Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

[Full] Tôi Viết Truyện Về Sếp Của Mình

Chương 7: Tổng tài bắt đầu ghen (nhưng giả vờ không)

Ngày cập nhật : 2026-05-16 12:03:07

Nếu có ai hỏi tôi điều đáng sợ nhất khi hẹn hò với tổng tài là gì, tôi có thể trả lời rất nghiêm túc.

Không phải là áp lực thân phận.

Không phải là ánh mắt tò mò của đồng nghiệp.

Mà là việc tổng tài luôn giữ vẻ mặt cực kỳ bình tĩnh khi làm những chuyện… hoàn toàn không bình tĩnh.

Ví dụ như bây giờ.

Tôi đang đứng ở phòng thiết kế cùng Lục Thành, trưởng nhóm thiết kế của công ty, để bàn về poster cho dự án mới.

Lục Thành mở laptop, chỉ vào bản thiết kế trên màn hình.

“Chỗ này nếu đổi sang màu sáng hơn sẽ thu hút hơn.”

Tôi gật đầu.

“Ừ, hợp lý.”

Chúng tôi tiếp tục trao đổi thêm vài chi tiết nhỏ. Công việc tiến triển khá suôn sẻ, cho đến khi tôi cảm thấy sau lưng có ánh nhìn quen thuộc.

Một ánh nhìn khiến nhiệt độ trong phòng giảm xuống vài độ.

Tôi quay đầu lại.

Đúng như dự đoán.

Tạ Cảnh Thâm đang đứng ở cửa, không biết đã đứng bao lâu rồi.

Áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên một chút, ánh mắt bình tĩnh như thể chỉ tình cờ đi ngang qua.

Lục Thành cũng nhìn thấy anh, quay sang chào hỏi.

“Tạ tổng?”

Tạ Cảnh Thâm gật đầu nhẹ.

“Tôi đi ngang qua.”

Đi ngang qua?

Phòng thiết kế nằm ở tầng khác hoàn toàn so với văn phòng của anh.

Anh còn có thể bịa một lý do thuyết phục hơn không.

Tôi nhìn anh vài giây nhưng không nói gì.

Anh bước vào, ánh mắt lướt qua màn hình laptop của Lục Thành.

“Đang làm gì?”

Lục Thành lập tức trả lời.

“Đang chỉnh poster cho dự án quảng cáo.”

Anh gật đầu như đã hiểu.

Sau đó hỏi một câu nghe rất bình thường.

“Phải mất bao lâu?”

Lục Thành suy nghĩ một lúc rồi trả lời.

“Khoảng… một tiếng nữa.”

Tạ Cảnh Thâm gật đầu.

“Ừ.”

Anh quay sang nhìn tôi rồi nói.

“Tôi đợi.”

Cả phòng im lặng hai giây, không khí có chút ngượng ngùng khó hiểu.

Tôi nhíu mày không hiểu.

“Anh đợi cái gì?”

Anh trả lời rất bình tĩnh như thể đang trả lời một câu hỏi rất hiển nhiên.

“Đợi em.”

Lục Thành: “…”

Tôi: “…”

Tất cả mọi ánh mắt trong phòng đều dồn về phía tôi với vẻ mặt hóng chuyện. Tôi thật sự không biết phải giải thích chuyện này với đồng nghiệp thế nào.

Một tiếng sau, khi công việc kết thúc, tôi thu dọn đồ chuẩn bị về phòng marketing

Tạ Cảnh Thâm vẫn đứng đó, giống như thật sự đã đợi suốt một tiếng.

Tôi nhìn anh, thật sự không hiểu chẳng lẽ ảnh rảnh rỗi đến vậy.

“Anh không bận sao?”

Anh suy nghĩ hai giây rồi nói.

“Cũng bận.”

“Vậy sao anh còn đứng đây?”

Anh nhìn tôi.

“Bởi vì em ở đây.”

Tôi cảm thấy câu trả lời này quá mức… không hợp lý.

Nhưng vẻ mặt của anh lại hoàn toàn nghiêm túc.

Lục Thành đứng bên cạnh ho khẽ một tiếng.

“Chi Hạ, vậy tôi về phòng trước.”

Anh ta rời đi với tốc độ nhanh bất thường.

Chỉ còn lại tôi và Tạ Cảnh Thâm.

Chúng tôi cùng đi về phía thang máy.

Trong lúc chờ thang, tôi nhìn anh nghi ngờ hỏi.

“Anh vừa rồi… thật sự đi ngang qua?”

Anh gật đầu, trả lời rất hiển nhiên.

“Ừ.”

“Tầng này không phải tầng của anh.”

“Ừ.”

“Vậy sao anh lại đi ngang qua?”

Anh suy nghĩ hai giây.

“Có lẽ tôi đi nhầm.”

Tôi nhìn anh.

Ba giây sau tôi bật cười.

“Anh đang ghen đúng không?”

Anh nhíu mày.

“Không.”

“Không thật sao?”

“Không.”

Anh trả lời rất dứt khoát, khiến tôi phải suy nghĩ lại.

Thang máy mở cửa.

Chúng tôi bước vào, bên trong chỉ có hai chúng tôi.

Tôi vẫn nhìn anh hỏi lại vấn đề trước.

“Vậy tại sao anh đứng trong phòng thiết kế một tiếng?”

Anh suy nghĩ một chút rồi nói.

“Tôi đang quan sát.”

“Quan sát cái gì?”

Anh nhìn tôi, ánh mắt hạ xuống có chút áp bức.

“Xem em làm việc thế nào.”

Câu trả lời này nghe có vẻ hợp lý.

Nhưng tôi vẫn cảm thấy có gì đó… không đúng lắm.

***

Buổi tối tôi về nhà,khi mở laptop để viết chương mới.

Trang truyện của tôi vẫn rất náo nhiệt, cả khung bình luận liên tục nhảy.

Một độc giả viết:

“Tổng tài kiểu này chắc chắn sẽ ghen khi nữ chính nói chuyện với người khác.”

Tôi đọc xong thì nhớ đến cảnh chiều nay trong phòng thiết kế.

Tạ Cảnh Thâm đứng ở cửa, ánh mắt bình tĩnh nhưng lại không rời khỏi chúng tôi.

Tôi lắc đầu xua đi ý nghĩ vừa nhen nhóm.

Không thể nào.

Anh đã nói là không ghen.

Tôi bắt đầu gõ chương mới.

Tổng tài nhìn thấy nữ chính nói chuyện với người đàn ông khác.

Anh nói mình không ghen.

Nhưng lại đứng đó suốt một tiếng.

Tôi đọc lại đoạn vừa viết.

Sau đó bật cười.

Không hiểu vì sao tôi cảm thấy chương này… rất chân thực.

Ừ còn có gì đó ngọt ngào không tên.

***

Sáng hôm sau khi tôi đến công ty, Tiểu Mễ lập tức kéo tôi sang một bên tra hỏi.

“Chi Hạ.”

“Ừ?”

“Cậu có biết chuyện gì không?”

“Chuyện gì?”

Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt đầy kịch tính.

“Lục Thành vừa nói với tôi…”

Cô ấy hạ giọng.

“Tạ tổng đứng trong phòng thiết kế một tiếng chỉ để nhìn cậu làm việc.”

Tôi: “…”

Tin đồn lan nhanh thật. Dù biết không dấu được nhưng khi thật sự bị hỏi đến tôi cũng không biết nên trả lời sao đây, cái người gây ra chuyện thì không biết đang làm gì nữa.

Tôi cố giữ vẻ bình tĩnh trả lời một đáp án mà chính tôi còn không thể nào thuyết phục bản thân được.

“Anh ấy chỉ đi ngang qua thôi.”

Tiểu Mễ nhìn tôi như thể tôi vừa nói trái đất là hình vuông.

“Cậu tin không?”

Tôi suy nghĩ hai giây.

“…Không lắm.”

Tiểu Mễ thở dài.

“Chi Hạ.”

“Ừ?”

“Tôi cảm giác sếp thật sự đang theo đuổi cậu.”

Tôi không trả lời.

Bởi vì trong đầu tôi đang nhớ lại một câu nói của Tạ Cảnh Thâm.

“Tôi đang học cách theo đuổi em.”

Lúc đó tôi tưởng anh chỉ nói đùa.

Nhưng bây giờ nghĩ lại, hình như anh đang làm thật. 

Hơn nữa còn rất…

Đúng lúc đó điện thoại tôi rung lên.

Tin nhắn mới.

Tạ Cảnh Thâm: “Trưa nay ăn cơm.”

Tôi trả lời: “Ở căn tin?”

Tin nhắn trả lời đến ngay lập tức.

“Không.”

“Tại sao?”

Ba giây sau anh mới nhắn lại.

“Bởi vì em sẽ lại nói chuyện với người khác.”

Tôi nhìn chằm chằm màn hình.

Sau đó bật cười.

Hóa ra tổng tài thật sự… đang ghen.

Chỉ là anh không chịu thừa nhận thôi.




[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-viet-truyen-ve-sep-cua-minh&chuong=7]

Bình Luận

0 Thảo luận