Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tôi Viết Truyện Về Sếp Của Mình

Chương 9: Tổng tài bắt đầu “cướp kịch bản”

Ngày cập nhật : 2026-04-17 09:34:07

Nếu phải chọn một khoảnh khắc khiến tôi nhận ra mọi chuyện đã đi quá xa, thì chắc chắn là buổi tối hôm đó.

Tôi vừa đăng chương mới lên mạng.

Chương có tiêu đề: “Tổng tài bắt đầu ghen nhưng không chịu thừa nhận.”

Nội dung đại khái là tổng tài trong truyện đứng trong phòng thiết kế suốt một tiếng chỉ để “quan sát công việc” của nữ chính, sau đó còn rất bình tĩnh nói rằng mình hoàn toàn không ghen.

Tôi vừa đăng xong thì bình luận đã bắt đầu tăng lên.

Một độc giả viết:


[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-viet-truyen-ve-sep-cua-minh&chuong=9]

“Tổng tài này trà xanh ghê.”

Một người khác trả lời:
“Không phải trà xanh, đây là trà xanh cao cấp.”

Tôi nhìn hai dòng đó mà cười đến mức suýt đổ nước.

Đúng lúc đó điện thoại rung lên.

Tin nhắn mới.

Người gửi: Tạ Cảnh Thâm.

Tôi mở ra.

“Chương mới.”

Chỉ có hai chữ.

Tôi nhíu mày.

“Anh đọc rồi à?”

Ba giây sau anh trả lời.

“Ừ.”

Tôi suy nghĩ một chút rồi hỏi.

“Anh thấy thế nào?”

Tin nhắn đến ngay lập tức.

“Có chỗ cần sửa.”

Tôi ngẩn người.

“Sửa cái gì?”

“Nhân vật tổng tài.”

Tôi nhìn chằm chằm màn hình.

“Anh muốn sửa thế nào?”

Lần này anh mất khoảng năm giây mới trả lời.

“Anh ta không phải đứng một tiếng.”

“Tôi đứng một tiếng mười lăm phút.”

Tôi nhìn dòng chữ đó ba giây rồi bật cười.

Hóa ra anh còn tính cả thời gian.


Sáng hôm sau khi tôi đến công ty, Tiểu Mễ đã ngồi chờ sẵn ở bàn làm việc.

Vừa thấy tôi, cô ấy lập tức quay ghế lại.

“Chi Hạ.”

“Ừ?”

“Cậu có đọc bình luận truyện tối qua không?”

Tôi gật đầu.

“Có.”

Tiểu Mễ nheo mắt.

“Tôi cảm giác tổng tài trong truyện của cậu càng lúc càng giống sếp thật.”

Tôi cười gượng.

“Trùng hợp thôi.”

“Trùng hợp kiểu gì mà giống đến vậy?”

Tôi đang không biết trả lời thế nào thì điện thoại trên bàn rung lên.

Tin nhắn mới.

Tạ Cảnh Thâm:
“Lên đây.”

Tiểu Mễ lập tức nhìn thấy cái tên trên màn hình.

Cô ấy thở dài.

“Thôi khỏi giải thích.”

“Tôi hiểu rồi.”


Tôi gõ cửa phòng tổng giám đốc.

“Vào đi.”

Tôi mở cửa bước vào.

Tạ Cảnh Thâm đang ngồi sau bàn làm việc, trước mặt là laptop.

Anh nhìn tôi một cái rồi xoay màn hình về phía tôi.

Tôi nhìn vào màn hình.

Tim suýt rơi xuống đất.

Trang web truyện của tôi đang mở.

Chính là chương tối qua.

Tôi ho khẽ.

“Anh đang… đọc truyện?”

Anh gật đầu.

“Ừ.”

“Trong giờ làm việc?”

Anh suy nghĩ hai giây.

“Đây là nghiên cứu.”

Tôi: “……”

Nghiên cứu cái gì?

“Nhân vật nam chính.”

Tôi bắt đầu có linh cảm không lành.

“Anh nghiên cứu để làm gì?”

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt bình tĩnh.

“Để theo đuổi em tốt hơn.”

Tôi ngồi xuống ghế đối diện, cảm thấy cuộc sống của mình càng lúc càng giống một cuốn truyện ngôn tình kỳ quặc.

Anh kéo màn hình laptop gần lại.

“Chương này.”

Anh chỉ vào một đoạn.

“Ở đây em viết tổng tài mua cà phê cho nữ chính.”

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

Anh gật đầu theo.

“Chi tiết này khá tốt.”

Tôi nhíu mày.

“Ý anh là?”

Anh đứng dậy.

“Đi.”

“Đi đâu?”

“Mua cà phê.”

Tôi nhìn đồng hồ trên tường.

Mới mười giờ sáng.

“Anh không bận sao?”

Anh cầm áo khoác.

“Đây là thực hành.”


Mười phút sau.

Tôi đứng trước quầy cà phê gần công ty.

Tạ Cảnh Thâm đứng phía trước tôi trong hàng chờ.

Một tổng giám đốc mặc sơ mi trắng đứng xếp hàng mua cà phê giữa giờ làm việc.

Cảnh tượng này thực sự hơi kỳ lạ.

Tôi kéo tay áo anh.

“Anh thật sự không bận à?”

Anh quay đầu nhìn tôi.

“Bận.”

“Vậy sao anh còn ở đây?”

Anh suy nghĩ một chút rồi nói.

“Bởi vì đoạn này trong truyện khá quan trọng.”

Tôi không biết nên cười hay nên khóc.


Chúng tôi cầm cà phê quay lại công ty.

Vừa bước vào sảnh thì gặp Lục Thành.

Anh ta nhìn thấy chúng tôi liền cười.

“Chi Hạ.”

“Ừ?”

“Chiều nay phòng thiết kế có buổi họp nhỏ, nếu rảnh em có thể qua xem poster mới.”

Tôi còn chưa kịp trả lời thì Tạ Cảnh Thâm đã nói.

“Không rảnh.”

Lục Thành ngạc nhiên.

“Tạ tổng?”

Anh gật đầu.

“Chi Hạ chiều nay có việc.”

Tôi quay sang nhìn anh.

“Tôi có việc gì?”

Anh trả lời rất bình tĩnh.

“Uống cà phê.”

Tôi: “……”

Chúng ta đã uống rồi!

Lục Thành nhìn chúng tôi vài giây rồi cười gượng.

“Vậy… để lần sau.”

Anh ta rời đi rất nhanh.

Tôi quay sang nhìn Tạ Cảnh Thâm.

“Anh vừa rồi làm gì vậy?”

Anh nhấp một ngụm cà phê.

“Thực hành.”

“Thực hành cái gì?”

Anh nhìn tôi.

“Tránh tình địch.”

Tôi suýt làm đổ cà phê.

“Anh nói nhỏ thôi!”

Anh nhíu mày.

“Nhưng đó là sự thật.”

Tôi thở dài.

“Anh không sợ người khác hiểu lầm à?”

Anh suy nghĩ hai giây.

“Hiểu lầm cái gì?”

“Rằng anh đang theo đuổi tôi.”

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt rất bình tĩnh.

“Nhưng đó là sự thật.”

Tôi không nói được gì nữa.


Buổi tối tôi mở laptop để viết chương mới.

Tôi nhìn màn hình thật lâu.

Sau đó bắt đầu gõ.

Tổng tài bắt đầu học theo kịch bản của nữ chính.

Nhưng rất nhanh nữ chính phát hiện ra một chuyện.

Không phải cô viết truyện về tổng tài.

Mà là tổng tài đang dùng truyện của cô để theo đuổi cô.

Tôi đọc lại đoạn vừa viết.

Sau đó bật cười.

Bởi vì tôi biết rất rõ.

Đây không còn là tưởng tượng nữa.

Đây chính là… cuộc sống của tôi bây giờ.


Bình Luận

0 Thảo luận