cái, có lẽ vì vừa rồi động tĩnh hơi
lớn nên bên kia chợt vang lên một loạt tiếng bước chân.

Tạ Lăng Duệ và Lý Kiến Tài lập tức cảm thấy tình hình không ổn,
ba người không màng tới kẻ trên đất nữa mà nhanh chóng trèo qua cửa sổ bỏ chạy.

Người phía sau thấy ba kẻ lần lượt trèo ra ngoài, cùng đồng
bọn ngã trên đất, lập tức đuổi tới ngăn cản.

Thấy bọn họ đã trèo qua cửa sổ chạy xa, gã ta liền không kiêng nể nữa, giơ súng lên
bắn về phía những kẻ đang bỏ chạy.

“Đoàng!”

Tiếng súng vang lên nhưng không trúng ai, ba người nghe thấy
tiếng súng càng chạy nhanh hơn.

“Đoàng.”

“A!”

Phát súng này bắn trúng lưng Lưu Cương, hắn ngã sấp xuống đất.

“Cương Tử!” Lý Kiến Tài trừng mắt hét lên, vô cùng lo lắng.

Lý Kiến Tài cúi người đỡ hắn dậy, Tạ Lăng Duệ cũng vội vàng
dìu lấy cánh tay còn lại của Lưu Cương, hai người cùng kéo hắn chạy tiếp.

“Đoàng.”

Lại một tiếng súng nữa vang lên, lần này đạn bắn trúng mông
Lý Kiến Tài.

Lý Kiến Tài loạng choạng, cả ba cùng ngã nhào xuống đất.

Tạ Lăng Duệ biết đám bắt cóc kia vô cùng tàn độc, cứ thế này
thì cả bọn sẽ mất mạng, nên quay đầu hét lớn về phía những kẻ nổ súng:

“Tôi tên Tạ Lăng Duệ! Mẹ tôi là Tạ Vân Mộng! Nhà tôi rất
giàu, tôi đáng giá hai trăm triệu!!!”

Chữ “hai trăm triệu” cuối cùng, Tạ Lăng Duệ hét đến mức giọng
vỡ ra.



Dù là vỡ giọng, nhưng rất hiệu quả, đám bắt cóc quả nhiên ngừng
bắn.

Bình Luận

0 Thảo luận