Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 13  ·  38.5%
VỢ TÔI HỐI HẬN RỒI
Chương 5
08/09/2025 01:05· 819 từ

Tôi biết, Hạ Lâm chịu nổi nước mắt của Quân. Trước đây, khi cố gắng níu kéo hôn nhân này, cô ấy đã với tôi: "Em ghét nhất đàn hay khóc lóc." Nhưng Trình Quân là ngoại lệ của ấy. Dù biết rõ mình thể thức khuya, nhưng chỉ Trình Quân gọi điện nói mất cô ấy vẫn thức trắng đêm nói chuyện với anh ta. này, Trình Quân ngỏ muốn cô ấy ở lại sóc, có lẽ Hạ Lâm cũng đồng ý thôi. Nhưng tôi thấy sắc mặt của Hạ thoáng thay đổi. Giữa hàng mày của Hạ Lâm hiện sự mệt mỏi, cô nhẹ nhàng nói lời từ chối: cũng khuya rồi, mai em lại thăm anh nhé." Lời dứt, ánh mắt Trình thoáng ngạc nhiên, nhưng ta không nói gì thêm. vậy em về nghỉ nhé." Nhìn dáng vẻ mệt của Hạ Lâm trên về, tay xoa huyệt thái tôi biết ngay chứng đau đầu niên do mất ngủ của cô lại tái phát.

5 Từ khi ở Hạ Lâm, tôi đã biết ấy mắc chứng mất nghiêm trọng. Với người thường, đó chỉ là chuyện nhỏ, với Hạ Lâm, nó ảnh hưởng cả cuộc sống của cô ấy. từng chứng kiến cô nhiều lần vì thiếu ngủ sụp đổ tinh thần, thậm rơi vào trầm cảm. Vậy nên kem dưỡng tay, trong nhà còn dự trữ đủ loại thuốc đồ dùng hỗ trợ ngủ cho cô ấy. Trước khi được tôi chăm sóc, tình mất ngủ của Hạ Lâm lâu không tái phát. Không tôi vừa rời đi, bệnh cô ấy lại tái phát đến thế. Cũng phải còn ai sẵn lòng cùng cô thức trắng mấy đêm liền, mỗi kể chuyện cổ tích dỗ trẻ con để cô ấy ngủ nữa Hai mươi phút sau, Hạ trở về ngôi nhà chúng tôi. Trong ánh sáng mờ, quầng thâm dưới cô ấy càng rõ rệt. ấy rửa mặt, thay bộ đồ lụa mềm mại, đeo mặt nạ mắt và bịt tai, xuống giường. Nhưng chưa đầy một cô ấy bật dậy, hít một thật sâu, rồi lại nằm xuống, miệng lẩm bẩm đó. Tôi đoán, chắc cô ấy đang đếm cừu. Nhưng đã nói với Hạ Lâm với mức độ mất của cô ấy thì cách này còn tác dụng nữa. Chẳng mấy người trên giường lại trở khó chịu. Cô ấy bật đèn lấy trên tủ đầu giường một thuốc melatonin, nuốt vội viên. Nhưng dường như vẫn chưa ấy lại cầm thêm nắm thuốc, đổ hết vào Nếu là trước đây, khi nhìn cảnh này, tôi chắc chắn vừa vừa xót xa. Những loại trong nhà gần như đều do mua, và tất nhiên, hiểu rõ tác dụng phụ của Nhìn cô ấy như này, rõ ràng là hết cách rồi. Quả nhiên. Sau ngủ yên được khoảng tiếng, cô ấy đột bật dậy, vội vã chạy vào vệ sinh. Bên trong vang tiếng nôn mửa. Nhưng lại thấy hả hê khi nghe thanh đó. Nôn đi! Cô chịu thì tôi mới thấy ! Trong lòng tôi dâng lên cảm giác thỏa mãn tôi đứng nhìn cô ấy sắc tái nhợt, ngồi phịch giường. Ra khỏi nhà vệ ấy như đã từ bỏ cố gắng đi vào ngủ. Ánh sáng từ hình điện thoại phát giữa đêm tối khiến gian càng thêm lạnh lẽo. Cô mở danh sách ghi âm trên thoại, tôi lập tức nhớ ra: bộ bên trong là những đoạn từng tự tay ghi lại lúc ấy vì sợ ấy không ngủ được nên mới lại. Ngón tay cô chạm nhẹ vào một đoạn, nói của tôi vang quen thuộc, dịu dàng, ràng: "Chú thỏ nhỏ và chú tổ chức một cuộc thi chạy rừng, chúng gọi các bạn khu rừng đến làm trọng tài. chú khỉ – một các trọng tài – đi lạc. Chúng chờ mãi, chờ lâu, cuối cùng mới chú khỉ xuất hiện..." ấy tôi lo lắng đến chỉ muốn làm mọi cách để Lâm có thể ngủ ngon hơn. giờ nghe lại, tôi chỉ thấy buồn nôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/v-t-i-h-i-h-n-r-i&chuong=5]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận