Nếu phải nói khoảnh khắc nào khiến tôi hoảng nhất kể từ khi bắt đầu viết truyện về sếp của mình, thì chắc chắn không phải lúc anh đứng trong phòng thiết kế một tiếng mười lăm phút chỉ để "xem tiến độ công việc".
Cũng không phải lúc anh bình thản nói trước mặt toàn bộ đồng nghiệp rằng đang theo đuổi tôi, khiến cả tầng văn phòng suýt nổ tung vì hóng chuyện.
Mà là buổi tối hôm đó.
Tối mà tôi vừa đăng chương mới lên mạng.
Tên chương là:
"Tổng tài bắt đầu cướp kịch bản."
Tôi ngồi xếp bằng trên sofa, laptop đặt trên đùi, tay còn cầm nửa gói snack chưa ăn hết. Ngoài cửa sổ, đèn đường đã sáng từ lâu, ánh vàng hắt qua lớp rèm mỏng tạo thành một khoảng sáng nhàn nhạt trên sàn nhà.
Tôi vừa viết xong chương mới cách đó chưa đầy một tiếng.
Nội dung đại khái là nam chính phát hiện nữ chính viết truyện về mình, sau đó bắt đầu cố tình dùng chính những tình tiết trong truyện để theo đuổi cô.
Nói đơn giản hơn...
Anh ta bắt đầu "cướp quyền biên kịch".
Mà điều đáng sợ là...
Tạ Cảnh Thâm ngoài đời gần đây thật sự rất giống như vậy.
Tôi nhìn màn hình.
Lượt bình luận tăng rất nhanh.
Độc giả A:
"Tổng tài này nguy hiểm thật đấy."
Độc giả B:
"Tôi cảm giác anh ta đọc hết truyện rồi."
Độc giả C:
"Kiểu này nữ chính sớm muộn cũng bị phản công."
Tôi bật cười thành tiếng.
"Làm gì có chuyện khoa trương thế..."
Nhưng đúng lúc đó.
Điện thoại trên bàn rung lên.
Màn hình sáng lên giữa bóng tối.
Người gửi: Tạ Cảnh Thâm.
Tim tôi không hiểu sao khựng lại một nhịp.
Tôi mở tin nhắn.
"Chương mới."
Chỉ hai chữ.
Rất đúng phong cách của anh.
Tôi ngồi thẳng dậy, vô thức nhìn đồng hồ.
Mười giờ mười hai phút.
Tôi đăng chương lúc mười giờ lẻ bảy.
"...Anh đọc nhanh thế?"
Ba giây sau, tin nhắn trả lời xuất hiện.
"Ừ."
Tôi nhìn cái chữ "Ừ" ngắn ngủi kia mà không hiểu sao lại có cảm giác anh đang rất thản nhiên ngồi ở đâu đó đọc hết từng dòng tôi viết.
Cái cảm giác này thật sự rất kỳ lạ.
Giống như bí mật mình giấu kỹ bỗng nhiên bị người khác chạm vào.
Tôi do dự một lúc rồi gõ tiếp.
"Anh thấy thế nào?"
Lần này anh trả lời gần như ngay lập tức.
"Còn thiếu."
Tôi nhíu mày.
"Thiếu cái gì?"
Ba giây yên lặng.
Sau đó điện thoại rung nhẹ.
"Thiếu đoạn tổng tài tỏ tình."
Tôi suýt làm rơi điện thoại xuống sàn.
"...?"
Tôi ngồi chết lặng trên sofa vài giây.
Ngoài cửa sổ, tiếng xe chạy xa xa vọng lên, còn trong phòng thì yên tĩnh đến mức tôi nghe rõ cả tiếng tim mình đập.
Người này...
Dạo gần đây có phải nhập vai quá sâu rồi không?
Tôi cắn môi, cố giữ bình tĩnh trả lời.
"Đó là nội dung về sau."
Tạ Cảnh Thâm:
"Ừ."
Tôi còn chưa kịp thở phào thì tin nhắn tiếp theo đã hiện ra.
"Có thể đẩy nhanh tiến độ."
Tôi:
"......"
Tôi úp điện thoại xuống bàn.
Không được.
Tôi tuyệt đối không thể tiếp tục cuộc trò chuyện này nữa.
Nếu không sớm muộn gì tôi cũng bị anh làm cho tim đập loạn mà chết.
***
Sáng hôm sau, tôi vừa bước vào công ty đã cảm thấy bầu không khí có gì đó rất lạ.
Không phải kiểu áp suất thấp đáng sợ như lúc sếp nổi giận.
Mà là kiểu...
Ai cũng đang cố nhịn cười.
Tiểu Mễ vừa nhìn thấy tôi đã lập tức quay ghế lại, ánh mắt sáng rực như phát hiện tin tức nóng hổi.
"Chi Hạ."
"Ừ?"
"Cậu có cảm thấy gần đây sếp rất...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-viet-truyen-ve-sep-cua-minh&chuong=10]
rảnh không?"
Tôi tháo túi xách đặt xuống bàn.
"Tại sao?"
Tiểu Mễ ghé sát lại gần, hạ giọng như đang nói chuyện bí mật.
"Bởi vì sáng nay tôi thấy anh ấy đứng trước máy pha cà phê mười phút."
Tôi khựng lại.
"...Để làm gì?"
Tiểu Mễ nheo mắt nhìn tôi.
"Chờ cậu."
Tôi ngơ ra hai giây.
Sau đó bật cười theo bản năng.
"Không thể nào."
"Thật đấy."
Tiểu Mễ chống cằm thở dài.
"Tôi bắt đầu cảm thấy mình đang xem phim ngôn tình trực tiếp."
"..."
"Tổng tài lạnh lùng mỗi ngày đúng giờ xuống tầng mười tám pha cà phê, còn đứng chờ người nào đó tới công ty..."
Cô ấy nhìn tôi đầy ẩn ý.
"Cậu thấy giống ai không?"
Tôi giả vờ mở máy tính.
"Không biết."
Tiểu Mễ còn chưa kịp nói tiếp thì điện thoại tôi rung lên.
Một tin nhắn mới.
Người gửi: Tạ Cảnh Thâm.
"Xuống dưới."
Tôi nhìn màn hình, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.
Tiểu Mễ chỉ liếc qua cái tên đã lập tức nhún vai đầy vẻ "tôi biết ngay mà".
"Tôi nói rồi."
***
Khi tôi xuống sảnh công ty, Tạ Cảnh Thâm đang đứng cạnh cửa kính.
Anh mặc áo sơ mi đen, cà vạt màu xám nhạt, dáng người cao ráo nổi bật giữa dòng người đi ngang qua.
Ánh nắng buổi sáng xuyên qua lớp kính lớn phía sau lưng anh, khiến đường nét gương mặt càng trở nên rõ ràng.
Mà điều khiến tôi chú ý nhất...
Là trên tay anh đang cầm hai ly cà phê.
Anh nhìn thấy tôi thì bước tới, rất tự nhiên đưa một ly sang.
"Tổng tài trong truyện của em thường mua cà phê cho nữ chính vào buổi sáng."
Tôi nhận lấy ly cà phê, đầu ngón tay vô tình chạm nhẹ vào tay anh.
Nhiệt độ hơi nóng khiến tim tôi cũng bất giác run lên.
Tôi cố giữ vẻ bình tĩnh.
"Anh đang làm theo kịch bản à?"
"Ừ."
Anh trả lời cực kỳ thản nhiên.
Tôi bật cười.
"Anh không thấy kỳ lạ sao?"
Tạ Cảnh Thâm suy nghĩ hai giây.
"Không."
"...Vì sao?"
"Bởi vì em viết cũng không sai."
Tôi nghẹn lời.
Người này thật sự càng ngày càng đáng sợ rồi.
Tôi uống một ngụm cà phê để che giấu cảm xúc.
Sau đó hỏi nhỏ:
"Anh đã đọc bao nhiêu chương rồi?"
Anh nhìn tôi.
"Ba mươi bảy."
Tôi đứng im.
Ba giây.
Bốn giây.
Năm giây.
"...Anh đọc hết rồi?"
"Ừ."
Tôi cảm thấy tay mình khẽ run.
Bởi vì chương ba mươi bảy...
Là chương tổng tài tỏ tình với nữ chính.
***
Chúng tôi cùng bước vào thang máy.
Buổi sáng còn khá sớm nên bên trong không có nhiều người.
Không gian yên tĩnh đến mức tôi nghe rõ tiếng tim mình.
Tôi nhìn màn hình số tầng nhảy dần lên, cuối cùng vẫn không nhịn được quay sang hỏi anh.
"Anh đọc hết thật à?"
"Ừ."
"Không bỏ sót chương nào?"
"Không."
"Bình luận của độc giả thì sao?"
"Cũng đọc."
Tôi lập tức quay đầu nhìn anh.
"Anh đọc cả bình luận?"
"Ừ."
"...Anh rảnh thật đấy."
Khóe môi anh hơi cong lên rất nhẹ.
"Cũng thú vị."
Tôi không biết nên cười hay nên khóc.
Một tổng tài ngày nào cũng bận họp hành mà tối về còn đọc truyện ngôn tình và xem bình luận fan...
Cảnh tượng này thật sự quá không chân thực.
Tôi hít sâu một hơi.
"Vậy anh biết đoạn nào tôi thích nhất không?"
Anh suy nghĩ một chút rồi trả lời.
"Đoạn tổng tài nói thích nữ chính."
Tôi suýt bị cà phê làm sặc.
"Anh nhớ chi tiết thế?"
Anh quay sang nhìn tôi.
Ánh mắt bình tĩnh như thường ngày.
"Bởi vì tôi đang chuẩn bị dùng."
Tôi cảm giác đầu óc mình đứng hình mất hai giây.
Đúng lúc đó.
"Đinh."
Cửa thang máy mở ra.
Tôi gần như lập tức kéo anh ra ngoài hành lang trước khi có người khác bước vào.
"Anh định dùng cái gì?"
Tạ Cảnh Thâm cúi đầu nhìn tôi.
"Lời tỏ tình."
"...Anh đang đùa đúng không?"
"Không."
Hành lang buổi sáng rất yên tĩnh.
Ánh nắng xuyên qua cửa kính kéo dài trên sàn nhà.
Tôi đứng đối diện anh, bỗng nhiên có cảm giác cảnh tượng này quen thuộc đến kỳ lạ.
Giống như...
Tôi từng viết nó rồi.
Tạ Cảnh Thâm nhìn tôi vài giây.
Sau đó chậm rãi nói:
"Trong truyện của em, tổng tài nói một câu."
Tôi cảm thấy tim mình bắt đầu đập nhanh.
"Câu gì?"
Anh nhắc lại rất chính xác.
"Anh không phải vì thích em nên mới theo đuổi em."
Tôi ngơ người.
Đó đúng là câu trong truyện.
Từng chữ một đều là tôi viết.
Tạ Cảnh Thâm nhìn tôi, giọng nói thấp và trầm.
"Anh theo đuổi em..."
Anh dừng lại một chút.
Ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào tôi.
"...là vì đã thích em từ trước."
Tim tôi khẽ run lên.
Câu này tôi cũng viết.
Chỉ là lúc đó tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày nghe thấy nó ngoài đời.
Mà người nói...
Lại chính là nguyên mẫu nam chính của tôi.
Tôi bỗng nhiên không biết phải phản ứng thế nào.
Tạ Cảnh Thâm vẫn nhìn tôi rất chăm chú.
"Lâm Chi Hạ."
"...Ừ?"
"Trong truyện em để nữ chính trả lời thế nào?"
Tôi nhớ lại đoạn đó.
Nữ chính im lặng ba giây.
Sau đó nói:
"Được."
Tôi khẽ thở ra.
Cuối cùng bật cười.
"Anh đúng là đang cướp kịch bản của tôi."
Anh gật đầu rất thản nhiên.
"Ừ."
"Tổng tài ngoài đời còn tự tiện sửa lời thoại."
"Không được sao?"
Tôi nhìn anh vài giây.
Sau đó chậm rãi nói:
"Được thì được..."
"Nhưng lần này tôi muốn sửa kịch bản."
Anh nhướng mày.
"Sửa thế nào?"
Tôi cảm thấy lòng bàn tay mình hơi nóng lên.
Tim cũng đập nhanh hơn bình thường một chút.
"Trong truyện, nữ chính im lặng ba giây."
Tạ Cảnh Thâm nhìn tôi.
"Còn ngoài đời?"
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh nắng phản chiếu trong mắt anh nhàn nhạt.
"...Ngoài đời tôi chỉ cần một giây."
Không khí yên tĩnh vài giây.
Sau đó tôi khẽ nói.
"Được."
Khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy Tạ Cảnh Thâm im lặng rất lâu.
Giống như chính anh cũng không ngờ tôi sẽ trả lời nhanh như vậy.
Rồi cuối cùng.
Khóe môi anh cong lên.
Một nụ cười rất nhẹ.
Nhưng lại rõ ràng đến mức khiến tim tôi rung lên.
Lần đầu tiên tôi thấy tổng tài lạnh lùng trong truyện của mình...
Cười dịu dàng như vậy.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận