Sáng / Tối
Tạ Lăng Duệ nhìn chiếc điện thoại đặt trước miệng, lập tức cảm
thấy hơi xấu hổ, nhất thời không nói gì.
Thấy Tạ Lăng Duệ không mở miệng, tên Ultraman Zero sốt ruột
giơ tay ra hiệu, không nói thì hắn sẽ đánh.
Tạ Lăng Duệ nhìn hắn sâu một cái, cuối cùng vẫn cất tiếng gọi:
“Mẹ.”
Bên kia, Tạ Vân Mộng nghe tiếng “Mẹ” ấy thì tim chùng xuống.
Đúng lúc trợ lý quay lại ra hiệu rằng không liên lạc được với Tạ Lăng Duệ, Tạ
Vân Mộng cũng tin lời bọn bắt cóc.
“Nghe rõ chưa?”
Tạ Vân Mộng nghe tiếng lũ cướp qua điện thoại, bình tĩnh lại
rồi hỏi: “Các người muốn gì?”
Bọn cướp chờ mãi mới nghe được câu này, lập tức quay nhìn đại
ca của mình.
Tên đội mũ đầu cá giơ hai ngón tay, tên đeo mặt nạ Diga hiểu
ý, gật đầu rồi nói: “Chúng tao muốn hai mươi vạn.”
Tạ Vân Mộng, người vốn tưởng đối phương sẽ đòi số tiền trên
trời: ???
Tạ Lăng Duệ, người đang bị bắt cóc: !!!
Bọn mày coi thường ai vậy hả! Cậu ta chỉ đáng giá có hai
mươi vạn thôi sao? Sau này nếu ai hỏi cậu ta bị bắt cóc thế nào, chẳng lẽ phải
nói “Bọn bắt cóc chỉ đòi hai mươi vạn rồi thả tôi”? Cậu ta còn mặt mũi gì nữa!
Thế là Tạ Lăng Duệ lập tức hét lên: “Hai trăm triệu! Không
đưa thì xé xác!”
Tạ Vân Mộng bên kia đầu dây: …
Bên này, bọn cướp cũng bị tiếng hét đòi giá trên trời của Tạ
Lăng Duệ dọa cho giật mình.
Tên đeo mặt nạ Trư Bát Giới tát vào sau đầu Tạ Lăng Duệ một
cái: “Mày im đi, la cái gì! Nhỡ đòi cao quá mẹ mày không chịu đưa thì sao?”
Tạ Lăng Duệ bị đánh bất ngờ, trợn mắt nhìn hắn ta. Tuy quả
thật không hợp lý, nhưng với thân phận vua không ngai của trường quý tộc Tinh
Thần, cầm đầu cả trăm đàn em, sao lại chỉ đáng vỏn vẹn hai mươi vạn được chứ?
Thế là Tạ Lăng Duệ mở miệng nói: “Nhà tôi có tiền! Bộ quần
áo tôi mặc đây thôi cũng đã hơn hai mươi vạn rồi, tôi tuyệt đối đáng giá hai
trăm triệu! Bảo mẹ tôi mang hai trăm triệu tới chuộc, nếu không thì các người cứ
xé xác tôi đi!”
Lời còn chưa dứt, sau đầu Tạ Lăng Duệ lại ăn thêm một bạt
tai, tiếp đó là tiếng mắng chửi: “Nổ vừa thôi! Hơn hai mươi vạn á? Bộ đồ trên
người mày quăng cho ông Hoàng ăn xin đầu phố, ông ta còn chê rách đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-quan-gia-toan-nang&chuong=5]
Đòi hai
trăm triệu tiền chuộc, mày mơ gì thế? Bọn tao là bắt cóc đàng hoàng, chưa bao
giờ hét giá trên trời. Dọa xé xác là chiêu chỉ dùng khi đàm phán bất thành
thôi, hiểu chưa?”
Tạ Vân Mộng, người nghe toàn bộ cuộc nói chuyện: …
Thằng ngu đó thật sự là con trai bà sao? Chắc là di truyền từ
cha nó mất rồi. Hay là sinh thêm đứa khác nhỉ, cảm giác sau này giao công ty
cho nó thì quá là vô trách nhiệm.
Nhưng mà, nhóm bắt cóc này thật sự không phải do con trai bà
thuê người đóng giả à? Đòi có hai mươi vạn thôi sao? Phải biết rằng tiền tiêu vặt
ba ngày của thằng nhóc này còn nhiều hơn con số đó.
Để tránh đánh rắn động cỏ, Tạ Vân Mộng lập tức đưa ra quyết
định, bà mở miệng nói: “Tạ Lăng Duệ, con đang giở trò gì đấy? Không có chuyện
gì thì mau về nhà!”
Nói xong, bà dập máy, ngay sau đó lập tức lưu lại số điện
thoại, rồi nhanh chóng đến đồn cảnh sát gần nhất.
Bên này, mấy tên bắt cóc nhìn điện thoại bị cúp máy, cùng
quay ánh mắt về phía tên đội mũ đầu cá.
“Đại ca! Bà ta cúp máy rồi.”
“Thấy chưa, tao đã bảo đòi cao quá rồi mà. Hai mươi vạn còn
bị cúp máy, huống hồ hai trăm triệu. Mày mà thật sự đáng giá ngần ấy, tao đem
mày về lập bàn thờ thờ như thần tài luôn đấy.” Tên đeo mặt nạ Trư Bát Giới lên
tiếng cà khịa Tạ Lăng Duệ.
“Giờ làm sao đây?” Tên đeo mặt nạ Ultraman Diga hỏi.
“Gọi tiếp.” Tên đội mũ đầu cá ra lệnh.
“Tôi nói cho các người biết nhé, chính vì các người đòi quá
ít nên mẹ tôi mới nghĩ tôi cùng phe với các người đó. Hai mươi vạn, tiền tiêu vặt
của tôi còn hơn thế! Nghe tôi đi, đòi hai trăm triệu là đúng đắn nhất!” Tạ Lăng
Duệ tiếp tục nâng giá tiền chuộc của bản thân.
“Cang Tử, bịt miệng nó lại.” Tên đội mũ đầu cá nghe xong thì
ra lệnh.
“Rõ.” Tên đeo mặt nạ Ultraman Zero lôi từ túi ra một cuộn
túi nhựa đỏ to, nhét mạnh vào miệng Tạ Lăng Duệ.
Tạ Lăng Duệ: !!!
Mẹ kiếp, đám bắt cóc này ngay cả đồ bịt miệng chuyên dụng
cũng không có! Quá thiếu chuyên nghiệp rồi! Điều khiến cậu ta tức nhất là, đường
đường là đại ca của trường Tinh Thần mà lại bị đám bắt cóc không chuyên này bắt
được!
Nghĩ đến đó, cậu tức giận trừng mắt nhìn tên đeo mặt nạ
Ultraman Zero.
Tên Ultraman Zero dường như hiểu được ánh mắt của Tạ Lăng Duệ,
nhưng không hề ngượng ngùng, ngược lại còn đường hoàng đáp: “Nhìn cái gì mà
nhìn, bọn tao nghèo đấy. Không nghèo thì làm bắt cóc chắc?”
Tạ Lăng Duệ: ……
M* nó, nói cũng có lý thật… Nhưng mà cậu vẫn tức muốn chết!
Tên Ultraman Zero không thèm để ý đến cậu nữa, tiếp tục bấm
số gọi lại.
“A lô, vẫn là tôi đây, con trai bà… Đại ca, bà ta lại cúp
máy rồi.” Tên Ultraman Zero mới nói được nửa câu đã bị dập máy, hắn quay đầu
nhìn tên đội mũ đầu cá, có phần lúng túng nói.
“Thế thì gửi video cho bà ta.” Tên đội mũ đầu cá nói.
“Gửi video nào, gửi kiểu gì?” Tên Ultraman Zero hỏi tiếp.
Câu hỏi này khiến cả bọn đều khựng lại, đưa mắt nhìn nhau,
cuối cùng đồng loạt chuyển ánh mắt về phía Tạ Lăng Duệ, người đang bị trói và bịt
miệng bằng túi nhựa.
Tạ Lăng Duệ: ……
Mấy người có thấy quá đáng không đấy? Các người là bắt cóc!
Tôi là nạn nhân của các người cơ mà!
…
“Quay xong thì bấm nút này, nút này là để chia sẻ. Nhưng các
người không có tài khoản của mẹ tôi, nên chia sẻ không được, nhưng có thể gửi
qua email. Rồi, thế là gửi xong.” Tạ Lăng Duệ vừa thao tác vừa giải thích.
Mấy tên bắt cóc vây quanh Tạ Lăng Duệ, nhìn chăm chú thao
tác gửi video, rồi ai nấy đều lộ vẻ bừng tỉnh ngộ.
Tên đeo mặt nạ Trư Bát Giới khen: “Không hổ là người đi học
có khác, đầu óc lanh thật.”
Tên đeo mặt nạ Diga cũng gật gù: “Chuẩn, có học vẫn khác thật.”
Tên Ultraman Zero tiếp lời: “Đúng đấy, Tiểu Vũ cũng thông
minh như vậy, sau này chắc chắn thi đỗ một trường đại học tốt.”
Lời vừa dứt, cả bọn bỗng im bặt.
Lúc này, Tạ Lăng Duệ nghe thấy những mảnh tâm thanh hỗn loạn
vang lên cùng lúc: bệnh, bắt cóc, bệnh viện, tiền… thật đáng tiếc, quá đắt, nếu
không thì đã…
Bốn người, bốn luồng tâm thanh lộn xộn, nhưng từ những từ
khóa ấy, Tạ Lăng Duệ cũng đoán được phần nào.
“Được rồi, trói người lại. Đại Lực, đi mua rau, cũng đến giờ
cơm rồi.” Tên đội mũ đầu cá giật lại điện thoại từ tay Tạ Lăng Duệ, bắt đầu chỉ
đạo.
Mọi người đều hiểu là mình đã lỡ lời, lập tức ai làm việc nấy:
người trói người thì trói, người ra lấy đồ bếp thì lấy, người đi mua rau thì
đi, động tác gọn gàng, phân công rõ ràng.
Bị trói lại lần nữa, Tạ Lăng Duệ nhìn tên Ultraman Zero rồi
nói: “Tôi thấy các người cũng không giống người xấu thật, sao lại đi làm chuyện
bắt cóc?”
[Vì nghèo đó! Tiểu Vũ còn nhỏ như vậy, mắc căn bệnh kia mà
chẳng có tiền làm phẫu thuật, nếu không thì ai muốn làm chuyện phạm pháp này chứ.]
“Hỏi nhiều làm gì? Mày là người bị bọn tao bắt, ngoan ngoãn
một chút.” Tên Ultraman Zero tỏ ra không vui, đáp lại.
Tạ Lăng Duệ nghe rõ suy nghĩ trong lòng hắn ta, khẽ cau mày.
Nhìn thấy đối phương lại cầm túi nhựa định nhét vào miệng mình, cậu vội nói:
“Chú à, không phải chứ, vừa rồi tôi rất hợp tác mà, còn giúp các người quay
video gửi cho mẹ tôi nữa. Tôi cũng đâu có la hét lung tung, chú bịt miệng tôi nữa
không thấy là hơi quá à?”
Nghe vậy, tay hắn ta khựng lại. Nhìn thấy Tạ Lăng Duệ ngoan
ngoãn hợp tác như thế, hắn mở miệng nói: “Được rồi, vậy tạm thời không bịt nữa.
Nhưng mày phải ngoan, đừng la hét.”
“Được rồi, chú à, nhưng mà cháu khát nước, có nước không?” Tạ
Lăng Duệ gật đầu tỏ ý đã hiểu, sau đó lại đưa ra yêu cầu.
“Sao mày lắm chuyện thế?” Người đàn ông đeo mặt nạ Sero
Ultraman càu nhàu một câu, rồi vẫn đi rót nước cho Tạ Lăng Duệ.
Tạ Lăng Duệ nhìn ly nước được đưa sát đến miệng, cảm thấy
hơi bất tiện nên nói: “Hay là chú cởi dây ra giúp cháu trước đi, đợi cháu uống
xong thì trói lại cũng được mà?”
Thế nhưng đối phương từ chối.
“Mày cứ thế mà uống đi, tao vừa trói xong giờ lại tháo ra,
phiền lắm.”
“Thôi được.” Tạ Lăng Duệ đáp lại với chút bất mãn, rồi uống
nước ngay từ tay đối phương đưa tới.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận