Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 3 / 13  ·  23.1%
VỢ TÔI HỐI HẬN RỒI
Chương 3
08/09/2025 01:04· 897 từ

“Đây, có tôi đây~ À, đúng cái ông bạn học cũ của hình như đã về rồi. Không bây giờ cô đang ở nhà ta sao?” “Tôi từng nói anh ấy là cô chẳng phải phụ nữ tốt đẹp thế mà anh ấy vẫn cố lấy cô. Giờ thì hay rồi, cả mạng sống. Hạ Lâm, xem, rốt cuộc lương tâm không?” Hạ Lâm đến mức không kìm được ném đồ đạc. So với buồn bã vì biết tôi đã chết, dường như Hạ còn bận tâm đến những lời móc của Tần Dư Minh hơn. là toàn bè lũ bạn Cô ấy mắng một ném đồ xong quay nhìn Trình Quân đang ôm ngực, tức lo lắng hỏi: thế? Lại đau ngực à?” Quân mồ hôi lấm tấm trán, nhẹ lắc đầu: “Anh biết bệnh của mình, em đừng lo Nếu anh không chống đỡ âu cũng là số phận “Không được! Em phải chuyên gia ngay lập tức!” nhìn người phụ nữ trước đôi mắt cô ấy đầy sự lo âu và đau đây là lần đầu tôi cảm thấy cô ấy thật xa lạ. Cô ấy chưa bao mất bình tĩnh như thế mặt tôi. Những lần cô ấy sự hoảng loạn, đều liên đến Trình Quân. Tôi rốt cuộc hay chết, giờ đây như chẳng quan trọng bệnh tình của anh ta. Trước lên máy bay, tôi hy vọng Hạ Lâm sẽ tâm chuyển ý mà đến tôi. Tôi đã cho cô ấy hình ảnh cổng máy bay và tấm vé. trước khi tôi bật chế độ bay, khung trò chuyện WeChat của tôi vẫn hồi đáp. Hẳn là lúc cô ấy đang chọn sáng cho Trình Quân. năm trôi qua, Hạ Lâm vẫn nhớ rõ anh ta thích uống thậm chí còn mang cả sườn hầm dinh dưỡng khẩu vị của anh ta. Còn thích của tôi, dường chưa bao giờ lọt vào tâm cô ấy. Yêu nhiều như vậy, rốt cuộc tôi cố vì điều gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/v-t-i-h-i-h-n-r-i&chuong=3]

3 Bỗng nhiên tôi cảm thấy thân thật là đáng thương. Mãi lúc này tôi mới nhận ra, tim Hạ Lâm, dù cho tôi cố gắng thế nào cũng thể nào làm ấm được nó. hẳn ngày mai, ngay khi tận mắt xác nhận cái của tôi, cô ấy cũng sẽ mảy may rung động. Nghĩ đến nơi từng đau nhói lòng giờ như bị khoét trống rỗng đến kỳ lạ. có thể dửng dưng đứng cảnh tượng trước mặt, còn chút cảm giác nào, cũng còn xúc động gì. Gác máy Hạ Lâm tiếp tục hầm nồi sườn. Cô ấy đeo chiếc dề in hình mèo hình, tóc buộc nửa, một miếng thịt để kiểm tra Khi dọn món ăn bàn, mọi thứ trông ngon miệng. Tôi nhớ lại cô ấy từng nói rằng không nấu ăn, bất giác bật cười. ra, có nấu hay không, phải xem là vì ai. “Anh xem lần này sườn thế nào?” Cô ấy gắp miếng sườn vào bát của Quân, cả hai nhìn mỉm cười. Người ngoài nhìn vào, chắn sẽ thốt lên đôi vợ chồng này thật sự phúc. Còn tôi, nhớ lại ba qua, dù đã dày công dựng thực đơn theo khẩu vị cô ấy, nhận được bao khen ngợi từ những người khác, chưa từng thấy nụ nào của cô ấy bàn ăn. “Lần trước anh bảo khô, em đã nghiên kỹ cách chỉnh lửa và gian hầm đấy.” Nói cô ấy nhíu mày lọi trong túi. “Em tìm gì “Không có gì, tay hơi thôi, em lấy chút kem dưỡng là được.” Cô ấy lấy tuýp kem dưỡng ra, thoa lên và massage thật Tuýp kem dưỡng đó, là tôi mua. Sau biết Hạ Lâm bị khô da tôi không để cô ấy đụng vào bếp núc, mọi việc đều một tay tôi Nhưng giờ tôi mới biết, hóa cũng có người khiến ấy nguyện ý để mười ngón dính đầy dầu mỡ. bữa ăn, Trình Quân đưa cho Lâm một đôi găng tay thấm nước, nói rằng như rửa bát sẽ không làm tay. Tôi thấy khuôn mặt Lâm cứng đờ trong giây, sau đó cô ấy nhanh lấy lại vẻ tự nhiên. đường về, tay Hạ vì dính nước mà bắt bong tróc và đỏ ửng. về đến nhà, cô ấy ngay đến tủ thuốc, tung cả đống thuốc ra. ấy cứ nhìn tới nhìn lại không biết loại thuốc tôi hay dùng cho ấy là loại nào.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận