Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 13  ·  46.2%
VỢ TÔI HỐI HẬN RỒI
Chương 6
08/09/2025 01:05· 803 từ

Tôi đã ngu ngốc mức nào chứ? Tất cả huyết, cuối cùng chỉ như vào hư không. "Và rồi, hoàng Glory cuối cùng đã gặp nàng công chúa của Họ tổ chức một lễ nguy nga tại cung Đến đoạn ghi âm thứ ba, mi dài của cô ấy khẽ lại. Nhịp thở dần trở đều đặn. Hạ Lâm đã rồi.

6 Vài tiếng sau, nắng ban mai tràn ngập ban công. Hạ Lâm vẫn say ngủ thì tiếng chuông điện đột ngột vang lên, phá sự yên tĩnh ấy. ấy có chút khó chịu, mắt rồi cầm máy. nghe thấy giọng Trình Quân vang từ đầu dây bên kia. “Hạ anh không làm phiền em ngơi chứ?” Giọng nói của ta mang chút thăm dò lưỡng lự. “Không.” Hạ Lâm nhíu giọng điệu nhàn nhạt hỏi “Có chuyện gì vậy?” “Trưa anh ăn cơm hộp bệnh viện, nhưng đột nhiên lại món canh sườn em nấu trước...” Không nghe thấy cô ấy lại, anh ta vội vàng bổ “Thôi, nếu làm em phiền thì vậy. Chỉ là món nấu ngon quá, làm anh quen mất rồi.” Như tôi dự đoán, Lâm không từ chối. Cô ấy chóng thay quần áo, cầm khóa rồi rời khỏi trong chớp mắt. Tôi hơi khoăn. Không phải nấu canh sườn Thì ra Hạ Lâm đến nhà hàng, mua mang về một canh sườn rồi mới bệnh viện. Lúc này mới hiểu ra. Có lẽ Lâm sợ Trình Quân đói không chờ nổi, nên đi mua sẵn từ hàng. Tần Dư Minh quả không sai. Tôi khi đúng là một kẻ mù trong tình yêu. Cậu từng nói Hạ Lâm thầm Trình Quân nhiều năm. tìm Hạ Lâm đối chất, cô ấy chỉ nói bọn họ bạn bè bình thường. đã tin, thậm chí còn bắt Dư Minh xin lỗi cô, khiến ba chúng tôi khó xử. những ngày qua, tôi nhìn hơn bao giờ hết. không có sự xuất hiện tôi, họ có lẽ đã thành từ lâu. Chỉ vì mối quan thân thiết giữa hai gia đình - Lâm, cô ấy mới miễn nghe theo ý cha giữ gìn danh dự cho hôn nhân này, một mình nhịn đến tận bây giờ. Chỉ chưa đầy nửa tiếng, Hạ Lâm có mặt ở bệnh viện. Quân biết Hạ Lâm nỡ từ chối mình, anh vui vẻ nhận lấy hộp sườn, hớn hở uống ngay. Nhưng uống được một ngụm, ta đã cau mày, chút thắc mắc: “Sao cảm vị lần này không giống món hôm trước em ở nhà anh nhỉ?” Hạ liếc đồng hồ trên cổ tay, nhiên đáp: “À, em mua từ hàng về.” Trình Quân thoáng lộ thất vọng, nhưng vẫn nặn ra một nụ cười: “Không em mang đến là tốt lắm Chỉ là, hương vị vẫn không món em tự tay nấu.” Hạ nhíu mày, có chút khó “Canh có đủ dinh dưỡng là rồi, em nấu cũng chẳng lành gì đâu.” Trình Quân xong, rõ ràng rất ngạc, như thể đây lần đầu anh ta thấy ấy như vậy. Nhận ra hơi quá, Hạ Lâm tĩnh bổ sung: “Em bị khô tay, chạm nước nhiều bệnh nặng hơn.” Rồi cô đặt tấm danh thiếp lên bàn: số điện thoại hàng của chủ quán này, sau anh muốn uống thì gọi đi.” Nói xong, cô ấy chờ phản ứng của anh chỉ bảo mình có việc nhanh chóng rời đi. Tuy Hạ Lâm không rời khỏi viện. Thay vào đó, ấy còn tìm một để hỏi vài điều. chợt nhớ trước đây Hạ từng nói sẽ tìm chuyên tư vấn cho Trình Quân. lặng lẽ bám theo, mấy hành lang ngoằn ngoèo, cùng dừng trước cửa một phòng Lúc này, trong lòng chỉ còn lại sự mai. Có lẽ cô không biết, ở bệnh trung tâm thành phố này, ngoài ra, chẳng có ai khả năng thực hiện phẫu thuật đó . Tôi xem thử, vị “chuyên gia” mà ấy mời là thần thánh phương đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/v-t-i-h-i-h-n-r-i&chuong=6]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận