Sáng / Tối
Nếu phải nói khoảnh khắc nào khiến tôi hoảng nhất kể từ khi bắt đầu viết truyện về sếp của mình, thì chắc chắn không phải lúc anh đứng trong phòng thiết kế một tiếng mười lăm phút, cũng không phải lúc anh thản nhiên nói trước mặt đồng nghiệp rằng đang theo đuổi tôi.
Mà là buổi tối hôm đó.
Tôi vừa đăng chương mới lên mạng.
Chương có tiêu đề: “Tổng tài bắt đầu cướp kịch bản.”
Nội dung đại khái nói về việc nam chính phát hiện ra nữ chính viết truyện về mình, sau đó bắt đầu dùng chính nội dung trong truyện để theo đuổi cô.
Đăng xong chưa đầy năm phút, bình luận đã bắt đầu xuất hiện.
Một độc giả viết:
“Tổng tài này nguy hiểm quá.”
Một người khác trả lời:
“Tôi cảm giác anh ta đọc hết truyện rồi.”
Tôi đang đọc thì điện thoại rung lên.
Tin nhắn mới.
Người gửi: Tạ Cảnh Thâm.
Tôi mở ra.
“Chương mới.”
Tôi thở dài.
“Anh đọc nhanh thế?”
Ba giây sau anh trả lời.
“Ừ.”
Tôi suy nghĩ một chút rồi hỏi.
“Anh thấy thế nào?”
Tin nhắn đến gần như ngay lập tức.
“Còn thiếu.”
Tôi nhíu mày.
“Thiếu cái gì?”
Anh trả lời rất bình tĩnh.
“Thiếu đoạn tổng tài tỏ tình.”
Tôi suýt làm rơi điện thoại.
Sáng hôm sau khi tôi bước vào công ty, Tiểu Mễ lập tức quay ghế lại nhìn tôi.
“Chi Hạ.”
“Ừ?”
“Cậu có cảm thấy gần đây sếp rất… rảnh không?”
Tôi bật cười.
“Tại sao?”
“Bởi vì sáng nay tôi thấy anh ấy đứng trước máy pha cà phê mười phút.”
Tôi ngơ ra.
“Để làm gì?”
Tiểu Mễ nheo mắt.
“Chờ cậu.”
Tôi im lặng hai giây.
Sau đó hỏi rất nghiêm túc.
“Cậu chắc không?”
“Chắc.”
Tiểu Mễ thở dài.
“Tôi bắt đầu cảm thấy mình đang xem một bộ phim ngôn tình trực tiếp
Đúng lúc đó điện thoại tôi rung lên.
Tin nhắn mới.
Tạ Cảnh Thâm:
“Xuống dưới.”
Tiểu Mễ nhìn thấy cái tên trên màn hình liền nhún vai.
“Tôi nói rồi mà.”
Khi tôi xuống sảnh công ty, Tạ Cảnh Thâm đang đứng gần cửa kính.
Trên tay anh là hai ly cà phê.
Anh đưa một ly cho tôi.
“Tổng tài trong truyện của em thường mua cà phê cho nữ chính vào buổi sáng.”
Tôi cầm ly cà phê, cố nhịn cười.
“Anh đang làm theo kịch bản à?”
Anh gật đầu.
“Ừ.”
“Anh không thấy kỳ lạ sao?”
Anh suy nghĩ hai giây.
“Không.”
Tôi nhìn anh.
“Anh đã đọc bao nhiêu chương rồi?”
Anh trả lời rất bình thản.
“Ba mươi bảy.”
Tôi đứng im.
Ba giây.
Bốn giây.
Năm giây.
“Anh đọc… hết rồi?”
Anh gật đầu.
“Ừ.”
Tim tôi lập tức đập nhanh hơn một nhịp.
Bởi vì trong chương ba mươi bảy của truyện…
Tổng tài tỏ tình với nữ chính.
Chúng tôi cùng bước vào thang máy.
Tôi nhìn anh.
“Anh đọc hết thật à?”
“Ừ.”
“Vậy anh biết đoạn nào tôi thích nhất không?”
Anh suy nghĩ một chút rồi nói.
“Đoạn tổng tài nói thích nữ chính.”
Tôi suýt nghẹn.
“Anh nhớ chi tiết thế?”
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt bình tĩnh như mọi khi.
“Bởi vì tôi đang chuẩn bị dùng.”
Thang máy vừa mở cửa.
Tôi lập tức kéo anh ra ngoài hành lang.
“Anh định dùng cái gì?”
Anh nhìn tôi.
“Lời tỏ tình.”
Tôi cảm thấy tim mình đập nhanh một cách rất không hợp lý.
“Anh đang đùa đúng không?”
Anh lắc đầu.
“Không.”
Chúng tôi đứng ở góc hành lang vắng người.
Ánh nắng buổi sáng chiếu qua cửa kính.
Tạ Cảnh Thâm nhìn tôi vài giây rồi nói.
“Trong truyện của em, tổng tài nói một câu.”
Tôi cảm thấy mình bắt đầu hiểu chuyện gì sắp xảy ra.
“Câu gì?”
Anh nhắc lại rất chính xác.
“Anh không phải vì thích em nên mới theo đuổi em.”
Tôi ngơ ra.
Đó đúng là câu trong truyện.
Tôi viết như vậy.
Anh nói tiếp.
“Anh theo đuổi em…”
Anh dừng lại một chút.
“…là vì đã thích em từ trước.”
Tôi nhìn anh.
Không nói được gì.
Bởi vì câu đó tôi cũng viết trong truyện.
Chỉ là tôi không ngờ một ngày nào đó sẽ nghe nó ngoài đời.
Tạ Cảnh Thâm nhìn tôi.
Giọng nói vẫn bình tĩnh như mọi khi.
“Lâm Chi Hạ.”
“Ừ?”
“Trong truyện em để nữ chính trả lời thế nào?”
Tôi nhớ lại đoạn đó.
Nữ chính im lặng ba giây.
Sau đó nói: “Được.”
Tôi thở nhẹ một hơi.
“Anh đang cướp kịch bản của tôi.”
Anh gật đầu.
“Ừ.”
Tôi nhìn anh vài giây.
Sau đó bật cười.
“Nhưng lần này tôi muốn sửa kịch bản.”
Anh nhướng mày.
“Sửa thế nào?”
Tôi suy nghĩ một chút rồi nói.
“Trong truyện nữ chính im lặng ba giây.”
“Còn ngoài đời…”
Tôi nhìn anh.
Tim đập nhanh hơn một chút.
“…tôi chỉ cần một giây.”
Anh im lặng.
Tôi nói khẽ.
“Được.”
Hành lang buổi sáng rất yên tĩnh.
Ánh nắng rơi xuống sàn nhà.
Tạ Cảnh Thâm nhìn tôi một lúc lâu.
Sau đó khẽ cười.
Lần đầu tiên tôi thấy tổng tài lạnh lùng trong truyện của mình…
Cười rõ ràng như vậy.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận