Sáng / Tối
Chẳng bao lâu sau, tình thế bất ngờ chuyển biến.
Khi rà soát khu vực xung quanh, cảnh sát đã phát hiện Mã Toàn và Lý Đại Lực, hai người này luôn lẩn trốn gần đó. Bọn họ muốn cứu Lý Kiến Tài và đồng bọn nhưng không dám báo cảnh sát. Dù sao thì Tạ Lăng Duệ cũng là do bọn chúng bắt cóc, giờ lại bị kẻ khác đen ăn đen, nếu báo cảnh sát thì e chính bọn hắn cũng chui đầu vào rọ.
Kết quả là đột nhiên có mấy chiếc xe van xuất hiện, bên trong toàn là cảnh sát. Hai tên này tưởng đến bắt mình, hoảng quá nên bị phát hiện liền lộ hết ra.
Ngược lại là cho bên cảnh sát một niềm vui ngoài ý muốn .
Tuy nhiên, tình hình vẫn khá nan giải, bên trong có nhiều con tin, bọn cướp lại có súng và đã bắn bị thương người, đủ thấy thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn.
Lo nhất là bọn chúng trở mặt, gây hại cho con tin.
Độ khó mặc dù lớn, nhưng vẫn phải nghĩ cách giải cứu. Sau khi nắm rõ tình hình bên trong, mấy người chỉ huy bàn bạc rồi quyết định. Cho một đội vòng ra phía sau, dùng lựu đạn khói và hơi cay tấn công, bố trí tay súng bắn tỉa, nếu bọn bắt cóc có hành động làm hại con tin thì lập tức bắn hạ.
Mọi việc đã sắp xếp đâu vào đấy. Nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn, Tạ Lăng Duệ và những người khác chắc chắn sẽ được giải cứu an toàn. Nhưng chẳng phải cần cho Thẩm Minh Hiên một màn xuất hiện hợp lý sao?
Thế là ý thức thế giới liền ra tay.
Nó cũng không làm cái gì cả, công trình lâu ngày không sửa chữa bị xuống cấp, sụp đổ là chuyện bình thường mà, đúng không?
Hơn nữa, công trình này bị bỏ dở từ trước do ăn bớt vật liệu, cho nên không đạt tiêu chuẩn kiểm định, bị đối thủ ép phá sản, công ty buộc phải thanh lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-quan-gia-toan-nang&chuong=10]
Thế nên nơi này vẫn cứ bỏ hoang cho tới giờ.
Thêm vào đó là một trận động đất nhẹ, công trình sập cũng là chuyện “rất bình thường”, đúng không!
Thẩm Minh Hiên nghe sắp xếp của ý thức thế giới: ...
Ờ, cũng đúng, hắn vốn chỉ định để bọn bắt cóc phát hiện cảnh sát rồi mình mới xuất hiện cơ.
Ai ngờ ý thức thế giới vừa can thiệp, màn xuất hiện của hắn tự nhiên lại trở nên hoành tráng.
Phải nói là, quả không hổ danh là tay viết kịch bản thế giới chuyên nghiệp, cách sắp xếp sân khấu xuất hiện quả thật đúng lúc đúng cảnh.
Phải sửa lại một điều là không phải tất cả các thế giới đều không đáng tin, đôi khi ý thức thế giới cũng khá có năng lực đấy chứ.
Ngay khi cảnh sát phái người tiếp cận, sự cố bất ngờ xảy ra.
Một trận đất rung núi chuyển đột ngột ập tới, cả đám bắt cóc trong công trình và cảnh sát bên ngoài đều cảm thấy mặt đất rung chuyển dữ dội.
“Cái gì vậy…” Tên cầm đầu bắt cóc ngơ ngác.
“Động đất rồi!” Một tên bên cạnh hét lên.
Mấy tên bắt cóc lập tức hoảng loạn, chẳng buồn để ý tới Tạ Lăng Duệ và mấy người khác, thậm chí còn bỏ mặc cả đồng bọn đang hôn mê bên cạnh, cuống cuồng bỏ chạy.
Lúc này, Tạ Lăng Duệ bị trói chung với Lục Tùy Phong và cô bé kia, trừng to mắt nhìn bức tường bắt đầu đổ sập.
Mọi người đều hoảng loạn.
Lý Kiến Tài đang nằm một bên, cố gắng bò dậy, lê người định tháo dây trói cho bọn họ, nhưng giữa cơn rung lắc dữ dội, tay chân luống cuống mãi không tháo được.
Bất ngờ, trần nhà phía trên đổ ập xuống, Lý Kiến Tài lập tức đè Tạ Lăng Duệ và hai đứa nhỏ dưới thân, sau đó cả người bị đập trúng, mất ý thức.
[Vẫn chưa kịp nói lời xin lỗi với đứa trẻ đó…]
Tạ Lăng Duệ nghe được tiếng lòng của Lý Kiến Tài trước khi ông ấy ngất đi, nước mắt trong hốc mắt cậu lập tức trào ra.
Cậu bị Lý Kiến Tài đè xuống dưới bụng, còn Lục Tùy Phong và cô bé kia thì không hoàn toàn ở dưới thân ông ấy, nên bị gạch rơi trúng đầu, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Dĩ nhiên, bình thường làm sao có chuyện trùng hợp như vậy. Nhưng vì để cho Thẩm Minh Hiên có màn xuất hiện, nên mới “trùng hợp” thế này.
Tạ Lăng Duệ nhìn khung cảnh trước mắt không ngừng rung lắc, sụp đổ, cậu nhắm chặt mắt lại, tuyệt vọng dâng tràn, trong lòng liên tục cầu nguyện.
Bất kỳ ai cũng được, chỉ cần có thể cứu họ, điều gì cũng có thể cho đi!
Đột nhiên, cậu phát hiện mọi thứ xung quanh trở nên yên tĩnh lạ thường.
Tạ Lăng Duệ hơi nghi hoặc, chẳng lẽ động đất đã qua rồi? Cậu từ từ mở mắt ra, liền nhìn thấy một cảnh tượng khiến cả đời này cũng không thể nào quên được.
Chỉ thấy tất cả mọi thứ trước mắt đều ngưng đọng lại, những tảng đá lớn đang rơi xuống dừng lơ lửng giữa không trung, toàn bộ khung cảnh trở nên kỳ dị khác thường.
Giữa không trung bỗng xuất hiện một luồng sáng đen đỏ, nó kéo dài thành một đường thẳng, rồi từ đường sáng đó thò ra một bàn tay.
Phải nói là “tay” chăng? Tạ Lăng Duệ không biết phải diễn tả thế nào cho đúng. Những móng tay ấy sắc nhọn, phát ra ánh đen lạnh lẽo, nói là tay chi bằng nói là móng vuốt thì chính xác hơn.
Ngay sau đó, một móng vuốt khác cũng vươn ra, bắt đầu kéo mạnh luồng sáng đen đỏ sang hai bên.
Càng kéo, lỗ hổng càng lớn, Tạ Lăng Duệ ngửi thấy một mùi lưu huỳnh nồng nặc.
Không bao lâu, lỗ hổng bị xé rộng ra, từ bên trong có một sinh vật hình người bước ra.
Tạ Lăng Duệ nhìn thấy một bóng người quấn đầy khói đen đặc quánh, hoàn toàn không nhìn rõ diện mạo, chỉ thấy một đôi mắt vàng rực, con ngươi nằm ngang trông vô cùng quái dị.
Ngay sau đó, ánh mắt ấy nhìn thẳng vào Tạ Lăng Duệ. Cậu lập tức có cảm giác bị một thứ gì hung mãnh khóa chặt, tim như nhảy lên tận cổ họng, toàn thân căng cứng.
“*@&#*”
[Tìm thấy rồi.]
Tạ Lăng Duệ không hiểu thứ ngôn ngữ quái dị kia, nhưng lại nghe rõ được tiếng lòng của đối phương.
Bị phát hiện rồi, trong đầu cậu chỉ còn lại ý nghĩ đó.
Rồi cậu thấy lớp khói đen trên người kẻ đó nhanh chóng chui ngược vào thân thể nó, để lộ ra hình dáng cuối cùng đó là một người đàn ông trưởng thành khí chất nhã nhặn, tuấn mỹ lạ thường.
Hắn mặc lễ phục đuôi tôm màu đen, đeo găng tay trắng, trên sống mũi là cặp kính gọng bạc, đứng đó mang dáng vẻ tao nhã như một quý ông thượng lưu.
Nhưng Tạ Lăng Duệ hiểu rõ, người này thoáng nhìn qua tuấn mỹ, ôn hòa này, vừa nãy thậm chí còn không phải là người.
Cậu thoáng lo sợ, không biết đối phương có định diệt khẩu mình không.
Chỉ thấy người nọ thong thả bước về phía mình.
“Là cậu đã triệu hoán tôi à?” Thanh niên đẩy nhẹ gọng kính, nở nụ cười ôn hòa tao nhã, hỏi Tạ Lăng Duệ.
Câu hỏi khiến đầu óc Tạ Lăng Duệ thoáng chững lại, không kịp phản ứng.
Thẩm Minh Hiên lấy ra một tờ khế ước, đưa đến trước mặt Tạ Lăng Duệ, nói: “Đến, ký vào đây. Ghi tên cậu lên hoặc điểm chỉ cũng được.”
Nói rồi, hắn buông tờ giấy ra. Tờ khế ước lơ lửng trước mặt Tạ Lăng Duệ, đồng thời không biết từ đâu rút ra một cây bút và một hộp mực dấu, ra hiệu cho cậu chọn.
Tạ Lăng Duệ nuốt nước bọt, nhìn tờ khế ước. Trên đó toàn là chữ mà cậu không hiểu nổi. Cậu lại nhìn Thẩm Minh Hiên, dè dặt hỏi: “Tôi có thể không ký không?”
Nụ cười của Thẩm Minh Hiên không đổi: “Có chứ.”
[Chỉ là như vậy thì cậu phải chết thôi, đáng tiếc thật.]
Nghe được tiếng lòng này, Tạ Lăng Duệ: !!!
“Tôi đùa thôi, tôi ký, ký ở đâu?” Tạ Lăng Duệ vội vàng cầm lấy bút và tờ giấy.
“Ở đây.” Thẩm Minh Hiên chỉ vào một chỗ trống.
Tạ Lăng Duệ nhanh tay viết tên “Lục Tùy Phong”.
Nhưng vừa viết xong, chữ lập tức biến mất, trông như thể chưa từng tồn tại.
Tạ Lăng Duệ ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt mỉm cười của Thẩm Minh Huyền.
Cậu cũng gượng nở nụ cười, lại viết lần nữa. Kết quả y hệt, chữ biến mất ngay sau khi hoàn tất.
Tạ Lăng Duệ: …
“Xin hãy ký tên thật của cậu, nếu không nó sẽ tiếp tục biến mất.” Thẩm Minh Hiên vẫn mỉm cười, nhẹ nhàng nhắc nhở.
“Ha ha, tôi đùa chút thôi. Thật thần kỳ ghê, tờ giấy này còn biết nhận người nữa.” Tạ Lăng Duệ cười gượng, khoe đủ tám cái răng.
Thẩm Minh Hiên không đáp, vẫn giữ nguyên nụ cười nhìn cậu.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận