Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 9 / 13  ·  69.2%
VỢ TÔI HỐI HẬN RỒI
Chương 9
08/09/2025 01:06· 933 từ

"Thậm chí có người đã đám lưu manh và Quân ngồi trong quán net, thuốc và chơi game với nhau. không ngờ tới nhỉ?" Hạ không thể tin nổi: "Không nào! Khi đó anh ấy bị đến thừa sống thiếu chết, hồ còn bị bệnh Sao bọn họ dám mạo hiểm vậy..." Nói đi nói vẫn chỉ là ba chữ. ấy không tin. Tần Dư Minh vậy chỉ nhún vai: "Chuyện nên thì không tin, chuyện không nên thì lại tự lừa dối mình. thì tôi không còn gì nói." Bị Tần Dư Minh đuổi ngoài, trên mặt Hạ Lâm hiện vẻ phức tạp. Tôi thấy cô ấy lên xe, định vị dẫn đường sân bay quốc tế thành phố Khoảnh khắc này, cuối cũng đến rồi. 8 Xung quanh bay vẫn đông phóng viên, họ bị chặn ngoài cửa thể vào. Hạ Lâm tiến quầy thông tin, hỏi vài câu. khi nghe xong, nụ cười tiêu trên mặt nhân viên vụt thay vào đó là vẻ đầy đau buồn, họ cô ấy vào phòng họp. cửa mở ra, bên đầy tiếng khóc nức Hạ Lâm tiến đến trí đánh dấu số 23, trên chỉ có một tờ giấy một chiếc gói màu Toàn thân cô ấy đầu run rẩy, như thể đang lo lắng vừa sợ Tôi khẽ cười nhạt. Bây thì còn giả bộ cái gì ? Nếu chết rồi, người vui chẳng phải là cô sao? không khí im lặng, lâu sau có vài người bước phòng. Người đàn ông dẫn đầu đã cao, có vẻ lãnh đạo sân bay. "Vì không được cô đến nhận, để quản thi thể, chúng tôi đã hài cốt đến bệnh trung thành phố vài ngày trước." Hạ Lâm không phản một người phụ nữ khác rãi bổ sung: "Chúng từng liên hệ với cha chồng cô, nhưng họ đang nước ngoài, không thể thời phối hợp." “Trên là di vật cuối của chồng cô, xin nén đau thương.” “Những này là của Lâm Phong?” Hạ như không tin, hỏi Họ nhìn nhau rồi tiếp xác nhận. Một tờ liệu, đen trắng Hạ Lâm cuối cùng cũng tin, thực sự đã chết, vì tai nạn máy Chết đúng vào ngày chúng tôi nhau sang Pháp kỷ ngày cưới. Hạ Lâm gói màu đen ra, trong là giấy chứng nhận hôn của tôi và ấy, cùng với một chiếc ví tàn tạ. Tấm giấy kết ấy, là bức ảnh chung duy nhất của chúng tôi. ấy dường như vẫn không tin, mở chiếc ví ra lần nữa. trong, ngoài một chiếc thẻ ngân căn cước công dân nhận ra được, thì chỉ còn tấm ảnh chụp trên nền Gương mặt ban nãy còn có bình tĩnh của Hạ bỗng nhiên trở nên cuồng loạn, ấy không ngừng lặp đi lặp "Không thể nào, không nào..." Ngay sau đó, đôi cô ấy khép lại, cả người sụp xuống đất. Khung cảnh tức náo loạn. Nhân viên y bên cạnh nhanh chóng lao kiểm tra tình hình, rồi cô ấy lên cáng để đi. Trong tay cô từ đầu đến cuối, vẫn nắm lấy tấm ảnh rách nát kia. này đây, khi đứng nhìn cả, tôi chỉ cảm thứ đó thật là mắt. Người ta thường nói, nhân là nấm mồ của yêu. Nhưng có lẽ ngay đầu, từ ngày tôi Hạ Lâm, từ ngày cô ấy ý làm vợ tôi... Tôi, Lâm con người này... Đã chết

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/v-t-i-h-i-h-n-r-i&chuong=9]

9 Sau khi tỉnh lại, Lâm đã đến bệnh trung tâm thành phố để lại hài cốt của tôi. Vừa ra khỏi cửa, cô ấy liền chạm mặt Tần Dư biết tin chạy đến. Tần Dư chẳng thèm để ý đến mặt tái nhợt của Lâm mà liên tục châm chọc: cô lại đang diễn nữa à?" "Tốt quá rồi, phải cô chỉ mong rời xa ấy sao? Bây giờ cô có danh chính ngôn thuận thoát khỏi kiểm soát, đi tìm thằng ăn kia của cô rồi đó." Nhưng lần này, bất kể Tần Minh có nói những lời cay khó nghe đến đâu, Lâm vẫn như không cảm được gì, chỉ đờ nhìn chằm chằm vào bức ảnh giấy chứng nhận kết Tần Dư Minh thấy mất hứng bỏ đi. Ngày tổ chức lễ, Hạ Lâm không đến. không biết là cô ấy dám hay cảm thấy chẳng cần Mẹ tôi đã tìm đến Hạ Người phụ nữ dịu dàng khuyên Hạ Lâm nên hướng phía trước, nói rằng chết của tôi chỉ tai nạn, không thể ai. Nhưng những lời dường như kích thích Lâm, khiến cô ấy bật khóc, xuống cầu xin mẹ tôi thứ.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận