Sáng / Tối
Tôi không nhớ mình rời khỏi phòng tổng giám đốc bằng cách nào.
Chỉ nhớ khi cánh cửa đóng lại phía sau, chân tôi vẫn còn hơi run.
Trong đầu chỉ còn vang lên một câu hỏi duy nhất:
Anh ấy… có nhận ra không?
Hay chỉ là trùng hợp?
Tôi quay về phòng marketing trong trạng thái hồn bay phách lạc.
Tiểu Mễ lập tức kéo tôi lại.
“Sao rồi?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-viet-truyen-ve-sep-cua-minh&chuong=2]
Bị mắng à?”
Tôi ngồi xuống ghế, nhìn cô ấy ba giây, rồi lắc đầu.
“Không.”
“Vậy thì bị trừ lương?”
“…Cũng không.”
Tiểu Mễ nhíu mày.
“Thế gọi cậu lên làm gì?”
Tôi mở miệng, định nói sự thật.
Nhưng nghĩ lại, nếu nói ra rằng sếp đang đọc truyện tôi viết về chính anh ta…
Có khi ngày mai tôi sẽ không còn việc nữa.
Vậy nên tôi chỉ cười khan một tiếng.
“Chắc là… hỏi về dự án.”
Tiểu Mễ không nghi ngờ gì, gật đầu rồi quay lại đọc điện thoại.
Còn tôi…
Tôi lặng lẽ mở laptop.
Trang truyện quen thuộc hiện ra.
Chương mới tôi đăng tối qua vẫn đang nằm ở vị trí khá nổi bật.
Số lượng bình luận đã tăng gấp đôi so với sáng nay.
Tôi hít một hơi, click vào.
Độc giả A:
“Trời ơi tổng tài này ác thật, trừ lương không thương tiếc!”
Độc giả B:
“Nhưng càng đọc càng thấy cuốn…”
Độc giả C:
“Tôi cá là tổng tài này thích nữ chính rồi mà không nhận ra!”
Tôi đọc đến đây thì hơi khựng lại.
Không hiểu sao trong đầu lại hiện lên ánh mắt của Tạ Cảnh Thâm khi nhìn tôi lúc nãy.
Bình tĩnh.
Sắc bén.
Và… có gì đó khó đoán.
Tôi lắc đầu, tự trấn an mình.
Chắc chỉ là trùng hợp thôi.
Anh ấy là tổng giám đốc, làm gì có thời gian đọc truyện ngôn tình.
“Chi Hạ!”
Giọng của trưởng phòng đột ngột vang lên.
Tôi giật mình, vội vàng tắt trang web.
“Dạ?”
“Chiều nay nộp lại bản kế hoạch, Tạ tổng yêu cầu chỉnh sửa.”
Tôi gật đầu.
“Vâng ạ.”
Trong lòng thầm thở phào.
May quá.
Có vẻ như anh ấy chỉ gọi tôi lên vì công việc.
Còn chuyện truyện… chắc chỉ là tôi tự dọa mình.
Buổi chiều trôi qua trong sự yên bình hiếm hoi.
Tôi chăm chỉ làm việc, không dám mở lại trang truyện thêm lần nào nữa.
Cho đến khi… đồng nghiệp bên cạnh đột nhiên hét lên.
“Trời ơi!!!”
Cả phòng quay lại nhìn.
“Gì vậy?”
Cô ấy giơ điện thoại lên, vẻ mặt kích động.
“Truyện “Tổng tài nhà tôi thích trừ lương nhân viên” lên top rồi!”
Tim tôi đập mạnh một nhịp.
“…Thật à?”
“Thật chứ! Lên top đề cử luôn rồi!”
Cả phòng lập tức xúm lại.
“Để xem nào!”
“Tổng tài này đúng kiểu sếp mình luôn!”
“Tôi nói rồi mà, giống y như đúc!”
Mỗi một câu nói của họ đều như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.
Tôi cố giữ vẻ bình tĩnh.
“Có giống đâu…”
Tiểu Mễ quay sang nhìn tôi.
“Giống mà! Cậu không thấy à?”
“Lạnh lùng, ít nói, còn thích trừ lương nữa.”
“Đúng kiểu Tạ tổng!”
Tôi cười gượng.
“Chỉ là trùng hợp thôi…”
Trong lòng thì chỉ muốn gào lên:
Đương nhiên là giống rồi! Tôi viết dựa trên anh ta mà!
Đúng lúc không khí đang náo nhiệt, cửa phòng lại mở ra.
Thư ký tổng giám đốc đứng ở cửa.
“Chi Hạ.”
Tôi suýt nữa đứng bật dậy.
“Dạ?”
“Chiều nay cô ở lại tăng ca, Tạ tổng có việc giao.”
Cả phòng im lặng.
Sau đó ánh mắt mọi người nhìn tôi trở nên… rất kỳ lạ.
Tiểu Mễ thì thầm:
“Cậu làm gì mà được sếp chú ý vậy?”
Tôi: “…”
Tôi cũng muốn biết lắm.
Tối hôm đó, cả phòng lần lượt ra về.
Chỉ còn lại tôi ngồi một mình trước máy tính.
Đèn trong văn phòng sáng trắng.
Không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng gõ bàn phím.
Tôi nhìn đồng hồ.
Tám giờ.
Sếp vẫn chưa gọi tôi.
Tôi thở dài.
“Chắc là quên rồi…”
Vừa định đứng dậy về thì điện thoại rung lên.
Một tin nhắn.
Tạ Cảnh Thâm.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình ba giây.
Rồi mở ra.
“Lên phòng tôi”
Ngắn gọn.
Không dấu chấm.
Rất có phong cách của anh.
Tôi đứng trước cửa văn phòng lần thứ hai trong ngày.
Lần này còn căng thẳng hơn lần sáng.
Gõ cửa.
“Vào.”
Tôi đẩy cửa bước vào.
Trong phòng chỉ có ánh đèn vàng dịu.
Tạ Cảnh Thâm vẫn ngồi sau bàn làm việc.
Laptop mở.
Tôi không dám nhìn màn hình.
Chỉ đứng đó, hai tay siết chặt.
“Tạ tổng, anh tìm tôi ạ?”
Anh không trả lời ngay.
Chỉ nhìn tôi một lúc.
Ánh mắt đó khiến tôi có cảm giác như mình đang bị… đọc xuyên.
Sau vài giây, anh mới lên tiếng.
“Ngồi đi.”
Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống.
Anh xoay laptop lại.
Đẩy về phía tôi.
Tôi nhìn xuống.
Tim lập tức rơi xuống đáy.
Trang truyện của tôi.
Chương mới.
Dòng tiêu đề hiện rõ ràng:
“Tổng tài lạnh lùng lại trừ lương nhân viên.”
Không còn đường chối.
Tôi im lặng.
Anh chống tay lên bàn, nhìn tôi.
“Giải thích đi.”
Giọng anh vẫn bình tĩnh.
Nhưng càng bình tĩnh… tôi càng sợ.
Tôi nuốt nước bọt.
“Đó chỉ là… trùng hợp thôi ạ.”
Anh nhướng mày.
“Trùng hợp?”
Tôi gật đầu rất nhanh.
“Vâng! Trùng hợp!”
“Chỉ là tôi viết dựa trên… tưởng tượng.”
Anh không nói gì.
Chỉ kéo chuột.
Lật xuống phần nội dung.
Đọc một đoạn.
Rồi hỏi:
“‘Ánh mắt sắc bén như dao, giọng nói lạnh như băng’.”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi.
“Cũng là tưởng tượng?”
Tôi: “…”
Không khí trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ.
Tôi bắt đầu cảm thấy… mình sắp xong đời rồi.
Đúng lúc tôi đang suy nghĩ xem nên xin lỗi hay xin nghỉ việc trước thì…
Tạ Cảnh Thâm đột nhiên nói:
“Viết cũng được.”
Tôi ngẩn người.
“…Dạ?”
Anh tựa lưng vào ghế.
Giọng nói vẫn bình thản.
“Nhưng không chính xác.”
Tôi chớp mắt.
“Không… chính xác?”
Anh nhìn tôi.
“Em hiểu tôi bao nhiêu?”
Tôi: “…”
Câu hỏi này nghe nguy hiểm quá.
Tôi suy nghĩ rất nhanh.
Rồi trả lời một cách an toàn nhất:
“Không nhiều ạ.”
Anh gật đầu.
“Vậy nên mới viết sai.”
Tôi: “…”
Không hiểu sao tôi lại cảm thấy… anh đang chê bai tác phẩm của tôi.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận