Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 13  ·  53.8%
VỢ TÔI HỐI HẬN RỒI
Chương 7
08/09/2025 01:05· 764 từ

7

Cánh cửa vừa mở, nói quen thuộc bên trong lên khiến tôi không cảm thấy gần gũi hơn.

Ngẩng đầu lên, tôi thấy bảng hiệu ghi rõ: số 1 - Khoa kinh."

Đây chẳng phải Tần Dư Minh làm việc

Khi nhìn thấy Hạ bước vào, Tần Dư Minh hề tỏ ra ngạc Ngược lại, cậu ấy lập buông một câu chào mỉa mai: "Cô Hạ? Sao đầu cô có vấn à?"

"Cậu!"

Mặt Hạ Lâm lập đỏ bừng vì tức giận.

Nhìn vẻ lúng túng cô ấy, Tần Dư Minh càng tỏ ra thản ánh mắt cậu ấy đầy nghi hoặc: "Không phải đến khám bệnh à? Vậy tôi làm gì? À, nhắc trước, hỏi gì thì cũng chú ý đến hoàn

Bị chọc tức, Hạ vốn đã không vui, nay càng sa sầm, giọng lộ ra chút oán hận: ta đâu rồi?"

Tần Dư Minh biết Hạ Lâm đang hỏi nhưng cậu ấy vẫn tình tỏ ra lười nhác, lời hời hợt: "Không tôi đã nói rồi sao? ấy mất rồi."

Thấy Hạ Lâm vẫn vẻ hoài nghi, Tần Dư nhếch môi cười khẩy: Không tin à? Cô có tự ra sân bay hỏi xem, lúc xảy ra anh ấy có trên bay không."

"Hỏi rõ không phải xong à? Hay là... cô

Quả nhiên, người chuyên "bệnh đầu óc" luôn biết nói những câu đâm vào nỗi đau của người

"Tôi sợ cái gì!" Lâm phản bác theo phản nhưng ngay sau đó, ấy lại như kiệt sức, mắt lại, hít một thật sâu.

"Thôi đi, tôi không cãi nhau với cậu. Cậu anh ta về nhà đi, tôi sẽ từ từ thích rõ ràng."

"Tôi và Trình Quân có gì cả, chỉ là đây tôi từng làm thương anh ấy. Bây giờ ấy gặp chuyện như này, với tư cách là tôi chỉ muốn giúp tay mà thôi."

Tôi thấy các mạch trên trán Tần Dư Minh lên rõ hơn. Cậu như thể vừa nghe một chuyện nực cười đến bật cười thành tiếng, rồi mắt đột ngột trở sắc lạnh.

"Ha... Cô nói từng tổn thương, vậy còn người mà cô giày vò qua ngày thì sao? Anh không phải là con à? Cô có bao giờ anh ấy đã phải ấm ức, đau khổ và nhẫn như thế nào chưa?"

"Tôi giày vò anh thế nào chứ?"

"Anh ấy là khách của bác sĩ Vương khoa Hóa trong bệnh viện tôi, cô không biết sao?" Dư Minh dừng lại, thấy vẻ mơ hồ trên Hạ Lâm, cậu ấy bật cười lạnh lùng: "Cũng đúng cô còn chẳng biết ấy sống chết thế thì chuyện xuất huyết dạ có là gì đâu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/v-t-i-h-i-h-n-r-i&chuong=7]

"Nếu cô thật sự túc muốn sống yên ổn anh ấy, thì sao ấy lại phải ngày nào uống rượu thay nước, mong say để quên hết

Nói đến đây, Tần Minh nhìn Hạ Lâm đang ngẩn ngơ, rồi chân nói: "Cô cứ coi loại rác rưởi đó như vật vậy. Mở mắt ra Hạ Lâm."

"Cô thử tìm hiểu người mà cô thầm yêu năm qua, trước đây làm những gì."

Hạ Lâm không biết nhưng tôi thì biết ít

Trước đây, tôi đã thám tử điều tra về Quân và gửi tài về nhà, nhưng khi Hạ thấy, cô ấy đã giận với tôi một trận Mới đọc được vài đầu tiên, Hạ Lâm đã giấu tài liệu kia đi

Lúc đó tôi đã báo cô ấy rằng, Trình không phải người tốt gì.

"Anh ấy là người nào, em rõ hơn các Hạ Lâm thoáng do trong mắt một , nhưng nói ra lại kiên

"Hôm tốt nghiệp, em một đám lưu manh chặn ngõ. Nếu không nhờ ấy đứng ra bảo vệ, không dám tưởng tượng gì sẽ xảy ra..."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận