Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Xuyên Nhanh: Quản Gia Toàn Năng

Chương 6: Quản gia ác ma 4

Ngày cập nhật : 2026-06-16 23:07:33

Uống xong nước, Tạ Lăng Duệ lại cảm thấy buồn chán, định gợi
chuyện để moi thêm thông tin, nhưng đã bị đối phương cho là quá lắm lời nên lập tức bị nhét đồ
bịt miệng lại lần nữa.

Lập tức không gian trở nên yên tĩnh.

Một lúc sau thì Lý Đại Lực, người đã
ra ngoài mua rau đội mặt nạ Trư Bát Giới, tay xách một túi rau chạy vội về.

Đặt rau xuống, hắn ta ba bước chạy làm thành hai, nhanh chóng lao về phía người
đàn ông đội đầu cá, rồi thở hổn
hển nói: “Đại ca, em thấy có một chiếc xe van chạy về phía này, anh nói có khi
nào là cảnh sát không?”

“Ở đâu?” Nghe vậy, người đàn ông đội đầu cá lập tức bật dậy,
hỏi dồn.

“Ngay ở cổng góc tây ấy.” Lý Đại Lực đáp với vẻ hoảng hốt.

Dưới chiếc đầu cá, Lý Kiến Tài cau mày. Hắn ta cho rằng đó hẳn
không phải là cảnh sát, dù sao thì đến bây giờ bọn h còn chưa gọi được cuộc điện thoại nào. Đoạn video quay tên nhóc đầu vàng bị bắt
cóc đã gửi đi nhưng không hiểu vì sao không liên lạc được, ngay cả nói chuyện
cũng chưa xong, chứ đừng nói gì đến địa chỉ.

Nghĩ tới đây, để đề phòng bất trắc, Lý Kiến Tài lên tiếng:
“Chắc không phải cảnh sát đâu, dù gì chúng ta còn chưa gọi được cuộc nào. Để cho chắc ăn, mày dẫn Toàn Tử đi
xem thử, đứng xa ra, đừng để bị phát hiện.”

“Rõ.” Lý Đại Lực gật đầu đáp.

Sau đó hắn ta chạy tới chỗ Mã Toàn, người đang rửa nồi niêu
xoong chảo, Lý Đại Lực truyền lại lời căn dặn của Lý Kiến Tài. Đối phương lập tức
buông tay, theo hắn ra ngoài.

Trong nhà chỉ còn lại hai người, bắt đầu nôn nóng chờ đợi.

Chẳng bao lâu sau, Lý Đại Lực và Mã Toàn hối hả trở về.

“Đại ca, không ổn rồi, mấy người ở góc tây giống y chang
chúng ta!” Lý Đại Lực luống cuống nói.

“Giống là giống thế nào?” Lưu Cương, người đeo mặt nạ Zero hỏi khó hiểu.

“Tức là cũng bắt cóc người như chúng ta.” Mã Toàn giải
thích.

“Đúng đúng, hơn nữa trong tay bọn chúng còn có phun lửa nhìn đáng sợ lắm.” Lý Đại Lực bổ sung
thêm.

“Phun lửa” theo cách nói quê họ thì nó chính là khẩu súng.

Bọn kia có súng, rõ ràng tàn bạo và chuyên nghiệp hơn hẳn.

Lý Kiến Tài suy tính một hồi rồi quyết định không đối đầu trực
diện, vì đối phương có hàng nóng, nhìn thôi cũng biết là dân liều mạng, bọn họ
chắc chắn không đấu lại.

Nghĩ vậy, Lý Kiến Tài lập tức bảo mọi người mang Tạ Lăng Duệ theo, nhanh chóng
thu dọn đồ đạc để rút đi.

Đúng lúc đó, nhóm người bên kia cũng phát hiện ra đám của Lý
Kiến Tài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-nhanh-quan-gia-toan-nang&chuong=6]

Dù sao nghề này là treo đầu mình bên lưng quần, không cảnh giác thì sớm
đã xuống điện diêm vương rồi.

Chúng vội bám theo sau Lý Đại Lực, lần theo về tận sào huyệt
của bọn h, rồi lập tức báo
cho lão đại của chúng.

Trong khi đám Lý Kiến Tài vẫn đang thu dọn thì bỗng vang lên loạt
tiếng chân dồn dập. Cả bốn người cùng ngẩng đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.

Phía đối diện có năm gã cao lớn bước vào, đầu trùm mũ đen,
tay lăm lăm súng. Tên cầm đầu nhìn đám Lý Kiến Tài, bật cười khinh khỉnh: “Yo! Xem ra chỗ
này đúng là đất lành chim đậu, gặp cả đồng nghiệp cơ đấy.”

Lời vừa dứt, đám phía sau gã ta bật cười ầm ĩ.

Lý Kiến Tài tuy hơi hoảng, nhưng dù gì cũng là kẻ cầm đầu, hắn
ta cũng gượng cười đáp: “Đúng là trùng hợp thật, việc lại đụng vào cùng lúc, vậy
bọn anh em đây không làm phiền các đại ca nữa, bọn tôi nhường chỗ cho.”

Nói rồi hắn ra hiệu cho Lý Đại Lực và Mã Toàn mau đưa Tạ
Lăng Duệ rút đi.

“Đứng lại.”

Vừa xoay người, bọn họ đã nghe thấy tiếng quát đầy ngạo mạn
từ phía đối phương.

Nghĩ đến bộ dạng hung dữ kia, đám Lý Kiến Tài lập tức khựng
lại.

Lý Kiến Tài xoay người, gượng cười hỏi: “Các vị đại ca, còn
chuyện gì sao?”

Tên cầm đầu bước về phía Tạ Lăng Duệ, quan sát từ đầu đến
chân. Gã ta thấy quần áo, phụ
kiện trên người cậu đều là hàng đắt tiền, liền nhếch mép cười: “Ghê gớm thật,
trói được một con cừu béo như thế này, chắc cũng tốn không ít công sức hả?”

Tạ Lăng Duệ: …

Có cần sỉ nhục thêm lần nữa không vậy? Cậu tức tối nghĩ.

Lý Kiến Tài cười xòa: “Đâu có, đâu có, bọn tôi vốn định bắt
người khác, ai ngờ bị thằng nhóc này phát hiện, để khỏi lộ chuyện nên mới bắt
luôn về. Các anh xem, nó mặc đồ lôi thôi thế kia, béo bở nỗi gì đâu?”

Tên cầm đầu khẽ khịt mũi: “Mày thật không biết hay đang diễn
trò với tao?”

Nói rồi gã
bước tới trước mặt Tạ Lăng Duệ, kéo sợi dây chuyền hình thánh giá đeo trên cổ cậu.
Đó là một cây thánh giá lớn bằng lòng bàn tay, giữa gắn viên đá tím, xung quanh
nạm đầy kim cương vụn, trông vô cùng sang trọng.

“Một món đồ thế này, nhìn chất đá thôi cũng phải hơn trăm vạn
rồi. Gặp nhau là duyên, đã là người trong nghề thì chi bằng con tin chia sẻ, tiền
lấy được sau này ta chia đều, các người thấy thế nào?” Gã ta tháo sợi dây xuống, giơ lên ngắm dưới
ánh sáng, vừa thưởng thức vừa hỏi.

Trong lòng Lý Kiến Tài thoáng hoảng loạn, hắn ta biết nếu không đồng ý, bọn này chắc
chắn sẽ không buông tha. Vì vậy Lý Kiến Tài cười nịnh: “Đa tạ các đại ca ưu ái,
tiền bọn tôi không cần, có thể giúp được các anh là vinh hạnh của bọn tôi rồi…”

“Ấy, nói thế xa lạ quá. Con cừu béo này là do các người bắt,
bỏ công bỏ sức cũng là các người, chúng
ta hợp tác là để đảm bảo lẫn nhau thôi. Giờ đã thống nhất, các người định tới
chỗ bọn tao hay để bọn tao qua luôn đây?”

Lý Kiến Tài còn chưa nói xong đã bị đối phương ngắt lời.

Nghe xong lời của đối phương, Lý Kiến Tài chỉ có thể cười
đáp: “Thôi khỏi phiền các anh phải dọn sang, bọn tôi đã thu dọn xong hết rồi, để
bọn tôi dọn qua bên đó thì hơn.”

Thấy Lý Kiến Tài biết điều như vậy, đối phương bật cười: “Vậy
thì các người cứ theo bn tao đi.”

Nói xong, gã
ta dẫn đầu bước ra ngoài, bốn người đi cùng gã thì không ai nhúc nhích. Lý Kiến Tài cũng hiểu ý, chắc là sợ bọn họ
bỏ chạy nên cố ý đi sau chặn đường.

Thấy dù sao cũng không chạy thoát được, Lý Kiến Tài lập tức
gọi Lý Đại Lực và mấy người khác dắt dây trói Tạ Lăng Duệ đi theo sau nhóm đối
phương.

Đến nơi, Tạ Lăng Duệ với đôi mắt tinh tường lập tức nhìn thấy
hai người bị bịt mắt bằng vải, bịt miệng bằng băng keo, trói ở góc tường, một lớn
một nhỏ. Đứa nhỏ là một bé gái chừng năm sáu tuổi, còn người lớn là một thiếu
niên tầm tuổi cậu. Trong lòng không khỏi cảm than bọn bắt cóc chuyên nghiệp và
không chuyên đúng là khác hẳn nhau, nhìn cách trói xem, chuyên nghiệp thật đấy!

Chỉ là thiếu niên kia trông có chút quen mắt.

Ngay sau đó, Tạ Lăng Duệ bị đẩy tới cạnh người đó, lúc này cậu
ta mới nhìn rõ. Chặt! Xui xẻo thật,
chẳng phải là Lục Tùy Phong, học thần kiêm nam thần của trường đây sao?

Ồ hô! Lục học thần
mà cũng bị bắt cóc à.

Tạ Lăng Duệ xưa nay vốn không đội trời chung với Lục Tùy
Phong. Hai người là hai thái cực, một là đứa con nhà người ta được mọi người
yêu quý, một là du côn khiến ai cũng sợ.

Học sinh giỏi đương nhiên không hợp với học sinh xấu. Tất
nhiên, đây cũng là do Tạ Lăng Duệ đơn phương chán ghét đối phương, bởi giữa họ
thực ra chẳng có mấy giao tiếp.

Do khoảng cách gần, Tạ Lăng Duệ dễ dàng nghe thấy tiếng lòng
của hai người kia.

Trong lòng bé gái liên tục gọi người nhà, vừa khóc vừa hối hận
vì đã không nghe lời mẹ mà đi theo người lạ…

Tiếng lòng của Lục Tùy Phong thì vô cùng bình tĩnh, cậu ta đang nghĩ xem người bên cạnh
là ai, đoán có lẽ bọn bắt cóc lại bắt thêm một người nữa. Đồng thời suy tính không biết liệu tín hiệu cầu
cứu mà cậu để lại đã có ai phát hiện chưa.

Tạ Lăng Duệ: …

Đối mặt với bọn bắt cóc chuyên nghiệp thế này mà còn có thể
để lại tín hiệu cầu cứu, quả không hổ là Lục Tùy Phong.



Cảm giác như mình đã thua rồi vậy.

Bình Luận

0 Thảo luận